Bị nhà chồng lấy hết tài sản sau ly hôn, ba mẹ con phải ăn mì gói sống cầm cự từng ngày. 10 năm sau tôi quay lại… và lần này chính họ mới là người phải trả cái giá rất đắt.
Có những ký ức mà dù đã trôi qua mười năm, chỉ cần nhắm mắt lại thôi, tôi vẫn nghe rõ tiếng mì gói khô vỡ vụn trong miệng con trai mình.
Cái âm thanh đó… đến giờ vẫn ám ảnh tôi.
Hôm ấy là một buổi tối mưa. Phòng trọ chật hẹp, tường ẩm mốc. Hai đứa con ngồi co ro trên chiếc giường sắt cũ kêu cót két.
“Mẹ ơi… hôm nay mình ăn gì?”
Tôi mở chiếc túi nilon cũ. Bên trong chỉ còn đúng hai gói mì.
Không có bếp.
Không có nước sôi.
Không có tiền.
Tôi bóp vụn mì ra, chia cho hai đứa.
Con gái tôi nhìn tôi, đôi mắt tròn xoe.
“Mẹ không ăn à?”
Tôi cười.
“Mẹ no rồi.”
Nhưng thực ra… tôi đã không ăn gì từ sáng.
Đêm đó, tôi ngồi dựa lưng vào tường, nghe tiếng con nhai mì khô, nước mắt cứ thế chảy xuống.
Tất cả… bắt đầu từ cuộc ly hôn.
Ngày tôi bước ra khỏi nhà chồng, tôi không mang theo được thứ gì ngoài hai đứa con.
Không phải vì tôi không có tài sản.
Mà vì tất cả đều bị họ lấy hết.
Ngôi nhà đứng tên chồng.
Cửa hàng kinh doanh đứng tên mẹ chồng.
Tài khoản ngân hàng do chồng quản lý.
Ngay cả chiếc xe máy tôi mua bằng tiền tiết kiệm… cũng bị họ giữ lại.
Luật sư của nhà chồng nói một câu mà tôi không bao giờ quên:
“Chị không có chứng cứ nào chứng minh đây là tài sản riêng.”
Tôi nhìn chồng cũ.
Anh ta không dám nhìn thẳng vào mắt tôi.
Tôi hỏi anh ta một câu.
“Mười năm em làm việc trong cửa hàng của gia đình anh… không lương, không giấy tờ… giờ anh nói em không có gì sao?”
Anh ta chỉ trả lời một câu lạnh lùng.
“Em tự nguyện mà.”
Tôi cười.
Một nụ cười mà đến giờ nghĩ lại… tôi vẫn thấy cay đắng.

Ngày ra tòa, mẹ chồng tôi mặc áo dài đỏ.
Bà nhìn tôi với ánh mắt khinh bỉ.
“Con dâu mà hỗn láo, bỏ chồng… thì đừng mong mang theo thứ gì.”
Tôi không tranh cãi.
Không khóc.
Chỉ ôm hai đứa con và rời đi.
Tôi nghĩ… mọi chuyện rồi sẽ qua.
Nhưng tôi không ngờ cuộc sống sau đó lại tàn nhẫn đến vậy.
Ba mẹ con tôi bắt đầu cuộc sống mới trong một căn phòng trọ 12 mét vuông.
Tôi làm đủ nghề.
Rửa bát.
Phục vụ quán ăn.
Bán hàng online.
Đêm về, tôi lại tranh thủ nhận thêm việc may gia công.
Có những hôm làm đến 2 giờ sáng.
Nhưng tiền vẫn không đủ.
Con tôi nhiều lần hỏi:
“Mẹ ơi… sao mình không về nhà cũ?”
Tôi chỉ trả lời:
“Vì đó không phải nhà của mẹ nữa.”
Có một lần, con trai tôi sốt cao.
Tôi bế con đến bệnh viện.
Bác sĩ nói phải nhập viện.
Tôi nhìn hóa đơn… tay run lên.
Trong túi tôi lúc đó chỉ có 180 nghìn.
Tôi gọi cho chồng cũ.
Anh ta nghe máy.
Tôi nói:
“Con trai anh đang sốt 40 độ.”
Anh ta im lặng vài giây.
Rồi trả lời:
“Đừng lấy con ra làm lý do gọi cho tôi nữa.”
Rồi anh ta tắt máy.
Đó là lần cuối cùng tôi gọi cho anh ta.
Những năm sau đó, tôi chỉ có một mục tiêu duy nhất.
Không để con mình sống mãi trong nghèo khổ.
Tôi bắt đầu học kinh doanh online.
Ban đầu chỉ bán quần áo trẻ em.
Sau đó mở rộng sang mỹ phẩm.
Rồi nhập hàng trực tiếp từ xưởng.
Công việc dần khá lên.
Nhưng cái giá phải trả… cũng không hề nhỏ.
Có những đêm tôi ngủ gục trên bàn làm việc.
Có những ngày tôi làm việc 18 tiếng.
Có lần tôi nhập một lô hàng lớn… bị lừa.
Mất trắng hơn 200 triệu.
Tôi ngồi trong phòng, nhìn màn hình máy tính… cả người run lên.
Con gái tôi lúc đó mới 11 tuổi.
Nó bước vào, đặt tay lên vai tôi.
“Mẹ đừng khóc… sau này con đi làm, con nuôi mẹ.”
Câu nói đó khiến tôi bật khóc như một đứa trẻ.
Thời gian trôi rất nhanh.
Khi tôi nhận ra… đã 10 năm trôi qua.
Hai đứa con tôi giờ đã lớn.
Con trai học đại học.
Con gái học cấp ba.
Còn tôi…
Tôi đã là chủ của một công ty thương mại nhỏ.
Không phải quá lớn.
Nhưng đủ để ba mẹ con sống thoải mái.
Và cũng đủ để… tôi quay lại nơi cũ.
Ngày tôi trở lại căn nhà của nhà chồng cũ, trời cũng mưa giống như mười năm trước.
Căn nhà vẫn vậy.
Nhưng cánh cổng đã rỉ sét.
Tôi gõ cửa.
Người mở cửa là mẹ chồng cũ.
Bà nhìn tôi vài giây.
Rồi nhận ra.
Khuôn mặt bà tái đi.
“Cô… cô đến làm gì?”
Tôi mỉm cười.
“Con về thăm nhà.”
Bà cười khẩy.
“Nhà này không chào đón cô.”
Tôi chưa kịp nói gì… thì một giọng nói phía sau vang lên.
“Ai vậy mẹ?”
Chồng cũ của tôi bước ra.
Anh ta gầy hơn trước rất nhiều.
Ánh mắt cũng không còn vẻ tự tin như ngày xưa.
Anh ta nhìn tôi… sững người.
“Em…?”
Tôi gật đầu.
“Lâu rồi không gặp.”
Chúng tôi ngồi trong phòng khách.
Không khí im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng mưa rơi ngoài hiên.
Cuối cùng, mẹ chồng cũ lên tiếng.
“Cô đến đây làm gì?”
Tôi đặt một tập hồ sơ lên bàn.
“Đòi lại thứ thuộc về tôi.”
Bà bật cười lớn.
“Cô điên à? Mười năm rồi còn đòi?”
Tôi mở hồ sơ.
Bên trong là giấy tờ pháp lý.
Hợp đồng.
Bản sao giao dịch.
Và cả… đơn kiện.
Chồng cũ tôi cầm lên đọc.
Tay anh ta bắt đầu run.
“Em… em đang kiện gia đình anh?”
Tôi gật đầu.
“Không chỉ kiện. Tôi còn có bằng chứng cho thấy cửa hàng ngày xưa sử dụng tiền cá nhân của tôi. Và tài khoản kinh doanh đã chuyển sang tên mẹ anh trái pháp luật.”
Mẹ chồng tôi đập bàn.
“Cô bịa đặt!”
Tôi nhìn thẳng vào mắt bà.
“Tòa án sẽ quyết định.”
Ba tháng sau, phiên tòa diễn ra.
Khi thẩm phán công bố kết quả… phòng xử im lặng đến mức nghẹt thở.
Gia đình chồng cũ tôi thua kiện.
Họ phải bồi thường cho tôi toàn bộ phần tài sản tương đương… hơn 8 tỷ đồng.
Mẹ chồng tôi ngồi sụp xuống ghế.
Chồng cũ nhìn tôi… ánh mắt đầy tuyệt vọng.
Sau phiên tòa, anh ta bước đến.
“Em làm vậy… có cần thiết không?”
Tôi nhìn anh ta.
Một lúc lâu… tôi mới trả lời.
“Anh còn nhớ lần con trai anh sốt 40 độ không?”
Anh ta im lặng.
Tôi tiếp tục.
“Ngày đó tôi chỉ cần anh giúp 2 triệu viện phí.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta.
“Nhưng anh không cho.”
Tôi đứng dậy.
“Còn hôm nay… tôi chỉ lấy lại thứ thuộc về mình.”
Nhưng điều khiến câu chuyện này gây tranh cãi… không phải là vụ kiện.
Mà là việc tôi làm sau đó.
Một tuần sau khi nhận tiền bồi thường… tôi bán toàn bộ tài sản đó.
Rồi chuyển đi nơi khác.
Không ai biết tôi ở đâu.
Không ai biết tôi làm gì.
Ngay cả chồng cũ… cũng không tìm được tôi.
Có người nói tôi quá tàn nhẫn.
Có người nói tôi đã trả thù quá cay nghiệt.
Nhưng nếu ai đó hỏi tôi một câu:
“Sau tất cả… chị có hối hận không?”
Tôi sẽ trả lời một cách rất bình thản.
Không.
Bởi vì có những nỗi nhục…
có những đêm đói…
có những giọt nước mắt của con mình…
Không bao giờ có thể quên được.