B//ồ mang 1 tỷ đến ‘m///ua chồng’, vợ gật đầu lấy luôn rồi làm một việc không ngờ…
Tôi tên là Mai, 32 tuổi, làm chủ một tiệm làm tóc nhỏ. Cuộc sống hô/n nh/ân của tôi với Tuấn – chồng tôi – ban đầu khá yên ấm. Chúng tôi từng là cặp đôi mà hàng xóm ai cũng ngưỡng mộ: tôi tháo vát, anh hiền lành, chịu khó làm ăn. Thế nhưng, sau năm năm kết hôn, tôi bắt đầu nhận ra có điều gì đó thay đổi.
Tuấn không còn quan tâm tới bữa cơm chiều, hay hỏi han tôi như trước. Anh hay về muộn, lé///n l////út nhắn tin, thậm chí hay t//ắm ngay khi về nhà – điều mà trước đây anh chưa bao giờ làm. Trực giác người phụ nữ mách bảo tôi rằng: có ng////ười th///ứ b//////a xuất hiện.
Tôi không vội vạ/ch tr/ần. Tôi theo dõi nhẹ nhàng, và rồi ph/át hi/ện ra nhân vật tên Dung – một cô gái trẻ, ăn mặc sành điệu, sống một mình trong căn hộ cao cấp. Cô ấy từng là khá/ch qu/en của tiệm tôi, nhưng sau vài lần thấy cô ta xuất hiện gần chỗ chồng tôi làm, tôi bắt đầu ng/hi ng/ờ.
Một ngày nọ, khi tôi đang sắp xếp đồ thì có người bấm chuông. Mở cửa ra, là Dung – đứng trước mặt tôi, tay ôm một túi xách hàng hiệu, nụ cười nhàn nhạt:
— “Chị Mai, em muốn nói chuyện thẳng thắn. Em yêu anh Tuấn. Em muốn chị buông tay để anh ấy được sống thoải mái với người mà anh ấy chọn.”
Tôi im lặng. Chưa kịp phản ứng, cô ta đặt chiếc túi xuống bàn:
— “Ở đây là 1 tỷ. Em biết chị cũng đang n/ợ ti/ền sửa tiệm, lại vừa gửi viện phí cho mẹ… Chị giữ anh Tuấn làm gì khi tình cảm đã nguội lạnh?
Tôi nhìn cô ấy. Không khóc, không gà/o thé/t. Chỉ là… trong lòng dấy lên một cảm giác l/ạ lù/ng. Không phải đ/au, mà là th/ất vọ/ng và g/iải tho/át.
Tôi cười nhẹ, rồi gật đầu:
— “Được. Tôi đồng ý.”
Dung có vẻ ngạc nhiên. Có lẽ cô ta nghĩ tôi sẽ níu kéo, sẽ làm ầm lên, nhưng tôi chỉ nhẹ nhàng đẩy chiếc túi tiền về phía mình.
Cô ta rời đi trong vẻ đắc thắng. Còn tôi, vào phòng, viết một tờ đơn l/y hô/n. Không phải vì ti/ền. Mà vì tôi biết – người đàn ông đã không còn muốn ở lại, giữ làm gì
Tối hôm đó, tôi đưa đơn l/y hô/n cho Tuấn. Anh ta ngớ người:
— “Em… em nghi/êm tú/c đấy à?”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh:
— “Cô ấy đã trả giá quá hời để có anh. Em cũng cần một cuộc sống khác, không phải sống trong hoà/i n/ghi và gi/ả v/ờ hạnh phúc.”

Anh ta không nói gì thêm. Có lẽ vì biết đã bị ph/át hiệ/n, hoặc cũng vì trong lòng anh, tôi chẳng còn quan trọng nữa.
Hai tuần sau, chúng tôi ra tòa ký giấy. Tôi rời khỏi căn nhà nhỏ mà cả hai từng vun đắp. Với 1 tỷ trong tay, tôi tr/ả hết n/ợ, sửa lại tiệm, và quan trọng nhất: tôi làm một việc không ai ngờ…
…Với số tiền 1 tỷ đồng trong tay, sau khi tất toán nợ nần và sửa sang lại tiệm tóc cho khang trang, tôi dành ra một khoản để lo cho mẹ. Nhưng việc “không ai ngờ” mà tôi làm chính là: Tôi dùng toàn bộ số tiền còn lại để thuê chính luật sư giỏi nhất và một đơn vị kiểm toán độc lập để rà soát lại toàn bộ tài sản chung và các khoản đầu tư của Tuấn trong suốt 5 năm qua.
Hóa ra, vẻ ngoài “hiền lành, chịu khó” của Tuấn chỉ là lớp vỏ bọc. Anh ta đã âm thầm rút vốn từ công ty chung của hai vợ chồng để hùn hạp làm ăn riêng và đứng tên hộ bố mẹ đẻ một căn chung cư ở ngoại ô.
Ngày tôi gửi đơn kiện phân chia tài sản bổ sung lên tòa, Tuấn và Dung đang hạnh phúc chuẩn bị cho đám cưới trong mơ. Việc bị đóng băng tài sản đột ngột khiến công việc làm ăn của Tuấn khựng lại, nợ nần bủa vây vì dòng tiền bị cắt đứt.
Lúc này, bộ mặt thật của “tình yêu đích thực” mới lộ ra. Dung – cô nàng vốn dĩ thực dụng – khi thấy Tuấn không còn là “mỏ vàng” mà ngược lại còn gánh thêm rắc rối pháp lý, đã chẳng ngần ngại mà quay xe ngay lập tức. Cô ta không những không giúp mà còn đòi lại số tiền 1 tỷ đã “mua” Tuấn từ tôi, vì cho rằng “hàng mua về bị lỗi”.
Tôi chỉ mỉm cười gửi cho cô ta một tin nhắn ngắn gọn:
“Hàng đã xuất kho, miễn đổi trả. Cảm ơn cô đã giúp tôi có vốn để lấy lại những gì vốn dĩ thuộc về mình.”
Một năm sau, tiệm tóc của tôi làm ăn phát đạt, tôi sống tự do và rạng rỡ hơn bao giờ hết. Còn Tuấn, sau khi trắng tay từ vụ kiện và bị Dung bỏ rơi, thi thoảng vẫn đứng từ xa nhìn vào tiệm của tôi với ánh mắt đầy hối hận. Nhưng với tôi, anh ta giờ đây chỉ là một vị khách lạ đã thanh toán xong “hóa đơn” của cuộc đời mình.
Tôi nhận ra: Phụ nữ thông minh không đánh ghen bằng nước mắt, họ đánh ghen bằng bản lĩnh và sự tử tế với chính bản thân mình.