Tôi gặp lại người yêu cũ vào một buổi chiều mưa lất phất, ngay trước cổng trung tâm thương mại nơi tôi làm việc.
Nếu có ai hỏi tôi rằng trên đời này có điều gì khiến con người ta ngượng ngùng nhất, thì với tôi đó chính là khoảnh khắc phải nhìn thấy quá khứ của mình trong một hoàn cảnh mà mình không ngờ tới.
Ba năm trước, tôi từng yêu anh sâu đậm.
Anh tên là Nam.
Nam không phải kiểu đàn ông hào nhoáng. Anh không giàu, cũng chẳng ăn nói ngọt ngào như những người đàn ông khác. Nhưng ở bên anh, tôi luôn cảm thấy yên tâm. Nam làm kỹ thuật cho một công ty cơ khí, lương không cao nhưng ổn định.
Thời điểm đó, tôi làm nhân viên bán hàng cho một cửa hàng mỹ phẩm trong trung tâm thương mại. Lương tôi không nhiều nhưng nhờ ngoại hình ưa nhìn nên tôi thường được khách quen tip thêm hoặc mua hàng ủng hộ.
Chúng tôi quen nhau gần hai năm.
Trong hai năm đó, Nam luôn là người đưa đón tôi đi làm. Dù mưa hay nắng, anh vẫn đứng chờ ở cổng trung tâm thương mại, tay cầm chiếc áo mưa cũ kỹ và chiếc mũ bảo hiểm đã bạc màu.
Anh chưa bao giờ để tôi phải chờ.
Nhưng chính tôi lại là người rời bỏ anh.
Lý do cũng chẳng có gì cao cả.
Tôi chê anh nghèo.
Ngày đó, bạn bè xung quanh tôi bắt đầu khoe người yêu làm ngân hàng, làm kinh doanh, có xe hơi, có nhà riêng. Còn tôi thì mỗi ngày vẫn ngồi sau chiếc xe máy cũ của Nam.
Dần dần, trong lòng tôi sinh ra cảm giác chán nản.
Tôi bắt đầu so sánh.
Một ngày, tôi nói với Nam:
“Anh có nghĩ đến chuyện đổi việc không? Công ty anh lương thấp quá.”
Nam nhìn tôi một lúc rồi đáp:
“Anh đang cố gắng học thêm để lên vị trí cao hơn.”
Nhưng câu trả lời đó không khiến tôi hài lòng.
Vài tháng sau, tôi quen Huy – một khách hàng thường xuyên của cửa hàng. Huy làm kinh doanh bất động sản, ăn mặc lịch sự, đi xe hơi, nói chuyện tự tin.
Huy tán tỉnh tôi rất nhanh.
Chỉ cần vài bữa tối sang trọng, vài món quà đắt tiền… tôi đã dao động.
Cuối cùng, tôi nói lời chia tay với Nam.
Hôm đó, Nam chỉ im lặng.
Anh không níu kéo.
Chỉ hỏi tôi một câu:
“Em chắc chắn chứ?”
Tôi gật đầu.
Nam nhìn tôi rất lâu, rồi nói một câu mà lúc đó tôi chẳng hề để tâm:
“Sau này nếu có gặp lại, anh vẫn mong em sống tốt.”
Rồi anh quay lưng rời đi.
Đó là lần cuối tôi nhìn thấy Nam… cho đến buổi chiều hôm đó.
—
Ba năm sau, cuộc sống của tôi không như tôi tưởng.
Huy – người đàn ông mà tôi chọn – hóa ra không hề hoàn hảo. Công việc của anh bấp bênh, nợ nần chồng chất. Chúng tôi cãi nhau liên miên, rồi chia tay sau chưa đầy một năm.
Tôi quay lại làm việc bình thường.
Không còn Huy, cũng không còn Nam.
Cho đến một buổi chiều mưa lất phất.
Tôi vừa tan ca thì thấy một người đàn ông mặc bộ đồ công nhân quét rác màu cam đang cúi người gom rác trước cổng trung tâm thương mại.
Tôi không để ý lắm cho đến khi anh ngẩng lên.
Trái tim tôi khựng lại.
Đó là Nam.
Nhưng anh gầy hơn trước, da sạm đi vì nắng. Bộ quần áo công nhân khiến anh trông già đi vài tuổi.
Trong khoảnh khắc đó, cảm giác đầu tiên của tôi không phải là xúc động.
Mà là… thất vọng.
Trong đầu tôi lóe lên một suy nghĩ rất tệ:
“May mà mình đã chia tay anh ta.”
Nam cũng nhận ra tôi.
Anh đứng thẳng dậy, nhìn tôi vài giây.
Ánh mắt anh vẫn bình tĩnh như ngày xưa.
“Linh… lâu rồi.”
Tôi cười nhạt.
“Ừ. Lâu thật.”
Tôi nhìn xuống chiếc chổi trong tay anh rồi buột miệng nói một câu mà đến giờ tôi vẫn xấu hổ khi nhớ lại.
“Không ngờ anh lại làm nghề này.”
Nam im lặng.
Tôi nhún vai.
“Nhưng cũng hợp với anh.”
Tôi nói xong, quay lưng bước đi.
Trước khi đi, tôi còn nghe loáng thoáng tiếng vài đồng nghiệp phía sau thì thầm:
“Bạn trai cũ của Linh đó à? Công nhân quét rác hả?”
Tôi không quay lại.
Lúc đó, tôi còn cảm thấy mình… thắng.

Ba ngày sau, tôi đang đứng bán hàng thì quản lý gọi tất cả nhân viên lại.
Chị nói:
“Chiều nay có đoàn lãnh đạo từ công ty mẹ xuống kiểm tra trung tâm. Mọi người chuẩn bị nghiêm túc.”
Tôi không để tâm lắm.
Khoảng ba giờ chiều, trung tâm thương mại bỗng trở nên nhộn nhịp. Nhân viên quản lý chạy qua chạy lại.
Một đoàn xe sang dừng trước cổng.
Tôi và các nhân viên khác được yêu cầu đứng thành hàng chào.
Tôi nhìn ra ngoài.
Từ chiếc xe đầu tiên bước xuống một người đàn ông mặc vest đen, dáng cao, gương mặt quen đến mức khiến tim tôi ngừng đập.
Đó là Nam.
Nhưng không phải Nam của ba ngày trước.
Không phải người công nhân quét rác.
Mà là một người đàn ông lịch lãm, đi giữa dàn lãnh đạo của trung tâm thương mại.
Mọi người xung quanh bắt đầu xì xào.
“Tổng giám đốc mới đó.”
“Tập đoàn mẹ cử xuống kiểm tra hệ thống.”
Tôi đứng chết lặng.
Nam đi ngang qua chúng tôi.
Ánh mắt anh lướt qua tôi một giây… rồi tiếp tục bước đi như chưa từng quen biết.
Khoảnh khắc đó, tôi cảm thấy máu trong người mình như đông lại.
—
Sau khi đoàn lãnh đạo đi vào, cả cửa hàng của tôi náo loạn.
Mấy đồng nghiệp quay sang tôi:
“Linh… hồi nãy người đó nhìn mày kìa. Mày quen à?”
Tôi không trả lời.
Tôi không biết phải trả lời thế nào.
Ba ngày trước… tôi đã cười khinh người đàn ông đó.
Người mà hôm nay cả trung tâm thương mại phải cúi đầu chào.
Tối hôm đó, tôi không ngủ được.
Hình ảnh Nam trong bộ quần áo công nhân cứ hiện lên trong đầu.
Và rồi tôi bỗng hiểu ra một điều.
Ba ngày trước… anh đang thử tôi.
Hoặc có lẽ… anh chỉ đang sống một cuộc sống rất bình thường mà tôi không hiểu.
Dù là lý do gì… thì người đáng xấu hổ nhất trong câu chuyện đó vẫn là tôi.
Ba ngày.
Chỉ ba ngày thôi.
Nhưng đủ để tôi nhận ra rằng…
Thứ khiến con người ta nghèo nhất không phải là tiền bạc.
Mà là sự kiêu ngạo.