Ngày tôi nhận được cuộc gọi từ bệnh viện, tôi đang nấu cơm tối trong căn bếp nhỏ của nhà chồng.
Điện thoại rung liên tục.
Tôi lau tay vào tạp dề rồi bắt máy.
Đầu dây bên kia là giọng cô y tá.
“Chị có phải con gái của bà Hạnh không?”
Tim tôi thắt lại.
“Dạ… đúng rồi.”
“Bà vừa nhập viện cấp cứu vì tụt huyết áp và suy nhược nặng. Người nhà có thể vào ngay không?”
Tôi gần như buông rơi điện thoại.
Mẹ tôi sống một mình ở quê, cách thành phố hơn ba chục cây số. Từ ngày tôi lấy chồng, bà luôn nói mình khỏe, không cần tôi lo.
Không ngờ…
Tôi vội tắt bếp, chạy lên phòng thay đồ.
Chồng tôi – Tuấn – đang nằm trên ghế xem điện thoại.
Tôi nói nhanh:
“Mẹ em nhập viện rồi. Em phải vào đó chăm vài hôm.”
Anh ta nhíu mày.
“Lại chuyện gì nữa?”
Tôi cố giữ bình tĩnh.
“Mẹ em yếu lắm, bác sĩ bảo cần người ở lại.”
Anh ta thở dài, vẻ khó chịu.
“Bao lâu?”
“Chắc… vài ngày.”
Anh ta không nói gì thêm.
Tôi vội thu dọn vài bộ quần áo, bắt xe vào bệnh viện ngay trong đêm.
Khi đến nơi, nhìn thấy mẹ nằm trên giường bệnh, người gầy gò, da tái nhợt, tôi suýt bật khóc.
Bác sĩ nói bà bị suy nhược lâu ngày, cộng thêm thiếu ăn thiếu ngủ nên cơ thể kiệt quệ.
“Mấy hôm tới phải có người ở bên chăm sóc.”
Tôi gật đầu.
Suốt một tuần sau đó, tôi gần như không rời khỏi bệnh viện.
Ban ngày lo thuốc men, ban đêm ngồi cạnh giường mẹ, nhiều lúc ngủ gục trên ghế nhựa.
Tuấn chỉ gọi cho tôi đúng hai lần.
Một lần hỏi qua loa:
“Mẹ em sao rồi?”
Lần thứ hai thì nhắc:
“Ở lâu quá thì về đi, nhà còn bao nhiêu việc.”
Tôi nghe mà lòng chùng xuống.
Nhưng mẹ tôi vẫn còn yếu, tôi không nỡ bỏ bà.
Đến ngày thứ bảy, bác sĩ nói sức khỏe mẹ đã ổn hơn, có thể xuất viện sớm.
Tôi thở phào.
Sáng hôm sau, tôi nhờ người họ hàng đưa mẹ về quê nghỉ dưỡng, còn mình bắt xe quay lại nhà chồng.
Trên đường về, tôi cảm thấy nhẹ nhõm.
Một tuần qua quá mệt mỏi, tôi chỉ muốn về nhà tắm rửa, ngủ một giấc thật dài.

Nhưng khi chiếc xe dừng trước cổng nhà…
Tôi đứng chết lặng.
Cánh cổng vẫn vậy.
Nhưng ổ khóa đã khác.
Ban đầu tôi nghĩ mình nhìn nhầm.
Tôi lấy chìa khóa trong túi ra, thử mở.
Chìa không vào.
Tim tôi bắt đầu đập nhanh.
Tôi thử lại lần nữa.
Vẫn không mở được.
Tôi nhìn quanh, rồi bất chợt thấy một cảnh khiến đầu óc tôi choáng váng.
Ngay bên cạnh cổng, đống đồ đạc của tôi bị chất thành một đống.
Vali.
Quần áo.
Cả chiếc chăn tôi vẫn dùng mỗi đêm.
Tất cả bị nhét vào mấy túi nylon lớn rồi vứt ngoài hiên.
Tôi đứng đó… không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Một lúc sau, cửa nhà mở ra.
Mẹ chồng tôi bước ra.
Bà nhìn tôi từ đầu đến chân, ánh mắt lạnh tanh.
“Cô về rồi à?”
Tôi nghẹn giọng.
“Mẹ… chuyện này là sao?”
Bà khoanh tay.
“Còn sao nữa.”
Tôi chỉ vào đống đồ.
“Sao đồ của con lại ở ngoài này?”
Bà trả lời rất bình thản.
“Nhà này không còn chỗ cho cô nữa.”
Tôi cảm thấy đầu mình ong lên.
“Ý mẹ là gì?”
Đúng lúc đó, từ trong nhà bước ra một người phụ nữ lạ.
Cô ta mặc váy ngủ, tóc còn ướt, dáng vẻ rất tự nhiên… như thể đây là nhà của mình.
Tim tôi rơi xuống đáy.
Tôi nhìn chồng mình.
Tuấn đứng sau lưng cô ta.
Ánh mắt anh ta tránh ánh nhìn của tôi.
Tôi run run hỏi:
“Cô ta… là ai?”
Mẹ chồng tôi đáp ngay:
“Bạn gái mới của Tuấn.”
Câu nói đó như một cái tát.
Tôi quay sang chồng.
“Anh… giải thích đi.”
Anh ta thở dài, giọng thờ ơ.
“Chuyện cũng rõ rồi còn gì.”
Tôi không tin vào tai mình.
“Em chỉ đi chăm mẹ có một tuần…”
Anh ta cắt ngang.
“Thế thì sao?”
Tôi nhìn quanh căn nhà mình đã sống suốt bốn năm.
Mọi thứ vẫn y nguyên… nhưng tôi bỗng cảm thấy mình như người ngoài.
Tôi hỏi, giọng nghẹn lại:
“Anh thay ổ khóa… để đuổi em?”
Anh ta nhún vai.
“Cô tự đi còn hơn.”
Người phụ nữ kia khoác tay anh ta, cười nhẹ.
“Thôi anh, đứng ngoài nắng lâu quá.”
Câu nói đó khiến máu trong người tôi sôi lên.
Nhưng mẹ chồng tôi còn nói một câu khiến tôi sững sờ hơn.
“Cô đi chăm mẹ ruột thì tốt thôi.”
Bà nhìn tôi, ánh mắt lạnh lùng.
“Nhưng làm dâu mà bỏ nhà đi cả tuần… thì nhà này không giữ nổi.”
Tôi cười khổ.
Hóa ra… đó là lý do.
Chỉ vì tôi chăm mẹ ruột.
Tôi đứng im một lúc lâu.
Trong đầu tôi lúc đó hỗn loạn.
Tức giận.
Tủi nhục.
Và đau đớn.
Nhưng rồi tôi cúi xuống, lặng lẽ nhặt từng túi đồ của mình.
Không ai giúp.
Họ đứng nhìn như đang xem một người xa lạ thu dọn rác.
Khi tôi kéo chiếc vali cuối cùng ra khỏi cổng, Tuấn bỗng gọi:
“Khoan đã.”
Tôi quay lại.
Anh ta ném ra một chiếc phong bì.
“Đơn ly hôn.”
Tôi nhìn nó rơi xuống đất.
Gió thổi nhẹ làm mép giấy rung lên.
Anh ta nói thêm:
“Ký đi cho xong.”
Tôi nhặt phong bì lên.
Không nói gì.
Chỉ nhìn anh ta lần cuối.
Rồi kéo vali bước đi.
Con đường trước nhà hôm đó dài đến lạ.
Tôi không biết mình đã đi bao lâu.
Chỉ biết rằng khi dừng lại trước bến xe, nước mắt tôi mới bắt đầu rơi.
Tôi tưởng cuộc đời mình đã chạm đáy.
Nhưng tôi không biết rằng…
Ba tháng sau, chính căn nhà đó sẽ xảy ra một chuyện khiến cả khu phố chấn động.
Và người đầu tiên gọi điện cho tôi báo tin… lại chính là mẹ chồng tôi.