Tôi không biết mình có nên kể câu chuyện này ra hay không.
Vì nếu kể, sẽ có người nói tôi cay nghiệt.
Sẽ có người nói tôi là một người mẹ tàn nhẫn.
Nhưng nếu không kể… có lẽ tôi sẽ mang theo nó đến hết cuộc đời này.
Tôi có hai người con trai.
Từng là tất cả của tôi.
Chồng tôi mất khi tôi mới ngoài ba mươi.
Căn bệnh ung thư quái ác đã lấy anh đi quá nhanh, để lại tôi với hai đứa con còn chưa kịp hiểu thế nào là mất mát.
Đứa lớn lúc đó học lớp 8.
Đứa nhỏ mới lớp 5.
Tôi vẫn nhớ cái đêm anh mất, hai đứa ngồi co ro ở góc giường, không dám khóc to.
Thằng lớn hỏi tôi:
“Ba ngủ rồi hả mẹ?”
Tôi không trả lời được.
Chỉ ôm hai đứa vào lòng.
Từ hôm đó, tôi biết… mình không còn quyền yếu đuối nữa.
Những năm sau đó là chuỗi ngày tôi không dám nhớ lại.
Tôi đi làm thuê, làm mướn.
Từ phụ hồ, bán hàng, đến nhặt ve chai—cái gì có tiền, tôi đều làm.
Có những ngày tôi đi từ 5 giờ sáng, về nhà lúc 10 giờ đêm.
Người ta nhìn tôi, lắc đầu:
“Đàn bà gì mà cực vậy.”
Nhưng tôi không quan tâm.
Tôi chỉ nghĩ… phải nuôi được hai đứa nhỏ.
Phải cho chúng ăn học.
Phải cho chúng một tương lai tốt hơn.
Hai đứa lúc đó ngoan lắm.
Ít đòi hỏi.
Ít nói.
Thỉnh thoảng, thằng nhỏ hỏi:
“Mẹ ơi, khi nào mình giàu?”
Tôi cười:
“Khi nào tụi con học giỏi.”
Nó gật đầu.
Tin thật.
Nhưng mọi thứ… bắt đầu thay đổi khi chúng lớn lên.
Không phải một lần.
Mà là từ từ.
Chậm rãi.
Đến khi tôi nhận ra… thì đã quá muộn.
Thằng lớn bỏ học năm lớp 11.
Nó nói:
“Học làm gì, kiếm tiền nhanh hơn.”
Tôi khóc, van xin, thậm chí quỳ xuống.
Nó vẫn đi.
Thằng nhỏ thì học hết cấp 3, nhưng cũng không học tiếp.
Nó theo bạn bè lên thành phố.
Ban đầu còn gọi điện về.
Sau đó… thưa dần.
Rồi mất hẳn.
Tôi không trách.
Tôi nghĩ… chúng còn trẻ.
Rồi sẽ hiểu.
Rồi sẽ quay về.
Nhưng tôi đã sai.
Những năm sau đó, tôi sống một mình.
Căn nhà nhỏ… trống trơn.
Không tiếng cười.
Không tiếng gọi “mẹ ơi”.
Chỉ có… sự im lặng.
Tôi bị bệnh.
Ban đầu là đau lưng.
Rồi đau khớp.
Rồi đến tim mạch.
Có những ngày tôi không đứng dậy nổi.
Nhưng không có ai bên cạnh.
Hàng xóm thương, thỉnh thoảng ghé qua.
“Gọi con về đi chị.”
Tôi chỉ cười.
“Chắc tụi nó bận.”
Thực ra… tôi có gọi.
Nhiều lần.
Nhưng không ai bắt máy.
Hoặc bắt máy… thì nói vài câu cho có.
“Con đang làm.”
“Để hôm khác.”
“Con bận lắm.”
Tôi hiểu.
Tôi không còn là ưu tiên của chúng.

Có một lần, tôi nhập viện.
Nằm một mình trong phòng.
Nhìn những người khác có con cháu chăm sóc… tôi quay mặt vào tường.
Không dám nhìn.
Tôi không muốn ghen tị.
Nhưng… tôi vẫn thấy đau.
Đêm đó, tôi gọi cho thằng lớn.
Lần đầu tiên sau nhiều tháng.
Nó bắt máy.
“Tao đang làm, nói nhanh đi.”
Tôi nghẹn giọng:
“Mẹ… đang ở viện.”
Nó im lặng vài giây.
Rồi nói:
“Ừ… mẹ ráng giữ sức khỏe.”
Rồi cúp máy.
Tôi nằm đó.
Nước mắt chảy xuống gối.
Không thành tiếng.
Tôi đã nghĩ… đời mình chắc vậy rồi.
Cho đến một ngày.
Người ta đến nhà.
Họ nói đất nhà tôi nằm trong diện giải tỏa.
Được đền bù.
5 tỷ.
Tôi ngồi đó, không hiểu gì.
Tiền… với tôi lúc đó, không còn nhiều ý nghĩa.
Tôi chỉ nghĩ… có tiền thì đỡ khổ.
Không phải lo viện phí.
Không phải sợ mỗi khi bệnh.
Nhưng tôi không ngờ…
Tin đó lại lan nhanh đến vậy.
Hai ngày sau.
Cửa nhà tôi mở.
Hai đứa con trai… đứng trước mặt tôi.
Tôi sững lại.
28 năm… à không, gần chục năm rồi… chúng mới cùng về.
Tôi không biết nên vui hay nên buồn.
“Về rồi à…”
Tôi nói, giọng run run.
Thằng lớn bước vào trước.
Nhìn quanh nhà.
“Nghe nói đất được đền bù hả mẹ?”
Tôi khựng lại.
Chưa kịp trả lời.
Thằng nhỏ đã nói tiếp:
“5 tỷ đúng không?”
Tôi nhìn chúng.
Một cảm giác… lạnh lẽo lan ra trong lòng.
“Ừ.”
Thằng lớn gật đầu:
“Vậy chia sao?”
Câu hỏi đó… như một cái tát.
Tôi cười.
Một nụ cười mà chính tôi cũng thấy xa lạ.
“Chia?”
“Thì tụi con cũng có phần chứ,” nó nói, giọng chắc nịch.
“Phần gì?” tôi hỏi lại.
“Con là con của mẹ.”
Tôi nhìn chúng.
Rất lâu.
Rồi hỏi:
“Lúc mẹ nằm viện… tụi con ở đâu?”
Chúng im lặng.
Tôi tiếp:
“Lúc mẹ không đứng dậy nổi… ai ở bên?”
Không ai trả lời.
Tôi đứng dậy.
Chậm rãi.
“Tụi con biết mẹ sống thế nào mấy năm qua không?”
Thằng nhỏ bắt đầu mất kiên nhẫn:
“Thì giờ tụi con về rồi. Mẹ cứ tính toán đi.”
Tôi bật cười.
Lần này… không còn nước mắt.
“Giờ về… vì tiền?”
Nó không phủ nhận.
Cao trào… là lúc tôi nói câu đó.
Câu mà có lẽ… nhiều người sẽ không chấp nhận.
“Tụi con không có phần.”
Cả hai đứng hình.
“Gì?”
“Tiền này… mẹ không chia.”
Thằng lớn đập bàn:
“Mẹ nói vậy mà nghe được à?”
“Tại sao không?”
“Vì tụi con là con mẹ!”
Tôi nhìn thẳng vào nó:
“Chỉ khi cần tiền… tụi con mới nhớ mình là con?”
Không khí nặng nề đến nghẹt thở.
Tôi lấy ra một tờ giấy.
Đặt lên bàn.
“Đây là di chúc.”
Chúng nhìn tôi, không tin.
“Tôi đã làm rồi.”
Thằng nhỏ giật tờ giấy:
“Mẹ… cho ai?”
Tôi nói chậm rãi:
“Cho người đã chăm sóc mẹ… khi tụi con không có ở đây.”
Đó là cô hàng xóm.
Người đã nấu cho tôi từng bữa ăn.
Đưa tôi đi viện.
Ngồi bên tôi những đêm tôi không ngủ được.
Không phải ruột thịt.
Nhưng… hơn cả ruột thịt.
Hai đứa con tôi… không nói nên lời.
Gương mặt chúng… chuyển từ tức giận sang sững sờ.
“Chỉ… chỉ vậy thôi sao?”
Thằng lớn hỏi.
Tôi gật đầu.
“Ừ.”
Một khoảng im lặng dài.
Rồi nó cười nhạt:
“Mẹ đúng là… quá đáng.”
Tôi không phản ứng.
Chỉ thấy… lòng mình bình thản lạ thường.
Chúng bỏ đi.
Không quay lại.
Không nói thêm lời nào.
Cánh cửa đóng lại.
Căn nhà lại trở về… yên tĩnh.
Như trước.
Tôi ngồi xuống.
Nhìn ra ngoài trời.
Không khóc.
Không buồn.
Chỉ… nhẹ nhõm.
Có thể tôi sai.
Có thể tôi quá cứng rắn.
Nhưng tôi nghĩ…
Tình thân… không phải là thứ chỉ nhớ đến khi có lợi.
Làm mẹ… không có nghĩa là phải hy sinh vô điều kiện.
Và có những lúc…
Biết buông tay… cũng là một cách để giữ lại phần tự trọng cuối cùng của mình.