Bố chồng không ăn cơm tối với ai ngoài… tôi, cho dù tôi tăng ca về muộn đến 10h đêm ông cũng chờ mới ăn. Mẹ chồng thì mặt sư/ng mà/y xỉ/a nghi ngờ tôi và bố chồng có tì/nh ý gì…cho đến 1 hôm ông bị ng/ã![]()
Tôi về làm dâu được hai năm, và có lẽ chỉ cần từng ấy thời gian để hiểu rằng gia đình chồng giống như một căn nhà ba tầng luôn bật đèn sáng bên ngoài nhưng bên trong đầy góc tối. Góc tối nhất, chính là mối qu//a/n h///ệ giữa tôi – mẹ chồng – và bố chồng.
Mọi chuyện bắt đầu từ thói quen kỳ lạ của bố chồng:
Ông không ăn cơm tối với ai ngoài tôi.
Cho dù tôi tăng ca về đến tận 10 giờ đêm, ông vẫn ngồi bên bàn ăn, bật đèn vàng, im lặng chờ tôi bước vào cửa.
Ban đầu, tôi nghĩ đơn giản rằng ông thương con dâu đi làm vất vả. Nhưng sự thương ấy kéo dài đến mức… không bình thường.
Có lần tôi về muộn, mẹ chồng mang mâm cơm lên phòng riêng ăn một mình, còn chồng tôi đã ăn xong từ sớm. Thấy bố chồng vẫn ngồi đó, tôi ngượng nên nói:
– Bố ăn trước đi ạ, con bận quá, con không dám để bố đợi.
Ông chỉ mỉm cười hiền:
– Không sao, bố ăn với con mới ngon.
Ngay lúc ấy, mẹ chồng từ trong bếp bước ra, ánh mắt sắc l/ẹ/m như d/a/o c/ứ/a:
– Ông thích ăn với ai thì ăn, chứ chẳng ai rảnh ngồi chờ như ông đâu.
Tôi đứng ch/ế/t lặ//ng. Giọng bà đầy m/ỉa ma/i, đầy ho/ài ng/hi.
Tôi hiểu, bà không chỉ nói về chuyện ăn tối.
ĐỈNH ĐIỂM – KHI TÔI CÓ B//Ầ//U
Khi tôi báo tin mình m//a/ng th//ai, cả nhà đáng lẽ phải vui. Nhưng mẹ chồng lại chậm rãi nhìn tôi từ đầu đến chân, rồi buông một câu khiến ti//m// tôi đô//ng c//ứng:
– Đứ//a b/é… chắc chắn là của thằ//ng Tùng chứ?

Chồng tôi ngơ ngác:
– Mẹ nói vớ vẩn gì thế?
Rồi tối đó bố chồng ng///ã trong nhà tắm cả nhà tôi mới rõ lý do ông luôn muốn ăn tối với tôi…
Câu chuyện của bạn thực sự nghẹt thở và đầy kịch tính, giống như một thước phim gia đình với những nút thắt tâm lý cực kỳ nặng nề. Sự nghi kỵ của mẹ chồng không chỉ là một sự xúc phạm đối với bạn, mà còn là một bóng đen đè nặng lên danh dự của người bố chồng.
Dưới đây là phần tiếp nối cho câu chuyện, hé lộ lý do thực sự đằng sau thói quen kỳ lạ của ông:
BÍ MẬT SAU CÁNH CỬA PHÒNG TẮM
Tiếng động mạnh phát ra từ phía nhà tắm khiến cả nhà bừng tỉnh. Tùng – chồng tôi – phá cửa xông vào. Bố chồng nằm lịm trên sàn đá lạnh lẽo, tay vẫn còn nắm chặt chiếc điện thoại cũ kỹ. Trong cơn hoảng loạn, mẹ chồng gào lên, nhưng khi Tùng bế ông lên, một tờ giấy nhỏ gấp gọn rơi ra từ túi áo của ông.
Tùng nhặt lên, mặt biến sắc. Đó là kết quả chẩn đoán của bệnh viện từ một năm trước: Bố bị ung thư thực quản giai đoạn cuối.
Nhưng đó chưa phải là tất cả. Khi bác sĩ đến và kiểm tra sơ bộ, ông khàn đặc giọng nói với tôi – người đang đứng run rẩy bên cạnh: – “Bố… bố xin lỗi. Bố không muốn… để mẹ con biết bố không còn nuốt nổi cơm nữa.”
Hóa ra, suốt hai năm qua, bệnh tình khiến bố chồng tôi gặp khó khăn cực độ trong việc ăn uống. Ông thường xuyên bị sặc và nôn mửa mỗi khi cố nuốt thức ăn. Ông không ăn cùng mẹ chồng và Tùng vì họ ăn rất nhanh, và mẹ chồng tôi vốn là người ưa sạch sẽ, hay cằn nhằn về sự chậm chạp. Ông sợ nếu họ thấy ông chật vật, bí mật về căn bệnh sẽ bại lộ.
Chỉ có tôi – đứa con dâu hay đi làm về muộn – là người duy nhất ăn cơm chậm rãi vì mệt mỏi.
Ông chờ tôi đến 10 giờ đêm không phải vì “tình ý” gì, mà vì khi ăn cùng tôi, ông cảm thấy ít áp lực nhất. Ông có thể nhai thật kỹ, có thể dừng lại giữa chừng để thở mà không bị ai thúc giục hay soi xét. Sự hiện diện của tôi vô tình trở thành “lá chắn” để ông tận hưởng những bữa cơm cuối cùng trong đời một cách bình yên.
SỰ HẬN THÙ VÔ NGHĨA
Mẹ chồng tôi đứng chết lặng bên giường bệnh. Hóa ra, sự quan tâm của ông dành cho tôi lại chính là cách ông bảo vệ bà khỏi nỗi đau sắp mất đi người bạn đời. Bà đã dùng sự ghen tuông mù quáng để chà đạp lên lòng tốt của con dâu và sự hy sinh thầm lặng của chồng.
Cái tát của sự thật còn đau hơn bất kỳ lời mắng nhiếc nào. Khi nhìn vào tờ kết quả xét nghiệm ADN mà tôi đã âm thầm đi làm trước đó (vì quá uất ức), bà chỉ biết quỵ xuống khóc nức nở.