Bố mẹ ngoài 80 tuổi, lưng còng tay run, quanh năm đau ốm… vậy mà vẫn phải ra tòa vì chính con trai ruột kiện đòi đất. Cay đắng hơn, không chỉ một mà 5 người con đồng loạt quay lưng, lạnh lùng buông lời:
“Già rồi còn tha///m của con cháu…”
Ai cũng nghĩ, hai ông bà yếu ớt ấy sẽ cúi đầu chấp nhận thua cuộc.
Nhưng không…
Ngay tại phiên tòa hôm đó, giữa ánh nhìn của những đứa con bấ/t hiế/u,
cha mẹ già bất ngờ đứng thẳng người, đưa ra một quyết định khiến tất cả chết lặng, đứng ti//m ngay tại chỗ…
Bố tôi 83 tu;/ổi, mẹ tôi 81 tu-ổi. Hai cụ tóc bạc, mắt mờ, nhưng suốt mấy năm nay vẫn phải tự dò dẫm sống trong nỗi lo bị chính con ruột đẩy ra khỏi nhà.
Nghe tưởng đùa, nhưng đó là sự thật.
Bố mẹ tôi sinh năm người con: bốn trai, một gái. Ngày xưa nhà nghèo, hai cụ nai lưng cày cuốc nuôi từng đứa ăn học, dựng vợ gả chồng, hỗ trợ vốn mua đất làm ăn… tưởng về già sẽ được sum vầy yên ổn, ai ngờ…
Mấy năm gần đây, bố mẹ yếu hẳn, bệnh viện như nhà trọ, thuốc men phải uống cả nắm. Ấy vậy mà con cái chẳng mấy khi hỏi han, chỉ thỉnh thoảng về vài tiếng rồi đi, viện phí cũng viện cớ bận nọ bận kia.
Rồi tự nhiên một ngày…
Năm người con kéo nhau ra họp gia đình đòi chia nhà, nói nào là:
“Già rồi giữ nhiều cũng vô ích!”
“Của bố mẹ cũng là của con cháu!”
“Không sang tên là tham!”
Nói như thể bố mẹ đi mượn nhà của họ vậy.
Không được đồng ý, cả năm… kiện bố mẹ ra tòa, yêu cầu sang tên đất.
Vợ chồng tôi – con út – đứng nhìn mà chua chát không nói được câu nào.
Hôm đó, bố phải chống gậy, mẹ vịn vai tôi, đi từng bước run rẩy vào phòng xử. Nhìn hai thân già lọm khọm mà con cái đứng đối diện, mặt mũi hằm hằm như đi đòi nợ, ai chứng kiến cũng rưng rưng.
Một người anh trai đứng lên nói, giọng lạnh tanh:
“Bố mẹ giờ già rồi, nhà đất để lại cho con cái lo. Giữ chi nữa?”
Mẹ tôi nghe mà nước mắt chảy, nhưng vẫn im.
Tôi tưởng hai cụ sẽ mềm lòng, xin tòa thương tình, cho giữ lại phần sống…
Nhưng đúng lúc Hội đồng xét xử hỏi:
“Hai cụ có ý kiến gì không?”
Bố tôi bỗng đứng thẳng lưng, nhìn từng đứa con, ánh mắt không còn run nữa mà… lạnh lẽo và đau đớn:
“Tôi tám mươi năm cuộc đời làm cha… chưa bao giờ thấy n-hụ/c như hôm nay.”

Cả phòng im phăng phắc.
Ông nói tiếp, từng chữ như đanh vào tường:
“Nhà này là của tôi và mẹ các anh. Bán đi, dồn hết lo thuốc thang, viện phí. Không sang tên. Không chia. Không để chúng nó vừa hại cha mẹ, vừa hưởng.”
Mấy người anh chị hoả-ng lên:
“Ba không thể làm vậy! Dù sao cũng là con!”
Bố nhìn thẳng rồi lấy từ cặp ra, tất cả mấy đứa con đều ngỡ ngàng…
Bố tôi run rẩy mở lớp vải bọc kỹ càng, lấy ra một xấp tài liệu đã ố vàng cùng một chiếc máy ghi âm cũ. Cả năm người con đứng phía đối diện bỗng khựng lại, gương mặt biến sắc khi nhìn thấy những tờ giấy ấy.
Đó không phải là di chúc, cũng chẳng phải giấy tờ nhà đất thông thường. Đó là “Hợp đồng cho vay tài sản” và “Biên bản xác nhận nợ” mà bố tôi đã cẩn thận yêu cầu từng đứa ký vào mỗi khi chúng về xin tiền làm ăn, mua đất, hay trả nợ cờ bạc trong suốt 20 năm qua.
Giọng bố tôi vang lên, đanh thép giữa phòng xử án:
“Các anh chị nói tôi và bà ấy tham của con cháu? Vậy hãy nhìn xem, đây là 1 tỷ 200 triệu tiền mặt tôi đã đưa cho anh Cả thầu đất, 800 triệu cứu anh Hai khỏi vỡ nợ, và căn nhà chị Ba đang ở cũng là tiền mồ hôi nước mắt của tôi đứng tên hộ. Tổng cộng, các anh chị đang nợ cái thân già này hơn 5 tỷ đồng tiền mặt, chưa tính lãi suất ngân hàng suốt chừng ấy năm.”
Mấy người anh chị lắp bắp: “Bố… đó là tiền bố cho chúng con mà! Cha mẹ cho con sao lại tính toán?”
Bố tôi nở một nụ cười chua chát, nụ cười của một người đã hoàn toàn đoạn tuyệt hy vọng:
“Tôi cho các anh chị tình thâm, nhưng các anh chị lại trả tôi bằng đơn kiện. Vậy thì hôm nay, ngay tại tòa án này, tôi không chỉ bác bỏ đơn đòi đất của các anh chị, mà tôi chính thức đệ đơn kiện ngược lại, yêu cầu các anh chị hoàn trả toàn bộ số nợ này ngay lập tức để tôi và nhà tôi vào viện dưỡng lão sống nốt phần đời còn lại.”
Chưa dừng lại ở đó, bố tôi bấm nút chiếc máy ghi âm. Những lời nói chửi bới, sỉ nhục, bàn tính việc đẩy bố mẹ vào nhà kho để lấy nhà chính của 5 người con vang lên rõ mồn một trong sự chứng kiến của Hội đồng xét xử và bao nhiêu người dự khán. Cả khán phòng xôn xao, những lời chỉ trích từ phía sau dội lên khiến 5 người con chỉ biết cúi gằm mặt, nhục nhã ê chề.
Tòa tuyên án: Mảnh đất và căn nhà vẫn thuộc quyền sở hữu hợp pháp của hai cụ. Đồng thời, tòa tiếp nhận đơn kiện đòi nợ của bố tôi với đầy đủ chứng cứ pháp lý không thể chối cãi.
Bước ra khỏi cổng tòa án, bố tôi không nhìn lại dù chỉ một lần khi 5 đứa con chạy theo khóc lóc, xin tha nợ vì “không có tiền trả”. Ông quay sang nói với vợ chồng tôi:
“Về thôi con. Bán căn nhà đó đi, bố mẹ sẽ vào viện dưỡng lão loại tốt nhất. Số tiền còn lại, bố mẹ sẽ lập một quỹ từ thiện cho trẻ mồ côi. Bố mẹ đã nuôi những kẻ có cha mẹ mà sống như không có, giờ bố mẹ muốn bù đắp cho những đứa trẻ không có cha mẹ nhưng biết sống ra người.”
Nhìn bóng lưng còng của hai cụ đi khuất trong ánh nắng chiều, tôi biết rằng từ nay, họ đã thực sự buông bỏ được gánh nặng mang tên “tình thâm mù quáng” để sống cho chính mình. Năm người con kia giờ đây không chỉ mất đất, mà còn phải gánh trên vai món nợ khổng lồ và bản án lương tâm sẽ theo họ đến suốt đời.