Tôi vẫn nhớ rất rõ buổi chiều hôm đó — buổi chiều mà cuộc hôn nhân của tôi kết thúc chỉ bằng một cái đóng cửa lạnh lùng.
Trời đầu hạ, nắng gắt đến mức con đường trước khu chung cư như bốc hơi. Tôi đứng trước cổng, tay ôm chiếc túi quần áo cũ, bụng mang thai năm tháng, còn trong tai vẫn vang lên câu nói của chồng:
“Cô nhìn lại mình đi. Quê mùa, luộm thuộm như thế này thì ai mà chịu nổi.”
Cánh cửa căn hộ đóng sầm lại phía sau.
Không một lần quay đầu.
Không một câu hỏi xem tôi sẽ đi đâu.
Lúc đó tôi chỉ đứng lặng. Không khóc. Không kêu ca. Không trách móc.
Chỉ thấy trong lòng trống rỗng đến kỳ lạ.
Tên tôi là Hương.
Tôi sinh ra ở một vùng quê nghèo ven sông, nơi cả làng sống bằng ruộng lúa và vườn rau. Từ nhỏ tôi đã quen với việc chân lấm tay bùn, sáng ra đồng, chiều về phụ mẹ nấu cơm.
Tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ lấy chồng thành phố.
Cho đến khi gặp Tuấn.
Ngày đó Tuấn về quê công tác. Anh làm kỹ sư cho một công ty xây dựng, còn tôi khi ấy làm phục vụ trong quán ăn nhỏ gần bến xe.
Anh hay ghé quán ăn trưa.
Ban đầu chỉ là khách quen.
Sau đó anh bắt đầu nói chuyện nhiều hơn.
Tuấn khác với những người đàn ông tôi từng gặp. Anh nói chuyện nhẹ nhàng, hay cười, lại rất ga lăng. Mỗi lần thấy tôi bưng khay nặng, anh đều đứng dậy giúp.
Có lần anh nói:
“Hương này, sao em không lên thành phố làm việc? Ở quê vất vả quá.”
Tôi chỉ cười.
“Em quen rồi.”
Không hiểu sao, từ những câu chuyện đơn giản đó, chúng tôi dần thân thiết hơn.
Một năm sau, Tuấn ngỏ lời cưới.
Cả làng tôi xôn xao.
Ai cũng nói tôi may mắn.
Một cô gái quê như tôi mà lấy được chồng thành phố, có công việc ổn định, nhà cửa đàng hoàng — đó là điều nhiều người mơ cũng không có.
Lúc đầu cuộc sống hôn nhân khá êm đềm.
Tôi chuyển lên thành phố sống với Tuấn trong một căn hộ nhỏ. Tôi không có nghề nghiệp gì đặc biệt nên ở nhà nội trợ, chăm lo nhà cửa.
Tuấn bảo:
“Em cứ ở nhà cho thoải mái, anh lo được.”
Tôi tin anh.
Nhưng dần dần… mọi thứ bắt đầu thay đổi.
Thành phố không giống quê.
Ở đây, mọi người ăn mặc đẹp, nói chuyện khéo léo, đi đứng tự tin.
Còn tôi — vẫn giữ thói quen giản dị của một cô gái quê.
Tôi ít khi trang điểm. Quần áo chủ yếu là đồ đơn giản. Tóc buộc gọn phía sau.
Ban đầu Tuấn không nói gì.
Sau này anh bắt đầu góp ý.
“Em thử mặc đẹp một chút xem.”
“Đi ra ngoài thì trang điểm nhẹ thôi.”
“Đừng mặc mấy bộ đồ quê mùa đó nữa.”
Tôi cố gắng thay đổi.
Nhưng có những thứ không dễ thay đổi chỉ trong ngày một ngày hai.

Tôi vẫn lóng ngóng khi dùng mỹ phẩm. Vẫn ngại khi phải ăn mặc cầu kỳ.
Những lời góp ý dần biến thành lời chê bai.
Rồi thành khó chịu.
Tuấn bắt đầu về nhà muộn hơn.
Điện thoại anh thường xuyên có tin nhắn.
Tôi không hỏi.
Cho đến một buổi tối.
Tuấn nhìn tôi từ đầu đến chân rồi thở dài:
“Anh thật sự mệt mỏi khi phải đưa em đi gặp bạn bè.”
Tôi lặng người.
“Vì sao?”
Anh trả lời thẳng:
“Vì em quá quê mùa.”
Câu nói đó giống như một nhát dao.
Tôi không cãi lại.
Chỉ quay đi lau nước mắt.
Một tháng sau, tôi phát hiện mình có thai.
Tôi nghĩ đứa bé sẽ khiến Tuấn thay đổi.
Tôi đã lầm.
Ngày tôi báo tin, Tuấn chỉ im lặng.
Anh không tỏ ra vui.
Cũng không hỏi han gì thêm.
Những ngày sau đó, anh gần như không ở nhà.
Cho đến buổi chiều định mệnh ấy.
Chúng tôi cãi nhau.
Lý do rất nhỏ — chỉ vì tôi mặc bộ đồ cũ khi ra siêu thị cùng anh.
Trước mặt nhiều người, Tuấn nói lớn:
“Cô có biết xấu hổ không?”
Tôi đứng chết lặng.
Về đến nhà, cuộc cãi vã tiếp tục.
Và cuối cùng anh nói câu đó:
“Cô đi đi.”
“Đừng ở đây nữa.”
Tôi ôm túi đồ, bước ra khỏi nhà.
Bụng bầu năm tháng.
Không tiền.
Không nơi nương tựa.
Tối hôm đó tôi bắt xe về quê.
Mẹ nhìn thấy tôi thì òa khóc.
Nhưng bà không hỏi nhiều.
Chỉ nói một câu:
“Về nhà là được rồi.”
Những tháng sau đó là quãng thời gian khó khăn nhất đời tôi.
Tôi sinh con trai vào một đêm mưa lớn.
Thằng bé gầy nhỏ nhưng rất khỏe.
Tôi đặt tên nó là Minh.
Từ ngày có Minh, tôi không còn thời gian nghĩ đến Tuấn nữa.
Tôi bắt đầu làm lại cuộc đời.
Ban đầu tôi bán rau ngoài chợ.
Sau đó mở một sạp nhỏ bán đồ ăn sáng.
Khách ngày càng đông.
Hai năm trôi qua nhanh hơn tôi tưởng.
Cuộc sống dần ổn định.
Minh đã biết chạy lon ton quanh sân.
Còn tôi… cũng học được cách tự tin hơn.
Cho đến một ngày.
Tôi lên thành phố nhập hàng.
Đang đứng trước một quán cà phê thì nghe ai đó gọi:
“Hương?”
Tôi quay lại.
Trước mặt tôi là Tuấn.
Nhưng anh không còn phong độ như trước.
Áo sơ mi nhàu nhĩ. Mắt thâm quầng.
Anh nhìn tôi như không tin vào mắt mình.
“Hương… thật sự là em?”
Tôi gật đầu.
Ánh mắt anh chuyển xuống đứa bé đang nắm tay tôi.
Tuấn khẽ hỏi:
“Đây là…”
“Con trai tôi.”
Anh đứng sững.
Một lúc rất lâu sau, anh mới nói:
“Anh… anh có thể nói chuyện với em không?”
Chúng tôi ngồi trong quán cà phê.
Tuấn kể rằng sau khi tôi rời đi, anh quen một cô gái khác — người rất sành điệu, đúng kiểu phụ nữ thành phố.
Nhưng chỉ vài tháng sau, cô ta bỏ anh.
Mang theo gần hết tiền tiết kiệm của anh.
Công ty anh cũng gặp khó khăn.
Anh mất việc.
Căn hộ phải bán để trả nợ.
Tuấn cười chua chát:
“Lúc đó anh mới hiểu… thứ mình đã đánh mất.”
Anh nhìn tôi.
“Cho anh một cơ hội được không?”
Tôi im lặng.
Minh lúc đó đang ngồi nghịch chiếc thìa trên bàn.
Tuấn nhìn con rất lâu.
Rồi khẽ nói:
“Nó… giống anh hồi nhỏ.”
Tôi không trả lời.
Bởi vì trong lòng tôi lúc đó chỉ có một câu hỏi.
Sau tất cả những gì đã xảy ra…
Nếu là bạn — bạn sẽ tha thứ cho người đàn ông đó không?
Hay bạn sẽ quay lưng… và bước tiếp cuộc đời của mình?