Ba ngày sau khi sinh, chồng đã mang đơn l//y hô//n đến bệnh viện bắt tôi ký. Tôi im lặng ký ngay… nhưng không ngờ quyết định tiếp theo của tôi khiến anh ta phải q//u/ỳ gối cầ/u xi/n.
Lan kết hôn năm 26 tuổi, khi tình yêu còn ngọt ngào và những lời hứa hẹn vẫn còn văng vẳng bên tai. Cô tin chồng là bến đỗ an toàn, là bờ vai vững chắc để mình nương tựa cả đời. Nhưng đời vốn chẳng như mơ. Khi Lan ma/ng th/ai, chồng cô bắt đầu thay đổi. Anh hay đi sớm về muộn, ít khi hỏi han vợ, thậm chí còn cá/u g/ắt vô cớ.
Lan tự an ủi rằng do anh áp lực công việc. Cô âm thầm chịu đựng, nuôi hy vọng khi đứa con ra đời, gia đình sẽ lại gắn kết. Nhưng hy vọng ấy đã vụn vỡ chỉ 3 ngày sau khi cô si/nh n/ở.
Trong căn phòng bệ/nh còn vương mùi th//uốc sá//t trù//ng, Lan đang ôm đứa con đỏ hỏn thì chồng bước vào, lạnh lùng đặt một tập giấy trước mặt:
– Ký đi. Đây là đơn l/y h/ôn.
Lan ngỡ ngàng, tim nhói lên như có hàng nghìn m/ũi d/ao đ//âm. Mới sinh chưa đầy ba ngày, cơ thể còn đa/u đ/ớn, vậy mà người cô tin tưởng nhất lại nỡ lòng làm điều ấy.
– Sao lại là lúc này? – Lan r/un ru/n hỏi.
Anh ta lạnh lùng đáp:
– Chúng ta không hợp nhau. Tôi muốn gi/ải tho/át. Con tôi sẽ chu cấp, cô đừng lo.
Lan im lặng. Nước mắt trào ra, rơi xuống gương mặt non nớt của con. Cô cắ/n chặt môi, tay ru/n ru/n ký vào tờ giấy, để lại ba chữ cái tên mình như d/ao cứ/a vào ti/m.
Nhưng Lan không gà/o kh/óc, cũng không níu kéo. Cô biết, người đã muốn rời đi thì chẳng có sợi dây nào giữ lại được. Tuy vậy, trong tận đáy lòng, cô quyết làm một việc…
Lan kết hôn năm 26 tuổi, khi tình yêu còn ngọt ngào và những lời hứa hẹn vẫn còn văng vẳng bên tai. Cô tin chồng là bến đỗ an toàn, là bờ vai vững chắc để mình nương tựa cả đời. Nhưng đời vốn chẳng như mơ. Khi Lan ma/ng th/ai, chồng cô bắt đầu thay đổi. Anh hay đi sớm về muộn, ít khi hỏi han vợ, thậm chí còn cá/u g/ắt vô cớ.
Lan tự an ủi rằng do anh áp lực công việc. Cô âm thầm chịu đựng, nuôi hy vọng khi đứa con ra đời, gia đình sẽ lại gắn kết. Nhưng hy vọng ấy đã vụn vỡ chỉ 3 ngày sau khi cô si/nh n/ở.
Trong căn phòng bệ/nh còn vương mùi th//uốc sá//t trù//ng, Lan đang ôm đứa con đỏ hỏn thì chồng bước vào, lạnh lùng đặt một tập giấy trước mặt:
– Ký đi. Đây là đơn l/y h/ôn.
Lan ngỡ ngàng, tim nhói lên như có hàng nghìn m/ũi d/ao đ//âm. Mới sinh chưa đầy ba ngày, cơ thể còn đa/u đ/ớn, vậy mà người cô tin tưởng nhất lại nỡ lòng làm điều ấy.
– Sao lại là lúc này? – Lan r/un ru/n hỏi.
Anh ta lạnh lùng đáp:
– Chúng ta không hợp nhau. Tôi muốn gi/ải tho/át. Con tôi sẽ chu cấp, cô đừng lo.
Lan im lặng. Nước mắt trào ra, rơi xuống gương mặt non nớt của con. Cô cắ/n chặt môi, tay ru/n ru/n ký vào tờ giấy, để lại ba chữ cái tên mình như d/ao cứ/a vào ti/m.

Nhưng Lan không gà/o kh/óc, cũng không níu kéo. Cô biết, người đã muốn rời đi thì chẳng có sợi dây nào giữ lại được. Tuy vậy, trong tận đáy lòng, cô quyết làm một việc…
Gemini đã nói
Lan lau khô giọt nước mắt cuối cùng, nhìn thẳng vào mắt người đàn ông bạc bẽo trước mặt. Cô không chất vấn, không oán trách, chỉ nhẹ nhàng rút trong túi xách bệnh nhân ra một chiếc phong bì màu nâu đã chuẩn bị sẵn từ trước khi vào phòng sinh.
“Ký xong rồi. Anh đi đi. Nhưng trước khi đi, hãy cầm lấy cái này. Coi như đây là món quà cuối cùng tôi dành cho sự ‘giải thoát’ của anh.”
Anh ta nhếch mép cười khinh bỉ, cho rằng đó là đơn đòi thêm tiền trợ cấp nên thản nhiên xé phong bì ngay tại chỗ. Nhưng khi nhìn thấy nội dung bên trong, mặt anh ta biến sắc, cắt không còn giọt máu.
Thứ nằm trong phong bì
Đó không phải là đơn đòi tiền, mà là bản sao Kết quả xét nghiệm ADN và một tờ Đơn từ chối quyền làm cha đã có chữ ký xác nhận của luật sư.
Trong lúc Lan mang thai, cô đã vô tình phát hiện chồng mình ngoại tình và nghe được cuộc điện thoại anh ta bàn với nhân tình rằng: “Đợi nó đẻ xong, anh sẽ lấy đứa bé về cho em nuôi, rồi tống khứ nó đi.” Hóa ra, anh ta muốn ly hôn không phải vì “không hợp”, mà vì muốn cướp con cho nhân tình vốn bị vô sinh.
Nhưng sự thật nghiệt ngã hơn thế:
-
Sự thật về đứa trẻ: Tờ xét nghiệm ADN ghi rõ đứa bé Lan vừa sinh ra không có quan hệ huyết thống với anh ta.
-
Cú lừa ngoạn mục: Lan đã biết anh ta bị vô sinh từ một lần đi khám tổng quát chung, nhưng cô định giữ bí mật để cùng anh chạy chữa. Tuy nhiên, khi biết anh ta ngoại tình và có âm mưu cướp con, cô đã nhờ người bạn làm ở trung tâm thụ tinh nhân tạo hỗ trợ để có đứa con của riêng mình.
5 năm sau: Cuộc lật đổ ngoạn mục
Lan mang con rời đi, cắt đứt mọi liên lạc. Với số vốn liếng tích góp và sự nhạy bén, cô gầy dựng lại sự nghiệp từ đầu, trở thành chủ một chuỗi cửa hàng thời trang trẻ em lớn nhất thành phố.
Về phần anh ta, sau khi cưới nhân tình, công việc kinh doanh bết bát, nợ nần chồng chất. Đau đớn nhất là anh ta phát hiện cô nhân tình thực chất cũng chỉ lừa tiền, và bản thân anh ta vĩnh viễn không thể có con nối dõi.
Một buổi chiều, Lan bước ra từ xe sang, tay dắt đứa con trai khôi ngô tuấn tú. Anh ta – giờ đây là một kẻ thân hình tàn tạ, đi làm bảo vệ cho chính tòa nhà trung tâm thương mại của Lan – đã nhận ra cô.
Anh ta lao đến, quỳ gối sụp xuống dưới chân Lan trước sự chứng kiến của bao nhiêu người: “Lan ơi, anh sai rồi! Cho anh nhận lại con đi. Anh cô độc quá, anh trắng tay rồi. Đứa bé là hy vọng cuối cùng của anh…”
Cái kết đắt giá
Lan dừng lại, khẽ cúi người nhìn người đàn ông từng là chồng mình bằng ánh mắt dửng dưng: “Anh quên rồi sao? Tờ xét nghiệm 5 năm trước chính anh đã đọc mà. Đứa bé này chẳng liên quan gì đến anh cả. Và quan trọng nhất… người cha mà con tôi cần phải là một người đàn ông có nhân cách, chứ không phải một kẻ vứt bỏ vợ con ngay trên giường bệnh.”
Lan dắt con đi thẳng, bỏ mặc anh ta gào khóc trong sự hối hận muộn màng giữa dòng người qua lại. Có những sai lầm có thể sửa chữa, nhưng có những sự tuyệt tình sẽ phải trả giá bằng cả phần đời còn lại trong cô độc.