Tôi từng nghĩ, chỉ cần mình cố gắng đủ lâu, hy sinh đủ nhiều, thì cuộc đời sớm muộn cũng sẽ trả lại cho mình một cái kết xứng đáng.
Nhưng có những sự thật… khi biết rồi, bạn sẽ ước giá như mình đừng biết.
Tôi rời quê năm 23 tuổi, mang theo một chiếc vali cũ và giấc mơ rất giản dị: kiếm tiền, gửi về cho bố mẹ, rồi một ngày nào đó xây lại căn nhà cấp bốn đã xuống cấp, mua thêm mảnh đất nhỏ gần trung tâm xã để sau này ổn định cuộc sống.
Nhà tôi nghèo.
Bố làm thợ hồ, mẹ buôn bán lặt vặt ngoài chợ. Cả tuổi thơ của tôi gắn với những bữa cơm đạm bạc và những lần nghe bố mẹ thở dài vì thiếu tiền.
Tôi là con cả. Dưới tôi còn một em trai đang học đại học.
Ngày tôi quyết định đi xuất khẩu lao động, mẹ khóc rất nhiều. Bố thì im lặng, chỉ nói một câu:
“Cố gắng giữ gìn sức khỏe. Nhà trông vào con.”
Câu nói đó theo tôi suốt những năm tháng xa quê.
Cuộc sống nơi đất khách không hề dễ dàng như tôi tưởng.
Tôi làm trong một xưởng chế biến thực phẩm, ca kíp đảo lộn, có khi làm 12 tiếng mỗi ngày. Tay chân lúc nào cũng đau nhức, mùa đông thì lạnh cắt da, nhiều hôm đứng làm mà nước mắt cứ chảy ra vì nhớ nhà.
Nhưng mỗi lần nghĩ đến bố mẹ, đến căn nhà dột nát mỗi khi mưa xuống, tôi lại cắn răng chịu đựng.
Tháng nào tôi cũng gửi tiền về.
Ban đầu là 10 triệu, sau tăng dần lên 15, rồi 20 triệu khi thu nhập khá hơn.
Tôi gần như không tiêu xài gì cho bản thân. Quần áo mặc lại của bạn, đồ ăn thì tiết kiệm từng đồng. Có tháng tôi chỉ giữ lại vài trăm nghìn để phòng thân.
Bạn bè nhiều người bảo tôi:
“Sống thế khổ quá. Phải biết hưởng thụ chứ.”
Tôi chỉ cười.
Với tôi, niềm vui lớn nhất là mỗi lần gọi điện về, nghe mẹ nói:
“Nhờ tiền con gửi về mà nhà đỡ hơn rồi.”
Năm thứ ba, bố mẹ sửa lại mái nhà.
Năm thứ năm, mua được chiếc xe máy mới.
Tôi vui lắm.
Cảm giác như từng đồng mồ hôi của mình đều có ý nghĩa.
Rồi đến năm thứ bảy.
Một buổi tối, khi tôi vừa tan ca, điện thoại reo.
Là mẹ.
Giọng bà hồ hởi khác thường:
“Con ơi! Nhà mình mua được đất rồi!”
Tôi đứng sững lại giữa hành lang xưởng.
“Thật không mẹ?”
“Thật! Mảnh đất gần trung tâm xã luôn, đẹp lắm! Giá cũng hợp lý.”
Tim tôi đập nhanh.
Ước mơ bao năm… cuối cùng cũng thành hiện thực.
Tôi hỏi dồn:
“Bao nhiêu tiền vậy mẹ? Đất rộng không? Có giấy tờ chưa?”
Mẹ cười:
“Con yên tâm, bố mẹ lo hết rồi. Đất đẹp lắm, về mà xem.”
Tôi không giấu được niềm vui.
Đêm đó, tôi gần như không ngủ.
Tôi tưởng tượng về một căn nhà mới, khang trang, có sân, có vườn. Tôi nghĩ đến ngày mình trở về, không còn phải đi xa nữa.
Tôi quyết định về nước sớm hơn dự định.
Sau bảy năm, tôi muốn tự tay nhìn thấy thành quả của mình.
Ngày tôi về, bố mẹ ra tận đầu làng đón.
Mẹ ôm tôi khóc. Bố vỗ vai tôi, ánh mắt tự hào.
Em trai tôi cũng về, ăn mặc bảnh bao hơn trước rất nhiều.
Tôi nhìn gia đình, lòng tràn đầy hạnh phúc.

Sau bữa cơm, tôi háo hức hỏi:
“Mai bố mẹ dẫn con ra xem đất nhé!”
Bố tôi gật đầu:
“Ừ, mai đi.”
Nhưng ngay lúc đó, tôi thấy em trai tôi khẽ liếc nhìn bố.
Một ánh mắt rất lạ.
Tôi chưa kịp nghĩ nhiều.
Sáng hôm sau, bố chở tôi đi.
Mảnh đất nằm gần trục đường chính, đúng là vị trí đẹp. Xung quanh đã có nhiều nhà xây dựng.
Tôi đứng giữa mảnh đất, lòng rộn ràng.
“Đẹp thật bố nhỉ…”
Bố chỉ “ừ” một tiếng.
Tôi cúi xuống, nắm một nắm đất, cười:
“Sau này con xây nhà ở đây nhé.”
Bố im lặng.
Một cảm giác bất an thoáng qua.
Tôi quay sang:
“Sổ đỏ đâu bố? Cho con xem với.”
Bố chần chừ một chút, rồi nói:
“Để về nhà rồi xem.”
Về đến nhà, tôi lại hỏi.
Lúc này, không khí bỗng trở nên nặng nề.
Mẹ tôi không còn cười như hôm qua.
Em trai tôi thì tránh ánh mắt tôi.
Bố lấy từ trong tủ ra một tập giấy.
Tôi mở ra.
Chỉ một giây thôi…
Tim tôi như rơi xuống đáy.
Trên giấy chứng nhận quyền sử dụng đất…
Tên người đứng chủ sở hữu là em trai tôi.
Tôi ngẩng lên, nhìn bố mẹ.
“Cái này… là sao?”
Không ai trả lời.
Tôi quay sang em trai:
“Đất này… đứng tên em à?”
Nó cúi đầu:
“Dạ…”
Tôi cảm thấy đầu óc quay cuồng.
“Tiền… là tiền của ai?”
Giọng tôi bắt đầu run.
Mẹ tôi vội vàng nói:
“Thì… tiền con gửi về, bố mẹ tích góp… rồi mua…”
“Vậy tại sao lại đứng tên em?”
Tôi gần như hét lên.
Không khí trong nhà như đóng băng.
Bố tôi thở dài:
“Con là con gái… sau này lấy chồng rồi…”
Tôi cười.
Một nụ cười mà chính tôi cũng thấy xa lạ.
“À… nên đất phải để cho con trai?”
Mẹ tôi vội chen vào:
“Không phải vậy… chỉ là… để sau này tiện…”
“Tiện cái gì hả mẹ?”
Giọng tôi nghẹn lại.
“Tiện cho ai?”
Em trai tôi lúc này mới lên tiếng:
“Chị đừng làm to chuyện. Đất nhà mình thì ai đứng tên cũng vậy mà.”
Tôi quay sang nhìn nó.
“Giống nhau à?”
Tôi bước tới gần, nhìn thẳng vào mắt nó:
“7 năm qua, chị gửi tiền về cho ai?”
Nó im lặng.
Tôi quay lại nhìn bố mẹ.
“Con không tiếc tiền. Con chỉ muốn biết… trong mắt bố mẹ, con là gì?”
Mẹ tôi khóc:
“Con đừng nói vậy…”
Nhưng điều khiến tôi đau nhất… lại là câu nói sau đó của bố.
“Con gái thì cuối cùng cũng là người ngoài.”
Tôi chết lặng.
Cả thanh xuân của tôi.
7 năm xa nhà, làm việc quần quật, ăn không dám ăn, mặc không dám mặc.
Tất cả… chỉ để đổi lấy một câu:
“Người ngoài.”
Tối hôm đó, tôi ngồi một mình ngoài sân.
Trời tối đen, không trăng, không sao.
Giống như lòng tôi lúc đó.
Tôi nghĩ lại tất cả.
Những lần gửi tiền.
Những cuộc gọi.
Những lời hứa hẹn.
Hóa ra…
Không phải tôi không có nhà.
Mà là… tôi chưa từng có một chỗ đứng thực sự trong chính gia đình mình.
Sáng hôm sau, tôi xếp đồ.
Mẹ tôi hỏi:
“Con đi đâu?”
Tôi trả lời:
“Con lên thành phố.”
“Con không ở nhà à?”
Tôi nhìn bà, nhẹ nhàng:
“Nhà nào hả mẹ?”
Tôi không mang theo gì nhiều.
Chỉ mang theo một bài học mà có lẽ cả đời tôi cũng không quên.
Sau này, nhiều người nói tôi ích kỷ.
Có người bảo:
“Của cho cha mẹ thì đừng tính toán.”
Có người lại nói bố mẹ tôi đúng, vì “con trai mới là người nối dõi”.
Còn tôi…
Tôi không biết ai đúng ai sai.
Tôi chỉ biết, nếu có thể quay lại…
Tôi vẫn sẽ gửi tiền về.
Nhưng có lẽ…
Tôi sẽ giữ lại một phần cho chính mình.
Để đến một ngày nào đó, khi cần…
Tôi không phải hỏi:
“Nhà mình ở đâu?”