AпҺ Xe Ôm NgҺèo CỨU Tỷ PҺú Gặp Nạп, Tṓι Hȏm Sau Cȏ QUAY LẠI Vớι Lờι Đḕ NgҺị KҺιếп AпҺ đứng hình
Người ta thường nói, cuộc đời của một người nghèo chỉ thay đổi khi gặp may mắn.
Tôi thì không tin.
Cho đến cái đêm định mệnh đó.
—
Tôi tên là Tuấn. Ba mươi bảy tuổi. Nghề nghiệp—xe ôm công nghệ.
Không nhà riêng, không vợ con, không tài sản đáng kể. Cuộc sống của tôi đơn giản đến mức nếu một ngày tôi biến mất, có lẽ cũng chẳng mấy ai nhận ra.
Tôi từng có ước mơ.
Nhưng đời dạy tôi một điều rất nhanh:
Ước mơ… không nuôi nổi người.
Sau khi bố mẹ mất, tôi nghỉ học, đi làm đủ nghề. Phụ hồ, bốc vác, giao hàng… cuối cùng dừng lại ở công việc chạy xe. Không phải vì thích, mà vì… phù hợp.
Ít ràng buộc.
Ít hy vọng.
Ít thất vọng.
—
Đêm hôm đó, trời mưa.
Không phải mưa to, nhưng đủ để đường trơn và người ta lười ra ngoài. Tôi định tắt app, về phòng trọ nghỉ sớm.
Nhưng rồi, một cuốc xe hiện lên.
Điểm đón ở một khu biệt thự ngoại thành.
Giá cao.
Tôi nhận.
Đường vắng. Đèn đường vàng vọt. Mưa lất phất bám lên kính mũ bảo hiểm, khiến tầm nhìn mờ đi.
Khi tôi đến nơi, không thấy khách.
Chỉ có… một chiếc xe hơi lật nghiêng bên lề đường.
Tim tôi đập mạnh.
Tôi dừng xe, bước lại gần.
Cửa xe móp méo. Kính vỡ. Một người phụ nữ bị kẹt bên trong.
Máu.
Rất nhiều máu.
“Có ai không?!” – tôi hét.
Không ai trả lời.
Chỉ có tiếng mưa.
Và tiếng thở yếu ớt.
Tôi không suy nghĩ nhiều.
Tôi đập cửa.
Không được.
Tôi nhặt một hòn đá, đập mạnh vào kính.
Vỡ.
Tôi thò tay vào, cố mở khóa.
Bàn tay bị cứa rách.
Nhưng tôi không để ý.
Cuối cùng, cửa bật ra.
Tôi kéo người phụ nữ ra ngoài.
Cô ấy nhẹ.
Nhưng người mềm nhũn.
“Tỉnh lại đi!” – tôi lay.
Không phản ứng.
Tôi gọi cấp cứu.
Rồi lấy áo khoác của mình, quấn quanh người cô ấy.
Mưa vẫn rơi.
Tôi ngồi đó, giữ chặt cô ấy trong tay.
Chờ.
Không biết bao lâu.

Cô ấy được đưa đi.
Tôi cũng được mời theo để lấy lời khai.
Bệnh viện sáng trắng.
Mùi thuốc sát trùng.
Người qua lại.
Tôi ngồi ở hành lang, tay vẫn còn dính máu.
Một người đàn ông mặc vest đến.
“Anh là người đưa cô ấy vào?”
“Vâng.”
“Cảm ơn anh.”
Giọng ông ta gấp gáp.
“Cô ấy là ai?” – tôi hỏi.
Ông ta nhìn tôi.
Một giây.
Rồi nói:
“Chủ tịch tập đoàn… Hoàng Gia.”
Tôi bật cười.
“Tôi không đùa.”
“Tôi cũng không.”
Tôi im lặng.
Không biết nên tin hay không.
Nhưng nhìn cách mọi người chạy tới chạy lui… tôi bắt đầu hiểu.
Người tôi vừa cứu…
không phải người bình thường.
—
Tôi về nhà lúc gần sáng.
Mệt.
Ướt.
Đói.
Nhưng trong đầu vẫn là hình ảnh người phụ nữ đó.
Khuôn mặt nhợt nhạt.
Hơi thở yếu ớt.
Tôi không nghĩ nhiều.
Chỉ mong… cô ấy sống.
Rồi tôi ngủ.
Một giấc ngủ không mộng mị.
—
Sáng hôm sau, tôi bị đánh thức bởi tiếng ồn.
Rất ồn.
Tiếng xe.
Nhiều xe.
Tôi mở mắt, bước ra ngoài.
Và đứng hình.
Trước dãy phòng trọ chật hẹp của tôi… là một hàng xe sang.
Đen bóng.
Xếp thẳng hàng.
Hàng xóm đứng kín, chỉ trỏ, xì xào.
“Chuyện gì vậy?”
“Nhà thằng Tuấn có chuyện gì thế?”
Tôi chưa kịp hiểu thì một người đàn ông bước xuống.
Chính là người ở bệnh viện hôm qua.
“Anh Tuấn?”
“Vâng…”
“Cô ấy muốn gặp anh.”
“Tôi?”
“Vâng. Ngay bây giờ.”
Tôi còn chưa kịp thay đồ, đã bị “mời” lên xe.
—
Bệnh viện.
Phòng VIP.
Tôi chưa từng bước vào nơi nào như vậy.
Rộng.
Sạch.
Yên tĩnh.
Người phụ nữ nằm trên giường.
Đã tỉnh.
Nhìn tôi.
Ánh mắt… khác hẳn hôm qua.
Sắc.
Sâu.
Và… khó đoán.
“Anh là người cứu tôi?”
Giọng cô ấy khàn, nhưng rõ.
“Vâng.”
“Cảm ơn.”
Tôi gật đầu.
Không biết nói gì.
Một khoảng im lặng.
Rồi cô ấy hỏi:
“Anh làm nghề gì?”
“Xe ôm.”
“Thu nhập?”
Tôi ngạc nhiên.
“Khoảng… 7-8 triệu một tháng.”
Cô ấy gật đầu.
Như đang tính toán điều gì đó.
Rồi cô ấy nói một câu—
mà đến giờ tôi vẫn nhớ rõ từng chữ.
“Tôi muốn anh làm chồng tôi.”
—
Tôi nghĩ mình nghe nhầm.
“Cô… nói gì?”
“Tôi muốn anh làm chồng tôi.”
Cô ấy lặp lại.
Bình tĩnh.
Rõ ràng.
Tôi bật cười.
“Cô đùa à?”
“Không.”
“Cô là ai, cô biết không?”
“Tôi biết.”
“Còn tôi là ai, cô cũng biết?”
“Tôi biết.”
“Vậy sao cô lại nói vậy?”
Cô ấy nhìn thẳng vào tôi.
“Vì tôi cần một người như anh.”
“Người như tôi?”
“Không tham. Không tính toán. Và… sẵn sàng cứu người mà không nghĩ đến hậu quả.”
Tôi lắc đầu.
“Cô không biết tôi.”
“Tôi không cần biết quá nhiều.”
“Còn tôi thì cần.”
Tôi đứng dậy.
“Cảm ơn cô. Nhưng tôi không hứng thú.”
Tôi quay đi.
Nhưng giọng cô ấy vang lên:
“Nếu tôi nói… tôi sẽ trả anh 10 tỷ?”
Tôi dừng lại.
Không quay đầu.
“Cô đang mua tôi?”
“Không. Tôi đang… đề nghị.”
“Khác nhau chỗ nào?”
“Anh vẫn có quyền từ chối.”
Tôi quay lại.
“Vì sao là tôi?”
Cô ấy im lặng một lúc.
Rồi nói:
“Vì tôi không còn tin ai khác.”
Câu nói đó…
khiến tôi khựng lại.
—
Tôi không đồng ý ngay.
Tôi về.
Suy nghĩ.
Rất nhiều.
10 tỷ.
Một con số mà tôi chưa từng dám nghĩ tới.
Nhưng đổi lại là gì?
Một cuộc hôn nhân.
Không tình yêu.
Không cảm xúc.
Chỉ là… một thỏa thuận.
Tôi tự hỏi:
“Mình có bán bản thân không?”
Rồi tôi nghĩ đến căn phòng trọ.
Những ngày mưa ế khách.
Những lần đau ốm không ai chăm.
Và tương lai…
mờ mịt.
Cuối cùng, tôi quay lại bệnh viện.
“Tôi đồng ý.”
—
Chúng tôi kết hôn.
Nhanh.
Kín.
Không rình rang.
Tôi chuyển đến sống trong biệt thự của cô ấy.
Một thế giới hoàn toàn khác.
Tôi có quần áo mới.
Có phòng riêng.
Có người giúp việc.
Nhưng tôi không thấy mình thuộc về nơi đó.
Cô ấy—Lan—vẫn vậy.
Lạnh.
Ít nói.
Chúng tôi gần như không có tương tác.
Chỉ là hai người sống chung dưới một mái nhà.
Theo hợp đồng.
—
Một tháng.
Hai tháng.
Ba tháng.
Tôi bắt đầu quen.
Quen với sự xa cách.
Quen với việc mình chỉ là… một phần trong kế hoạch của cô ấy.
Cho đến một đêm.
Cô ấy gọi tôi vào phòng.
“Có chuyện gì?”
Tôi hỏi.
Cô ấy đưa cho tôi một tập hồ sơ.
“Anh đọc đi.”
Tôi mở ra.
Và chết lặng.
Ảnh.
Giấy tờ.
Thông tin.
Tất cả đều liên quan đến… tai nạn hôm đó.
Nhưng có một điều—
không phải tai nạn.
Mà là… cố ý.
“Tôi bị hãm hại.”
Cô ấy nói.
“Bởi ai?”
Cô ấy nhìn tôi.
Ánh mắt lần đầu tiên… không còn lạnh.
Mà là… đau.
“Chồng cũ của tôi.”
Tôi sững lại.
“Cô… đã từng kết hôn?”
“Ừ.”
“Và…?”
“Anh ta muốn giết tôi.”
Không khí trở nên nặng nề.
“Tại sao?”
“Vì tài sản.”
Tôi ngồi xuống.
Mọi thứ bắt đầu rõ ràng.
“Vậy tôi… là gì trong chuyện này?”
Cô ấy nhìn tôi.
“Là người duy nhất không nằm trong vòng kiểm soát của anh ta.”
“Và…?”
“Và là người… có thể giúp tôi kết thúc chuyện này.”
Tôi cười.
“Cuối cùng thì cũng đến phần này.”
“Anh có thể từ chối.”
“Nhưng nếu tôi từ chối… thì sao?”
Cô ấy không trả lời.
Nhưng tôi hiểu.
Tôi đã bước vào.
Thì không dễ bước ra.
“Tôi phải làm gì?”
Cô ấy đứng dậy.
Bước đến gần.
Rất gần.
“Giúp tôi… kéo anh ta ra ánh sáng.”
Tôi nhìn vào mắt cô ấy.
Lần đầu tiên…
tôi thấy một người phụ nữ không phải là tỷ phú.
Không phải là người quyền lực.
Mà là…
một người đang tuyệt vọng.
—
Có thể bạn sẽ hỏi—
tôi có hối hận không?
Có.
Vì tôi đã bước vào một cuộc đời không thuộc về mình.
Nhưng nếu quay lại…
tôi vẫn sẽ chọn như vậy.
Vì đôi khi—
một quyết định điên rồ…
lại là thứ duy nhất khiến cuộc đời bạn…
thay đổi hoàn toàn.