Tôi chưa từng nghĩ có ngày mình lại kể câu chuyện này—một câu chuyện mà chỉ cần nhắc lại thôi, tôi vẫn còn thấy lạnh sống lưng.
Nhà chồng tôi vốn yên ấm, dù không giàu có nhưng nề nếp, trên dưới rõ ràng. Mẹ chồng tôi mất cách đây hơn một năm, sau một cơn bạo bệnh. Ngày bà đi, cả nhà như mất đi trụ cột. Người đau nhất chắc chắn là bố chồng tôi—ông Lâm, năm đó đã 87 tuổi.
Ông và mẹ chồng tôi sống với nhau hơn 60 năm. Người ta vẫn hay nói đùa rằng hai ông bà là “cặp đôi vàng” của xóm. Ông ít nói, bà thì nhanh nhẹn, tháo vát. Mọi chuyện lớn nhỏ trong nhà đều do bà quán xuyến. Khi bà mất, ông như người mất hồn.
Suốt mấy tháng đầu, ông gần như không nói chuyện với ai. Mỗi ngày chỉ ngồi trước hiên nhà, nhìn ra con ngõ nhỏ, mắt đăm đăm. Có hôm tôi mang cơm lên, ông chỉ ăn vài miếng rồi buông đũa.
Tôi thương ông, nhưng cũng không biết phải làm gì hơn ngoài việc chăm sóc ông chu đáo.
Cho đến một ngày.
Hôm đó, cả nhà đang ăn cơm tối thì ông bất ngờ lên tiếng:
“Tôi muốn lấy vợ.”
Cả bàn ăn như đông cứng.
Tôi tưởng mình nghe nhầm. Chồng tôi—anh Hùng—cũng sững người:
“Bố… bố nói gì cơ?”
Ông lặp lại, chậm rãi nhưng dứt khoát:
“Tôi muốn đi bước nữa.”
Không khí trở nên nặng nề đến nghẹt thở.
Em chồng tôi buột miệng:
“Bố đùa à? Bố gần 90 rồi còn…”
Nó chưa nói hết câu thì ông đã đập nhẹ tay xuống bàn:
“Tôi nói nghiêm túc.”
Những ngày sau đó là chuỗi tranh cãi không hồi kết.
Chồng tôi và các em thay nhau khuyên can. Họ không phản đối việc ông có bạn già, nhưng chuyện cưới xin thì… quá khó chấp nhận.
Nhất là khi ông nói người ông muốn cưới.
“Cô Hạnh. Nhà cuối ngõ.”
Tôi chết lặng.
Cô Hạnh… năm nay mới ngoài 30. Nhỏ hơn cả con gái út của ông. Cô ấy là hàng xóm, trước đây thỉnh thoảng sang phụ giúp mẹ chồng tôi lúc bà còn sống.
Tôi nhớ rõ ánh mắt của mọi người lúc đó—không chỉ là sốc, mà còn pha lẫn sự nghi ngờ, khó chịu.
Tin đồn lan nhanh như gió.
Chỉ vài ngày, cả xóm đã bàn tán xôn xao. Người thì bảo cô Hạnh “đào mỏ”, người thì nói ông Lâm “già mà còn ham”. Có người còn nói thẳng trước mặt tôi:
“Nhà chị không ngăn à? Để ông cụ làm trò cười cho thiên hạ thế này?”
Tôi không biết trả lời thế nào.
Một buổi chiều, tôi vô tình thấy cô Hạnh đứng trước cổng.
Cô mặc bộ đồ giản dị, tóc buộc gọn, gương mặt có chút lo lắng.
“Tôi… muốn gặp chị.”
Tôi đưa cô vào nhà.
Ngồi đối diện tôi, cô cúi đầu:
“Chị đừng hiểu lầm. Em không phải vì tiền.”
Tôi nhìn cô, không nói gì.
Cô tiếp:
“Bác Lâm… rất cô đơn. Nhiều lần em thấy bác ngồi một mình, nói chuyện với di ảnh của bác gái. Em chỉ… muốn chăm sóc bác thôi.”
Tôi thở dài:
“Nhưng em biết mọi người đang nghĩ gì không?”
Cô cười buồn:
“Biết chứ. Nhưng em không quan tâm.”
Câu trả lời của cô khiến tôi bất ngờ.
Dù phản đối, cuối cùng gia đình tôi vẫn không thể thay đổi quyết định của ông.
Ông nói một câu khiến tất cả phải im lặng:
“Các con không sống thay tôi được.”
Và thế là… đám cưới được quyết định.
Ngày tổ chức hôn lễ, không khí trong nhà kỳ lạ đến mức khó tả.
Không giống bất kỳ đám cưới nào tôi từng tham dự.
Không có tiếng cười rộn ràng, không có sự háo hức. Chỉ có những ánh mắt tò mò, những lời thì thầm sau lưng.
Người ta đến… phần nhiều là để xem.
Tôi đứng trong bếp, tay run run khi chuẩn bị đồ.
Chồng tôi thì mặt nặng như chì.
“Anh vẫn thấy chuyện này sai sai.”
Tôi không biết nói gì.
Lễ cưới diễn ra đơn giản.
Ông Lâm mặc bộ vest cũ, còn cô Hạnh mặc áo dài đỏ. Nhìn họ đứng cạnh nhau, cảm giác thật khó diễn tả—không hẳn là buồn cười, mà là… lệch lạc.
Nhưng trong ánh mắt ông, tôi lại thấy một thứ gì đó rất thật.
Một niềm vui mà tôi đã không thấy từ ngày mẹ chồng mất.
Mọi thứ diễn ra bình thường… cho đến khi nghi lễ gần kết thúc.
Theo lệ, ông phải vào phòng thờ thắp hương báo với mẹ chồng tôi.
Tôi đứng ngoài, nhìn theo.
Cô Hạnh cũng đi theo ông.
Cánh cửa phòng thờ khép lại.
Chỉ vài giây sau—
“Mẹ ơi!!!”
Một tiếng hét thất thanh vang lên từ trong phòng.
Tôi giật bắn người.
Cả nhà nháo nhào chạy đến.
Chồng tôi là người mở cửa đầu tiên.

Cảnh tượng bên trong khiến tất cả chết lặng.
Ông Lâm đứng trước bàn thờ, tay run rẩy, mặt tái mét.
Còn cô Hạnh… ngồi sụp xuống đất, ôm đầu, khóc nức nở.
Trên bàn thờ, bát hương bị xô lệch, tro rơi vãi.
Di ảnh mẹ chồng tôi… nghiêng sang một bên.
“Có chuyện gì vậy?!”
Chồng tôi hỏi dồn.
Ông Lâm không trả lời ngay.
Phải mất vài giây, ông mới thốt ra được:
“Tôi… tôi thấy bà ấy…”
Cả phòng im phăng phắc.
“Ai cơ?”
“…Mẹ các con.”
Tôi lạnh sống lưng.
Cô Hạnh vừa khóc vừa nói:
“Em… em cũng thấy… bác gái đứng ngay đây… nhìn tụi em…”
Giọng cô lạc đi.
Không khí trở nên nặng nề đến đáng sợ.
Có người bắt đầu thì thầm:
“Có khi nào… bà ấy không đồng ý…”
Một người khác chen vào:
“Ngày cưới mà xảy ra chuyện thế này… không lành đâu.”
Chồng tôi kéo tôi ra ngoài.
“Em tin không?”
Tôi lắc đầu, nhưng lòng lại đầy bất an.
Sau đó, đám cưới kết thúc trong sự hoang mang.
Không ai còn tâm trí ăn uống.
Khách khứa lần lượt ra về, mang theo đủ loại suy đoán.
Tối hôm đó, tôi không ngủ được.
Hình ảnh trong phòng thờ cứ ám ảnh tôi.
Tôi tự hỏi… liệu có thật sự là “bà” về?
Hay chỉ là tâm lý?
Nhưng điều khiến tôi băn khoăn nhất… lại là một chuyện khác.
Trước khi đi ngủ, tôi thấy cô Hạnh ngồi một mình ngoài sân.
Mặt cô tái nhợt.
Tôi đến gần:
“Em ổn không?”
Cô nhìn tôi, ánh mắt đầy hoảng loạn:
“Chị… em sợ.”
“Tại chuyện lúc chiều à?”
Cô lắc đầu.
“Không chỉ vậy…”
Tôi nhíu mày:
“Ý em là sao?”
Cô nuốt nước bọt, giọng run run:
“Trước giờ… em chưa bao giờ tin vào chuyện tâm linh. Nhưng lúc đó… em thấy rõ lắm.”
“Thấy gì?”
Cô nhìn thẳng vào tôi:
“Bác gái không chỉ đứng nhìn… mà còn lắc đầu.”
Tôi chết lặng.
Những ngày sau đó, không khí trong nhà trở nên nặng nề.
Dù đám cưới đã xong, nhưng không ai thực sự chấp nhận nó.
Mỗi lần bước ngang phòng thờ, tôi đều có cảm giác lạnh gáy.
Ông Lâm thì khác.
Ông im lặng hơn trước, nhưng ánh mắt không còn vui như hôm cưới.
Có lần tôi nghe ông lẩm bẩm trước bàn thờ:
“Bà không đồng ý thật sao…”
Còn cô Hạnh… cô thay đổi hẳn.
Không còn vẻ bình tĩnh như trước.
Cô hay giật mình, đêm ngủ không yên, nhiều lúc cứ nhìn chằm chằm vào bàn thờ như sợ hãi điều gì đó.
Rồi một đêm.
Khoảng 2 giờ sáng.
Một tiếng động lớn vang lên từ phòng thờ.
Tôi và chồng bật dậy, chạy ra.
Cánh cửa phòng thờ mở toang.
Bên trong… bát hương lại bị đổ.
Và lần này… không có ai ở đó.
Tôi nhìn chồng.
Anh cũng nhìn tôi.
Không ai nói gì.
Nhưng trong lòng chúng tôi đều hiểu—
Chuyện này… không còn đơn giản là một đám cưới gây tranh cãi nữa.
Đến giờ, tôi vẫn không biết sự thật là gì.
Là do tâm lý? Do ám ảnh? Hay… thật sự có điều gì đó không thể lý giải?
Chỉ biết rằng, từ ngày hôm đó, không ai trong nhà còn dám nhắc đến hai chữ “hạnh phúc” khi nói về cuộc hôn nhân này.
Còn bạn…
Bạn nghĩ sao?
Một người 88 tuổi có quyền đi tìm hạnh phúc mới không?
Hay có những giới hạn mà dù muốn, con người cũng không nên vượt qua…?