Tôi vẫn nhớ rất rõ cái buổi chiều hôm đó — cái buổi chiều mà tôi đứng chết lặng trước cánh cửa nhà mình, tay vẫn còn xách túi cháo nóng mua cho con, mà không tài nào mở nổi ổ khóa.
Không phải vì tôi quên chìa.
Mà vì… ổ khóa đã bị thay.
Tôi tên là Mai, ba mươi hai tuổi, làm kế toán cho một công ty nhỏ. Tôi lấy chồng được bảy năm, có một đứa con trai năm tuổi.
Cuộc sống của tôi, nếu nhìn từ bên ngoài, có lẽ cũng giống như hàng triệu người phụ nữ khác: sáng đi làm, chiều về lo cơm nước, tối dạy con học, cuối tuần dọn dẹp nhà cửa. Một vòng lặp đều đặn, không có gì quá đặc biệt.
Nhưng nếu hỏi tôi có hạnh phúc không… tôi sẽ không biết trả lời thế nào.
Vì cái gọi là “gia đình” của tôi… chưa bao giờ thực sự là nơi khiến tôi thấy được thuộc về.
Tôi sống chung với nhà chồng.
Một căn nhà ba tầng, không rộng nhưng đủ cho bố mẹ chồng, vợ chồng tôi và em chồng chưa lập gia đình.
Mẹ chồng tôi là người kỹ tính, hay để ý. Bà không ghê gớm kiểu chửi bới hay đánh đập, nhưng mỗi lời nói đều sắc như dao.
“Con dâu gì mà nấu ăn không vừa miệng.”
“Đi làm về là nằm, không biết phụ giúp gì.”
“Ngày xưa mẹ làm dâu có thế đâu…”
Tôi nghe nhiều đến mức… quen.
Chồng tôi — Tuấn — không phải người xấu. Nhưng anh có một điểm mà tôi dần nhận ra là nguy hiểm hơn cả sự tàn nhẫn: anh thờ ơ.
Mỗi lần mẹ nói tôi, anh chỉ im lặng.
Tôi có nói:
“Anh có thể nói giúp em một câu không?”
Anh đáp:
“Mẹ nói vậy thôi, em để ý làm gì.”
Một câu nói… đủ để tôi hiểu vị trí của mình trong nhà này.
Tôi vẫn cố gắng.
Vì con.
Vì nghĩ rằng, rồi mọi thứ sẽ ổn.
Nhưng có những chuyện… không phải cứ cố là được.
Tuần đó, mẹ tôi ở quê đổ bệnh.
Đột quỵ.
Tin đến bất ngờ.
Tôi đang ở công ty thì nhận được điện thoại của chị hàng xóm:
“Mẹ em ngã rồi, đang đưa đi viện!”
Tôi hoảng loạn.
Gọi cho chồng.
“Anh ơi, mẹ em bị đột quỵ, em phải về ngay!”
Anh im lặng vài giây.
“Ừ, em cứ về đi.”
“Anh… có đi cùng em không?”
“Anh đang bận dự án, không xin nghỉ được.”
Tôi cắn môi.
“Vậy… anh ở nhà chăm con giúp em nhé.”
“Ừ.”
Một chữ “ừ” nhẹ tênh.
Tôi không trách.
Vì tôi đã quen với việc… một mình.
Tôi về quê ngay trong đêm.
Mẹ tôi nằm trong phòng cấp cứu, người bất động, mắt nhắm nghiền.
Bác sĩ nói:
“May là đưa đến kịp, nhưng phải theo dõi sát.”
Tôi ở lại viện.
Một ngày.
Hai ngày.
Rồi một tuần.
Suốt bảy ngày đó, tôi gần như không rời khỏi mẹ.
Ăn tạm, ngủ tạm, lúc nào cũng trong trạng thái thấp thỏm.
Chồng tôi gọi điện vài lần.
“Ở đó sao rồi?”
“Con vẫn ổn.”
“Em cố gắng nhé.”
Không có câu nào hỏi: “Em có mệt không?”
Không có câu nào: “Anh xuống với em nhé.”
Tôi tự nhủ… thôi, đừng đòi hỏi.
Ngày thứ bảy, tình trạng của mẹ tôi ổn định hơn.
Bác sĩ nói có thể chuyển sang phòng thường.
Tôi thở phào.
Lần đầu tiên sau một tuần, tôi thấy mình có thể… về nhà một chút.
Tôi nhớ con.
Nhớ căn phòng của mình.
Nhớ… cảm giác được tắm rửa tử tế.
Tôi bắt xe về.
Không báo trước.
Tôi nghĩ… sẽ là một bất ngờ nhỏ.
Chiều hôm đó, trời nắng gắt.
Tôi kéo vali nhỏ, tay xách túi cháo cho con.
Đứng trước cổng nhà, tôi thấy… có gì đó lạ.
Ổ khóa cổng… khác.
Tôi khựng lại.
“Chắc mẹ thay khóa mới…”
Tôi tự trấn an.
Rồi lấy chìa ra.
Cắm vào.
Không khớp.
Tim tôi bắt đầu đập nhanh.
Tôi thử lại.
Vẫn không được.
Tôi gõ cửa.
Không ai trả lời.
Tôi gọi điện cho chồng.
Không nghe máy.
Tôi đứng đó… giữa con hẻm quen thuộc, mà cảm giác như mình là người lạ.
Rồi tôi nhìn sang bên cạnh.
Một đống đồ.
Vali.
Thùng carton.
Quần áo.
Giày dép.
Tất cả… đều là của tôi.
Bị vứt ra ngoài.
Tôi không nhớ mình đã đứng đó bao lâu.
Chỉ biết… chân tôi mềm nhũn.
Tay buông thõng.
Túi cháo rơi xuống đất, vỡ ra, loang lổ.
Tôi bước lại gần đống đồ.
Mở một cái thùng.
Quần áo của tôi.
Mỹ phẩm.
Sách.
Tất cả… bị nhét lộn xộn.
Như rác.
Tôi cười.
Một tiếng cười méo mó.
“Chuyện gì… đang xảy ra vậy?”
Cửa mở.
Mẹ chồng tôi bước ra.
Bà nhìn tôi, không ngạc nhiên.
“Về rồi à?”
Tôi nhìn bà.
Giọng khàn đặc:
“Mẹ… đây là sao?”
Bà khoanh tay.
“Như con thấy đấy.”
“Nhưng… tại sao?”
Bà nhếch môi.
“Con hỏi chồng con đi.”
Tôi quay sang.
Tuấn đứng phía sau.
Không nhìn tôi.
Tôi bước đến.
“Anh giải thích đi.”
Anh vẫn im lặng.
Tôi gần như hét lên:
“Anh nói gì đi!”
Cuối cùng, anh cũng ngẩng lên.
Nhưng câu nói của anh… khiến tôi ước mình chưa từng hỏi.
“Anh nghĩ… chúng ta nên dừng lại.”
Tôi chết lặng.
“Dừng lại… là sao?”
“Ly hôn.”
Hai chữ… nhẹ như không.
Nhưng đủ để giết chết mọi thứ.
“Tại sao?”
Tôi hỏi, giọng run.
Anh thở dài.
“Anh không chịu được nữa.”
“Không chịu được cái gì?”
“Cái cách em sống.”
Tôi bật cười.
“Cách em sống? Em làm gì sai?”
Anh im lặng vài giây.

Rồi nói:
“Em không phải người của gia đình này.”
Một câu nói… giống như đóng sập cánh cửa cuối cùng.
“Một tuần qua em ở đâu?”
Anh hỏi.
Tôi nhìn anh, không tin nổi.
“Anh hỏi thật à?”
“Em bỏ nhà đi cả tuần.”
“Em về chăm mẹ em đang nằm viện!”
“Đó là mẹ em. Không phải mẹ anh.”
Tôi sững lại.
Câu nói đó… như một nhát dao.
“Mẹ em cũng là người sinh ra em, người đã nuôi em lớn, để em về làm dâu nhà này!”
Anh nhún vai.
“Nhưng em đã là người của nhà anh.”
Tôi nhìn anh.
Nhìn người đàn ông mà tôi đã gọi là chồng suốt bảy năm.
“Vậy… nếu mẹ anh nằm viện, em không được về chăm mẹ em à?”
Anh không trả lời.
Mẹ chồng tôi chen vào:
“Đã làm dâu thì phải biết lo cho nhà chồng trước.”
Tôi quay sang bà.
“Vậy lúc mẹ em sắp chết, con cũng phải ngồi đây nấu cơm à?”
Bà lạnh lùng:
“Đó là bổn phận.
Tôi không còn gì để nói.
Chỉ thấy… mệt.
Mệt đến mức không còn sức để khóc.
—
“Còn con?”
Tôi hỏi.
Giọng nhỏ.
Anh đáp:
“Nó ở với anh.”
“Anh có hỏi ý em không?”
“Anh là bố nó.”
“Và tôi là mẹ nó!”
Chúng tôi nhìn nhau.
Lần đầu tiên… như hai người xa lạ.
—
Tôi ngồi xuống bên đống đồ.
Nhặt từng thứ.
Xếp lại.
Không ai giúp.
Không ai nói gì.
Hàng xóm bắt đầu nhìn.
Xì xào.
Chỉ trỏ.
Tôi biết.
Nhưng không quan tâm nữa.
—
Trước khi rời đi, tôi quay lại.
Nhìn căn nhà.
Nơi tôi đã sống bảy năm.
Nơi tôi đã nghĩ… là nhà.
“Anh giữ con đi.”
Tôi nói.
Anh ngạc nhiên.
“Em không tranh?”
Tôi lắc đầu.
“Vì em biết… ở lại đây, nó sẽ học được cách coi mẹ nó là người ngoài.”
Tôi nhìn thẳng vào anh.
“Và em không muốn con mình lớn lên như vậy.”
—
Ba tháng sau, tôi đón con về.
Không phải bằng nước mắt.
Mà bằng quyết định của tòa.
Anh không ngăn.
Có lẽ… anh cũng nhận ra điều gì đó.
—
Còn tôi…
Tôi bắt đầu lại từ đầu.
Khó.
Nhưng… nhẹ.
Vì lần đầu tiên sau nhiều năm…
Tôi không còn phải cố gắng để trở thành “người của một gia đình không bao giờ coi mình là người nhà” nữa.
—
Nếu có ai hỏi tôi:
“Chỉ vì một tuần về chăm mẹ mà mất cả gia đình, có đáng không?”
Tôi sẽ trả lời:
“Không phải vì một tuần.”
“Mà vì suốt bảy năm… tôi chưa bao giờ thực sự có một gia đình để mất.”