Mùng 2 Tết. Nắng xuân rực rỡ rải vàng khắp con ngõ nhỏ. Nhà tôi nằm ngay mặt tiền ngõ, nơi mà chỉ cần một tiếng động lạ cũng đủ khiến hàng xóm ngó nghiêng bình phẩm. Hôm nay, tôi diện chiếc váy nhung đỏ sang trọng, tóc uốn lọn bồng bềnh, đứng ngồi không yên đợi Long đến chúc Tết bố mẹ.
Trong mắt tôi, Long là một chàng trai hiền lành, công việc văn phòng ổn định, nhưng có một điểm trừ cực lớn: anh quá tuềnh toàng. Yêu nhau nửa năm, chưa bao giờ tôi thấy Long ăn diện chải chuốt. Nhưng hôm nay là ngày Tết, lại là lần đầu ra mắt chính thức họ hàng, tôi đã dặn đi dặn lại anh phải ăn mặc đàng hoàng, đi đứng cho “sang cái thằng người”. Tôi muốn nở mày nở mặt với đám bạn hàng xóm vốn hay khoe khoang người yêu đi ô tô, SH.
“Pạch… pạch… pạch… Xịt!”
Một chuỗi âm thanh chát chúa, khô khốc vang lên từ đầu ngõ, phá tan bầu không khí thanh lịch của ngày xuân. Kèm theo đó là một làn khói trắng đục ngầu phả ra mù mịt. Tôi nhíu mày, linh cảm chẳng lành.
Chiếc xe máy Honda Cub đời Tống, yếm xe vỡ toác được buộc lại bằng dây thép rỉ sét, lớp sơn tróc vảy lòi cả khung sắt bên trong, từ từ lăn bánh đến trước cổng nhà tôi. Trên xe là Long. Anh mặc chiếc áo sơ mi kẻ caro cũ kỹ, chân đi đôi giày vải đã sờn mũi. Anh cười tươi rói, hàm răng trắng lóa đối lập hoàn toàn với con “chiến mã” đồng nát dưới chân: “Chúc mừng năm mới em yêu! Xin lỗi em nhé, xe anh dở chứng giữa đường, đạp mãi mới nổ”.
Máu nóng dồn lên mặt tôi rần rần. Tôi nhìn sang bên cạnh, bà Hàng xóm lắm chuyện đang bĩu môi, ánh mắt đầy giễu cợt nhìn chằm chằm vào chiếc xe của Long. Lũ trẻ con thì chỉ trỏ cười hô hố. Sự sĩ diện của một cô gái 25 tuổi bị tổn thương nghiêm trọng. Tôi cảm thấy như mình vừa bị tát một cú trời giáng giữa đám đông.
Tôi không mời Long vào nhà ngay mà kéo xềnh xệch anh ra góc cây bàng khuất tầm mắt mọi người. Giọng tôi rít lên qua kẽ răng: “Anh làm cái trò gì thế Long? Em đã dặn anh thế nào? Hôm nay là ngày gì mà anh vác cái đống sắt vụn này đến nhà em? Anh định để em chui xuống đất vì xấu hổ à?”
Long ngơ ngác, gãi đầu: “Xe ga của anh cho thằng bạn mượn về quê chưa lên kịp. Con xe này của bố anh, tuy cũ nhưng máy còn bốc lắm. Quan trọng là tấm lòng mình đến với bố mẹ thôi em, câu nệ gì vật chất”.
“Tấm lòng?” – Tôi cười nhạt, nỗi thất vọng biến thành sự khinh thường – “Anh nhìn lại mình đi. Yêu nhau nửa năm, em chưa đòi hỏi anh cái gì. Nhưng cái tối thiểu là sự tôn trọng gia đình em, anh cũng không làm được. Nhìn con xe anh đi, người ta tưởng anh là thằng đi thu mua phế liệu đấy! Anh kiệt sỉ vừa thôi, kiệt sỉ đến mức không thuê nổi cái taxi mà đi à?”
“Em… em nói nặng lời quá rồi đấy. Anh nghĩ bố mẹ em không đánh giá con người qua cái xe đâu” – Long trầm giọng xuống, ánh mắt thoáng buồn.
“Nhưng tôi đánh giá!” – Tôi gắt lên, cắt ngang lời anh – “Tôi chán ngấy cái cảnh đi chơi với anh mà phải giấu giấu giếm giếm, sợ bạn bè bắt gặp anh đi con xe nát này rồi. Chúng ta dừng lại đi. Tôi không thể tiếp tục với một người đàn ông vừa nghèo vừa thiếu tinh tế, lại còn không biết giữ thể diện cho bạn gái như anh. Anh về đi!”
Long sững sờ. Anh nhìn sâu vào mắt tôi, im lặng một lúc lâu. Trong ánh mắt ấy không có sự tức giận, chỉ có một nỗi thất vọng mênh mông. “Em nói thật lòng chứ? Chỉ vì cái xe mà em muốn chia tay?”. “Đúng! Mây tầng nào gặp mây tầng đó. Anh nhìn anh xem có xứng đứng cạnh tôi lúc này không?” – Tôi hất hàm, tàn nhẫn buông lời cay đắng.
Long gật đầu nhẹ, nụ cười trên môi tắt ngấm. Anhล้วi vào túi áo khoác, lấy ra hai phong bao lì xì đỏ chót, đưa cho tôi: “Được, anh tôn trọng quyết định của em. Dù sao anh cũng đến rồi, em cầm lấy cái này gửi biếu hai bác, coi như chút quà mọn của anh mừng tuổi bác trai bác gái. Chúc em sớm tìm được người đi xe đẹp như ý muốn”.
Nói rồi, anh quay lưng, đạp cần khởi động. Tiếng “pạch pạch” lại vang lên, Long phóng vụt đi, để lại tôi đứng đó với hai phong bao lì xì mỏng dính trên tay và sự hả hê vì đã rũ bỏ được một “cục nợ”. Tôi hậm hực đi vào nhà, quăng hai cái phong bao lên bàn uống nước, ngồi phịch xuống ghế, mặt sưng xỉa. “Thằng Long đâu con? Sao không mời nó vào ăn cơm?” – Mẹ tôi từ trong bếp đi ra, tay bê đĩa giò lụa.
“Về rồi mẹ ạ. Con đuổi nó về rồi. Loại người đâu mà kiết xác, Tết nhất đi con xe như đống rác đến nhà bạn gái. Con chia tay rồi, đỡ mang tiếng” – Tôi nói ráo hoảnh. Bố tôi đang ngồi uống trà, nghe thế thì chau mày: “Mày hồ đồ. Thằng Long tính nó hiền lành, thật thà. Mày bỏ nó vì cái xe thì sau này mày hối không kịp con ạ”.
“Bố thì biết gì! Thời đại nào rồi còn một túp lều tranh hai trái tim vàng. Nghèo thì hèn, thế thôi!” Mẹ tôi không nói gì, bà cầm hai phong bao lì xì Long để lại lên xem. “Nó gửi mừng tuổi bố mẹ à? Gớm, cái thằng, đã bảo không cần quà cáp…”. Bà vừa nói vừa rút ruột phong bao ra.
Và rồi, khoảnh khắc ấy, cả căn phòng khách như ngừng lại. Không khí như đông cứng. Mắt mẹ tôi mở to hết cỡ, tay bà run run. Bố tôi cũng đặt chén trà xuống, nhoài người ra xem.
Trong hai cái phong bao đỏ chót ấy, không phải là tờ 100, 200 hay 500 nghìn như tôi tưởng. Mà là hai xấp tiền mới cóng, được buộc dây chun cẩn thận, mỗi xấp là những tờ polymer mệnh giá 500 nghìn đồng xếp dày cộp.
“Trời ơi… cái gì thế này?” – Mẹ tôi thốt lên, giọng lạc đi – “Ông ơi, đếm xem nào”. Mẹ run rẩy đếm. “Một triệu… năm triệu… mười triệu. Cái này cũng mười triệu. Tổng cộng là hai mươi triệu!”
Tôi ngồi bật dậy như lò xo, miệng há hốc: “Mẹ đùa à? Hai mươi triệu? Tiền lì xì á?” Mẹ tôi nhìn tôi, ánh mắt bà chuyển từ kinh ngạc sang trách móc, rồi thở dài thườn thượt: “Con ơi là con, mày giết bố mẹ rồi! Mày có mắt như mù con ạ”.
“Là sao hả mẹ?” – Tôi lắp bắp, tim bắt đầu đập loạn xạ. Mẹ tôi đặt xấp tiền xuống bàn, giọng run run kể: “Sáng nay mẹ đi chợ sớm, gặp bà bác Cả nhà mày. Bà ấy hỏi thăm mày yêu thằng Long à. Mẹ bảo ừ. Bà ấy vỗ đùi đánh đét một cái bảo nhà mình vớ được vàng ròng. Thằng Long nhà nó giàu nhất cái phố đấy con ạ. Bố mẹ nó sở hữu cả một chuỗi nhà hàng hải sản cao cấp từ Bắc vào Nam. Nhưng thằng này tính nó dị, nó ghét thói khoe khoang, sống giản dị như người tu hành. Bác Cả bảo nó đi làm bằng xe máy cũ là để lọc bớt mấy đứa con gái đào mỏ, chỉ thích tiền. Mẹ định bụng lát nó đến thì bảo mày phải giữ nó cho chặt… Ai ngờ…”
Tai tôi ù đi. Mọi âm thanh xung quanh như bị hút vào một hố đen. Chuỗi nhà hàng? Giàu nhất phố? Thử lòng?
Hai mươi triệu tiền mừng tuổi nằm chễm chệ trên bàn như đang cười nhạo sự ngu dốt và hợm hĩnh của tôi. Tôi nhớ lại ánh mắt thất vọng của Long, nhớ lại bộ quần áo sờn cũ mà tôi đã khinh bỉ, nhớ lại câu nói: “Anh nghĩ bố mẹ em không đánh giá con người qua cái xe đâu”. Hóa ra, anh không nghèo. Anh chỉ đang tìm một người yêu con người thật của anh, chứ không phải yêu cái mác giàu sang.
Và tôi, trong sự sĩ diện hão huyền, đã tự tay đập tan cánh cửa bước vào một tương lai mà tôi hằng mơ ước.
Tôi vội vàng vồ lấy điện thoại, tay run rẩy bấm số của Long. “Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được…”
Điện thoại rơi tuột khỏi tay tôi xuống sàn nhà. Tôi nhìn ra ngoài ngõ, nắng vẫn vàng rực rỡ, nhưng trong lòng tôi là một trận bão lớn. Tôi ngồi thụp xuống, nhìn hai xấp tiền trên bàn mà nước mắt trào ra. Không phải vì tiếc tiền, mà vì tôi biết, tôi vừa đánh mất một người đàn ông chân thành nhất, một cơ hội duy nhất mà cả đời này có lẽ tôi sẽ không bao giờ gặp lại nữa.
Tiếng pháo giấy nhà ai nổ đì đùng nghe vui tai quá, nhưng sao nghe như tiếng lòng tôi đang vỡ vụn từng mảnh. Tôi chết đứng, chết lặng trong sự bẽ bàng và hối hận muộn màng ngay giữa ngày mùng 2 Tết.
