Ngày anh bỏ đi, trời không mưa, cũng chẳng có dấu hiệu gì báo trước một cuộc chia ly. Chỉ là một buổi chiều rất bình thường, tôi đang lúi húi trong bếp nấu canh chua thì anh bước vào, xách theo chiếc vali đã được chuẩn bị từ lúc nào.
Anh không nhìn tôi.
Chỉ nói một câu rất ngắn:
“Anh đi một thời gian.”
Tôi đứng chết lặng, tay vẫn cầm cái vá, nước canh sôi sùng sục phía sau mà tôi không hề hay biết.
“Đi đâu?” – tôi hỏi, giọng mình run lên mà chính tôi cũng nhận ra.
Anh im lặng vài giây, rồi nói thẳng, không vòng vo:
“Anh không muốn giấu nữa. Anh có người khác rồi.”
Câu nói ấy… giống như một nhát dao cắm thẳng vào tim, nhưng lại không có máu chảy ra. Chỉ có một khoảng trống rỗng, lạnh đến tê người.
Tôi không khóc.
Không phải vì tôi mạnh mẽ… mà vì tôi không tin nổi mình vừa nghe thấy gì.
“Con thì sao?” – tôi hỏi tiếp.
Anh quay đi, giọng lạnh tanh:
“Em lo đi.”
Cánh cửa đóng lại.
Tiếng “cạch” ấy… đến giờ tôi vẫn còn nghe rõ.
—
Những ngày sau đó, tôi sống như một cái bóng.
Con trai tôi – thằng bé mới lên 6 – cứ hỏi:
“Ba đâu rồi hả mẹ?”
Tôi không biết phải trả lời thế nào. Mỗi lần như vậy, tôi chỉ cười:
“Ba đi công tác.”
Nó gật đầu, ngây thơ tin tưởng.
Còn tôi… mỗi lần nói dối con, tim lại thắt lại.
—
Người ta nói thời gian sẽ chữa lành mọi vết thương.
Nhưng họ không nói… khoảng thời gian đó dài đến mức nào.
Ba tháng.
Anh không về.
Không một cuộc gọi.
Không một tin nhắn.
Chỉ có vài lời đồn từ hàng xóm:
“Thấy anh đi với cô nào trẻ lắm.”
“Nghe nói cô kia đẹp, lại biết chiều đàn ông.”
Tôi nghe… rồi thôi.
Không ghen.
Không trách.
Chỉ là… một sự chấp nhận mệt mỏi.
—
Ngày giỗ mẹ anh đến gần.
Dù thế nào đi nữa, tôi vẫn là con dâu trong nhà. Tôi không thể để ngày giỗ trôi qua lạnh lẽo.
Tôi xin nghỉ làm, dọn dẹp lại căn nhà, lau từng bức ảnh, từng cái bàn, cái ghế. Bàn thờ được tôi chăm chút cẩn thận hơn mọi ngày.
Con trai tôi cũng phụ mẹ:
“Mẹ ơi, con lau cái này được không?”
Tôi xoa đầu nó:
“Được, nhưng cẩn thận nha con.”
Nhìn nó, tôi chợt thấy lòng mình mềm lại.
Dù có chuyện gì xảy ra… tôi vẫn còn con.
—
Sáng ngày giỗ, tôi dậy từ rất sớm.
Chợ còn chưa đông, nhưng tôi đã có mặt. Tôi chọn từng bó hoa, từng miếng thịt, con cá… như thể đó là cách duy nhất để giữ lại chút gì đó của gia đình đã vỡ.
Tôi nấu gần xong mâm cơm thì trời bắt đầu đổ nắng.
Trong bếp, khói nghi ngút.
Mồ hôi chảy ướt lưng áo, nhưng tôi không để ý.
Tôi đang… làm một việc mà suốt ba tháng qua tôi chưa từng làm.
Tôi nấu món canh mà mẹ anh thích nhất.
Một món mà trước đây, tôi chưa bao giờ nấu được đúng vị.
Hôm nay, tôi làm lại… từng bước, từng bước một.

Khoảng gần trưa, tôi nghe tiếng cửa mở.
Tim tôi khựng lại.
Một cảm giác vừa quen vừa lạ chạy dọc sống lưng.
Tôi không quay ra.
Tay vẫn khuấy nồi canh, nhưng tim thì đập mạnh đến mức tôi sợ người ngoài cũng nghe thấy.
Tiếng bước chân.
Rất nhẹ.
Rồi dừng lại ngay cửa bếp.
Không cần nhìn… tôi cũng biết đó là ai.
Anh đã về.
—
“Em… đang nấu à?”
Giọng anh vang lên, có chút gì đó… không còn tự tin như trước.
Tôi vẫn không quay lại.
“Ừ.”
Chỉ một chữ.
Không hơn.
Không kém.
Anh im lặng.
Có lẽ anh đang nhìn tôi.
Nhìn người vợ mà anh đã bỏ lại suốt ba tháng qua.
Nhìn căn bếp mà trước đây anh từng coi là điều hiển nhiên.
—
Một lúc sau, anh bước vào trong.
Tôi vẫn đứng đó, trước bếp, tay khuấy nồi canh.
Nhưng lần này… tôi không chỉ đang nấu ăn.
Tôi đang làm một việc mà chính tôi cũng không nghĩ mình sẽ làm.
Tôi… đang khóc.
Không phải khóc nức nở.
Chỉ là nước mắt lặng lẽ rơi, hòa vào làn khói bếp.
Anh đứng phía sau tôi.
Rất lâu.
Rồi anh nói, giọng khàn đi:
“Em gầy đi nhiều quá…”
Tôi bật cười.
Một tiếng cười nhẹ, nhưng đầy chua chát.
“Ừ. Không có người phụ nên cực hơn.”
Anh không nói gì.
—
Tôi tắt bếp, quay lại nhìn anh.
Ba tháng.
Chỉ ba tháng… mà anh thay đổi nhiều đến vậy.
Gương mặt hốc hác, đôi mắt có quầng thâm, không còn vẻ tự mãn như ngày anh rời đi.
Tôi nhìn anh.
Rất lâu.
Rồi hỏi:
“Cô ấy đâu?”
Anh khựng lại.
“Không… không còn nữa.”
Tôi không ngạc nhiên.
Chỉ gật đầu:
“Ừ.”
Một chữ… như thể tôi đã đoán trước tất cả.
—
Anh nhìn quanh căn bếp.
Nhìn mâm cơm đang chuẩn bị.
Rồi nhìn lên bàn thờ.
“Tại sao em vẫn làm giỗ… khi anh không có ở đây?”
Tôi đáp, giọng bình thản:
“Vì đó là mẹ anh. Nhưng cũng là mẹ của con tôi.”
Anh cúi đầu.
—
Đúng lúc đó, con trai tôi chạy vào:
“Ba!”
Thằng bé lao đến ôm chân anh, cười tươi như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
“Ba đi công tác lâu vậy!”
Tôi quay đi.
Không muốn để ai thấy mắt mình đỏ.
Anh bế con lên.
Lần đầu tiên sau ba tháng.
Tôi nghe tiếng anh nghẹn lại:
“Ba xin lỗi…”
Nhưng không biết… lời xin lỗi đó dành cho ai.
—
Bữa cơm giỗ diễn ra trong một không khí lạ lùng.
Không ai nói nhiều.
Chỉ có tiếng bát đũa khẽ chạm vào nhau.
Anh ăn rất ít.
Còn tôi… gần như không ăn.
Sau bữa cơm, anh gọi tôi ra sau nhà.
—
“Anh biết mình sai.”
Anh nói.
Tôi im lặng.
“Anh tưởng… mình sẽ hạnh phúc hơn. Nhưng không phải.”
Tôi vẫn im lặng.
“Anh quay về… là vì…”
Tôi cắt ngang:
“Vì cô ấy không cần anh nữa, đúng không?”
Anh chết lặng.
Không phủ nhận.
—
Tôi nhìn anh.
Lần này… không còn là người vợ yếu đuối của ba tháng trước.
“Anh về… vì anh hết chỗ đi.”
Anh cúi đầu.
—
Tôi hít một hơi sâu.
“Anh biết hôm nay em đang làm gì trong bếp không?”
Anh ngẩng lên.
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh:
“Em đang tập… sống một mình.”
Anh sững lại.
“Em nấu lại món mẹ anh thích. Không phải để chờ anh về ăn.”
Tôi dừng lại một chút.
“mà để tự nhắc mình… em vẫn có thể sống tốt, ngay cả khi không có anh.”
—
Anh bước lên một bước:
“Em… không thể cho anh một cơ hội sao?”
Tôi cười.
Nhẹ thôi.
Nhưng đủ để khiến anh hiểu.
“Ba tháng trước, em đã cho anh tất cả.”
Tôi quay đi.
“Còn bây giờ… em chỉ muốn giữ lại những gì còn lại cho mình và con.”
—
Chiều hôm đó, anh rời đi.
Lần này… không có vali.
Không có lời hứa.
Chỉ là một cái nhìn rất lâu… trước khi bước ra khỏi cửa.
—
Đêm xuống, tôi ngồi một mình trong bếp.
Nồi canh vẫn còn một ít.
Tôi múc ra một bát, ăn chậm rãi.
Vị… cũng không khác mấy so với trước.
Chỉ là…
Người ăn… đã khác.
—
Người ta có thể tranh cãi rằng tôi quá lạnh lùng.
Rằng đàn ông ai cũng có lúc sai lầm.
Rằng gia đình nên cho nhau cơ hội.
Có thể họ đúng.
Nhưng có một điều mà chỉ những người từng bị bỏ lại mới hiểu—
Có những vết thương… không cần phải chảy máu mới gọi là đau.
Và có những người… một khi đã bước ra khỏi cuộc đời mình—
thì dù họ có quay lại…
cũng không còn chỗ để ở nữa.