Tôi vẫn nhớ rõ buổi tối hôm đó — cái buổi tối mà chỉ vì một miếng thịt gà, tôi nhận ra mình đã trở thành người thừa trong chính ngôi nhà do mình gây dựng cả đời.
Mâm cơm hôm ấy không có gì đặc biệt. Một đĩa thịt gà luộc, bát canh rau cải, đĩa cà muối. Những món ăn quen thuộc đến mức nếu là mười năm trước, tôi sẽ chẳng bao giờ để tâm. Nhưng bây giờ, với tôi, mỗi bữa cơm gia đình lại giống như một bài kiểm tra — xem mình còn “được phép” tồn tại ở đó hay không.
Tôi ngồi ở góc bàn, lặng lẽ. Con trai tôi — Tuấn — ngồi đối diện, điện thoại đặt ngay bên cạnh, vừa ăn vừa lướt. Vợ nó, Hương, thì gắp thức ăn cho đứa cháu nội mới ba tuổi, miệng không ngừng dỗ dành.
“Ăn đi con, không ăn là không lớn được đâu.”
Tôi nhìn cảnh đó, lòng chợt mềm lại. Đứa cháu nội giống Tuấn hồi nhỏ như đúc. Cũng cái kiểu nhăn nhó khi ăn, cũng cái ánh mắt láu lỉnh.
Ngày xưa, tôi cũng từng dỗ Tuấn như vậy.
Ngày xưa…
Tôi đưa tay gắp một miếng thịt gà. Chỉ là một miếng nhỏ, phần đùi đã được chặt sẵn.
Chưa kịp đưa lên miệng, Tuấn đã ngẩng lên, cau mày:
“Bố ăn ít thôi được không?”
Tôi khựng lại.
“Gì cơ?”
“Bố ăn ít thôi. Nhà mình giờ đâu phải dư dả gì. Bố có kiếm tiền đâu mà ăn nhiều.”
Câu nói của nó như một cái tát.
Không phải vì nó nói sai.
Mà vì nó nói… quá thẳng.
Không có chút vòng vo, không có chút nể nang.
Tôi đặt miếng thịt xuống, tay run nhẹ.
“Bố chỉ ăn một miếng thôi mà…”
“Nhưng bố ăn từ nãy giờ rồi còn gì.” — nó đáp, giọng khó chịu. “Để phần cho con cái chứ.”
Tôi nhìn quanh bàn.
Đĩa thịt gà vẫn còn gần một nửa.
Nhưng tôi không nói nữa.
Hương liếc nhìn chồng, rồi nhìn tôi, cười gượng:
“Bố cứ ăn đi ạ… anh Tuấn nói thế thôi…”
Nhưng tôi biết, câu nói đó chỉ là cho có.
Không khí bữa cơm trở nên nặng nề.
Tôi lặng lẽ đứng dậy, bỏ dở bát cơm.
“Bố no rồi.”
Không ai giữ lại.
Tôi về phòng, đóng cửa lại.
Căn phòng nhỏ ở cuối hành lang — trước đây là phòng kho, sau này được dọn lại cho tôi ở. Một chiếc giường đơn, một cái tủ gỗ cũ, và một cái quạt đứng kêu rè rè.
Tôi ngồi xuống giường, nhìn đôi tay mình.
Đôi tay đã từng cầm cuốc, cầm búa, cầm đủ thứ để nuôi sống cả gia đình.
Giờ đây… lại bị chính con trai mình nói là “không kiếm tiền thì đừng ăn nhiều”.
Tôi không trách nó.
Thật lòng.
Vì nó nói đúng.
Tôi đã nghỉ hưu được ba năm. Lương hưu ít ỏi, không đủ chi tiêu. Từ ngày vợ tôi mất, tôi chuyển về ở với con trai.
Căn nhà này… cũng là do tôi bán mảnh đất ở quê, đưa tiền cho Tuấn xây.
Ngày đưa tiền, tôi còn nói:
“Bố không cần gì đâu, chỉ cần có chỗ ở cùng con cháu là được.”
Tuấn cười:
“Bố yên tâm, con không để bố thiệt đâu.”
Tôi đã tin.
Đêm hôm đó, tôi không ngủ được.
Câu nói của Tuấn cứ lặp lại trong đầu tôi.
“Không kiếm tiền thì đừng ăn nhiều.”
Tôi không giận.
Chỉ thấy… buồn.
Buồn vì mình đã già.
Buồn vì mình đã trở thành gánh nặng.
Sáng hôm sau, tôi dậy sớm. Như thói quen từ thời còn đi làm.
Tôi ra bếp, định nấu chút gì đó.
Nhưng vừa mở tủ lạnh, Hương đã nói:
“Bố để con làm cho ạ.”
Giọng nó không khó chịu, nhưng cũng không thân mật.
Tôi gật đầu, lui ra.
Không biết từ lúc nào, tôi không còn được phép “đụng vào” những thứ trong nhà.
Những ngày sau đó, tôi ăn ít lại.
Không phải vì tôi không đói.
Mà vì tôi… không dám ăn nhiều.
Mỗi lần gắp thức ăn, tôi đều nhìn Tuấn trước.
Nếu nó không nói gì, tôi mới dám ăn.
Nếu nó cau mày, tôi lập tức buông đũa.
Tôi biết mình đang sống… như một người xin phép.
Trong chính nhà của mình.
Một tuần sau, có người bạn cũ gọi điện cho tôi.
Ông ấy bảo:
“Ra ngoài uống cà phê đi, lâu rồi không gặp.”
Tôi đồng ý.
Đó là lần đầu tiên sau nhiều tháng, tôi ra khỏi nhà không phải để đi chợ.
Chúng tôi ngồi ở quán vỉa hè, nói chuyện đủ thứ.
Đến lúc thanh toán, tôi lục túi.
Chỉ còn đúng 20 nghìn.
Tôi ngượng ngùng.
Bạn tôi cười:
“Thôi, để tôi trả.”
Tôi không nói gì.
Nhưng trong lòng… nhói lên.
Tối hôm đó, tôi về nhà muộn hơn bình thường.
Bữa cơm đã dọn sẵn.
Tôi ngồi xuống.
Đĩa thịt hôm nay là thịt kho trứng.
Tôi nhìn, rồi lặng lẽ gắp một miếng nhỏ.
Tuấn không nói gì.
Tôi thở phào.
Nhưng chưa kịp ăn, nó đã lên tiếng:
“Bố hôm nay đi đâu đấy?”
“Bố đi gặp bạn.”
“Ngoài quán à?”
“Ừ.”
“Nếu có tiền đi cà phê thì bố cũng nên góp thêm tiền ăn đi chứ.”
Tôi chết lặng.
Chiếc đũa trên tay rơi xuống.
“Bố… chỉ đi một lần thôi…”
“Nhưng bố ở đây thì cũng phải có trách nhiệm.” — nó nói, giọng dứt khoát. “Con nuôi cả nhà cũng mệt chứ.”
Cả nhà im lặng.
Hương không nói gì.
Đứa cháu vẫn ngây thơ ăn cơm.
Còn tôi… không biết phải nói gì.
Đêm đó, tôi quyết định.
Tôi sẽ rời đi.
Không phải vì tôi giận.
Mà vì tôi không muốn… trở thành gánh nặng thêm nữa.
Sáng hôm sau, tôi dậy sớm hơn mọi ngày.
Tôi thu dọn đồ đạc.
Thực ra cũng không có gì nhiều.
Vài bộ quần áo.
Một ít giấy tờ.
Và… một cuốn sổ tiết kiệm.
Tôi nhìn cuốn sổ đó rất lâu.
Đó là khoản tiền tôi giữ lại sau khi bán đất.
Không nhiều.
Nhưng đủ để tôi sống những ngày còn lại.
Tôi chưa bao giờ nói cho Tuấn biết.
Vì tôi nghĩ… mình nên để dành phòng khi cần.
Không ngờ… ngày cần lại đến sớm như vậy.
Tôi viết một tờ giấy, để lại trên bàn:
“Bố đi một thời gian. Các con đừng tìm.”
Tôi không giải thích gì thêm.
Không trách móc.
Không oán giận.
Chỉ là… rời đi.
Tôi thuê một phòng trọ nhỏ ở ngoại thành.
Cuộc sống đơn giản.
Sáng đi bộ, chiều đọc báo, tối ăn cơm bụi.
Không ai nói tôi ăn nhiều hay ít.
Không ai hỏi tôi có kiếm tiền hay không.
Lần đầu tiên sau nhiều năm… tôi cảm thấy mình được thở.
Một tháng sau, Tuấn tìm đến.
Nó đứng trước cửa phòng trọ, nhìn tôi.
Gầy hơn.
Mắt trũng xuống.
“Bố…”
Tôi không nói gì.
“Bố… sao bố đi mà không nói?”
“Bố có để lại giấy.”
“Nhưng… bố đi đâu… con tìm mãi…”
Tôi nhìn nó.
“Con cần gì?”
Nó cúi đầu.
“Bố… về nhà đi.”
Tôi lắc đầu.
“Bố ở đây được rồi.”
“Nhưng… bố là bố con mà…”
Tôi cười nhẹ.
“Còn con là con bố… nhưng con đã nói gì, con nhớ không?”
Nó im lặng.
Mắt đỏ lên.
“Con xin lỗi…”

Hóa ra, sau khi tôi đi, mọi thứ không như nó nghĩ.
Không có ai dọn dẹp.
Không có ai trông cháu khi Hương bận.
Không có ai sửa những thứ lặt vặt trong nhà.
Và… không có ai im lặng chịu đựng mỗi khi nó cáu gắt.
“Con không biết… bố lại khổ như vậy…” — nó nói.
Tôi không trách.
Thật lòng.
Vì tôi biết… lỗi không chỉ ở nó.
Mà còn ở tôi.
Tôi đã nuôi con theo cách… chỉ biết cho đi.
Cho đến khi nó nghĩ rằng… tất cả những điều đó là hiển nhiên.
Tôi mở tủ, lấy cuốn sổ tiết kiệm ra.
Đặt lên bàn.
Tuấn nhìn, ngạc nhiên.
“Bố vẫn còn tiền à?”
“Ừ.”
“Vậy sao bố không nói?”
“Tại sao phải nói?”
Nó không trả lời được.
Tôi nhìn nó, chậm rãi nói:
“Con biết không… cái đau nhất không phải là câu con nói hôm đó.”
Nó ngẩng lên.
“Mà là việc… con tin rằng bố không còn giá trị gì nữa.”
Nó bật khóc.
“Con sai rồi…”
Tôi thở dài.
“Con không sai. Con chỉ… chưa hiểu.”
Tôi không về lại nhà.
Nhưng tôi cũng không cắt đứt.
Thỉnh thoảng, Tuấn vẫn đến thăm.
Mang theo thức ăn.
Lần nào cũng nói:
“Bố ăn nhiều vào.”
Tôi chỉ cười.
Có người hỏi tôi:
“Tại sao ông không về? Con trai đã xin lỗi rồi mà.”
Tôi trả lời:
“Vì có những vết nứt… dù có hàn lại, cũng không còn nguyên vẹn.”
Còn Tuấn… tôi không biết nó có thay đổi thật sự hay không.
Nhưng tôi hy vọng.
Hy vọng một ngày nào đó, khi nó già đi…
Nó sẽ nhớ lại câu nói của mình.
Và hiểu rằng…
Có những người, cả đời họ không cần kiếm tiền nữa…
Vì họ đã dành cả cuộc đời… để kiếm cho mình rồi.