Cơn mưa rào mùa hạ tạt mạnh vào cửa kính căn hộ cao cấp tầng 20. Mai ngồi bên cửa sổ, tay cầm ly rượu vang đỏ, mắt nhìn xuống thành phố lung linh ánh đèn. Trong phòng ngủ, bé Bon – con trai 5 tuổi của cô – đang say giấc nồng, gương mặt thiên thần giống hệt người đàn ông năm xưa cô từng yêu chết đi sống lại.
5 năm trước, cũng vào một đêm mưa tầm tã thế này, cuộc đời Mai bị đẩy xuống vực thẳm. Ngày ấy, Mai chỉ là cô sinh viên mới ra trường, trót mang thai với Tuấn – chàng công tử nhà giàu khét tiếng. Cô ngây thơ nghĩ rằng tình yêu sẽ chiến thắng tất cả. Nhưng không. Mẹ Tuấn – bà Hằng, một người đàn bà thép trong giới kinh doanh bất động sản – đã ném thẳng xấp tiền 50 triệu vào mặt cô cùng câu nói lạnh lùng: — “Loại không cha không mẹ như cô đừng hòng bước chân vào cửa nhà tôi. Phá cái thai đi. Nhà này cần môn đăng hộ đối, không cần rác rưởi.”
Tuấn – người đàn ông cô tin tưởng – chỉ cúi gằm mặt, im lặng núp sau lưng mẹ. Mai cười, nụ cười chua chát đến tận cùng. Cô không nhặt tiền, chỉ đứng dậy, nhìn thẳng vào mắt bà Hằng: — “Bà nhớ lấy lời hôm nay. Đứa bé này là con tôi, không liên quan đến nhà bà.”
Mai bỏ đi, một mình sinh con, một mình vật lộn giữa Sài Gòn hoa lệ mà tàn nhẫn. 5 năm trời, từ một cô gái yếu đuối, Mai gai góc hơn, lì lợm hơn. Cô khởi nghiệp kinh doanh online, rồi mở chuỗi spa. Giờ đây, Mai không còn là cô sinh viên nghèo năm nào, mà là một bà mẹ đơn thân xinh đẹp, sở hữu nhà xe đầy đủ và tài khoản ngân hàng tiền tỷ.
Tiếng chuông cửa reo lên cắt ngang dòng hồi ức. Mai liếc nhìn đồng hồ: 9 giờ tối. Ai lại đến giờ này? Cô mở cửa qua màn hình camera. Một gương mặt quen thuộc đến rùng mình hiện lên. Bà Hằng. Dù đã 5 năm, nhưng nét mặt kiêu ngạo, khóe miệng trễ xuống khinh khỉnh ấy Mai không bao giờ quên. Chỉ khác là, bà ta già đi trông thấy, tóc đã lốm đốm bạc và ánh mắt không còn sắc lạnh mà có chút gì đó… tuyệt vọng.
Mai mở cửa, giữ nguyên thái độ lạnh lùng: — “Bà tìm ai?” Bà Hằng nhìn Mai, sững sờ một chút trước vẻ sang trọng, quý phái của cô con dâu hụt. Bà ta nuốt khan, cố nặn ra nụ cười gượng gạo: — “Mai à… Bác… Mẹ đến thăm hai mẹ con.”
Mai nhếch mép, không mời vào nhà, chỉ đứng chắn ngang cửa: — “Tôi không có mẹ chồng, con tôi cũng không có bà nội. Bà nhầm nhà rồi.” — “Đừng thế con. Chuyện năm xưa là bác sai. Cho bác vào nhìn thằng bé một chút. Nghe nói nó… giống thằng Tuấn như đúc.”
Giọng bà ta run rẩy. Mai thoáng chút nghi ngờ. Một người đàn bà tàn độc như bà Hằng không bao giờ hạ mình nếu không có mục đích. Cô lùi lại, để bà ta bước vào phòng khách.
Vừa ngồi xuống ghế sofa da bò Ý nhập khẩu, bà Hằng đã đảo mắt nhìn quanh căn hộ sang trọng, vẻ ngạc nhiên không giấu được. Nhưng rất nhanh, bà ta lấy lại vẻ trịch thượng quen thuộc, đặt lên bàn một tập hồ sơ dày cộp. — “Bác biết 5 năm qua con vất vả. Bác đến đây để bù đắp.”
Bà ta đẩy tập hồ sơ về phía Mai: — “Đây là sổ đỏ một căn biệt thự ở khu ngoại giao đoàn, trị giá khoảng 15 tỷ. Còn đây là sổ tiết kiệm 5 tỷ đứng tên con. Tổng cộng là 20 tỷ.”
Mai không thèm liếc mắt nhìn đống giấy tờ, thong thả nhấp ngụm rượu: — “Bà muốn gì? Nói thẳng đi.”
Bà Hằng hít một hơi sâu, ánh mắt sáng lên vẻ tham lam khi nhìn về phía phòng ngủ của bé Bon: — “Thằng Tuấn… nó bị tai nạn năm ngoái. Tuy giữ được mạng nhưng bác sĩ bảo nó mất khả năng sinh con vĩnh viễn. Vợ nó cưới 3 năm nay không đẻ được, giờ lại dính phốt ngoại tình nên nhà bác sắp đuổi cổ rồi.”
Bà ta chồm người tới, giọng gấp gáp: — “Nhà bác giờ tuyệt tự. Chỉ còn mỗi thằng Bon là máu mủ duy nhất. Con à, con còn trẻ, con cầm 20 tỷ này đi, tha hồ lấy chồng đại gia, hưởng thụ cuộc sống. Giao thằng Bon cho bác. Bác sẽ nuôi nó thành ông hoàng, thừa kế cả gia sản nghìn tỷ của dòng họ.”
Mai im lặng, không gian trong phòng lạnh toát. Bà Hằng tưởng cô đang cân nhắc, bồi thêm: — “Con nghĩ kỹ đi. Một mình con nuôi nó sao bằng nhà bác được? Về với bác, nó có tương lai vua chúa. Còn con, 20 tỷ là số tiền cả đời con làm chưa chắc đã có…”
— “ĐỦ RỒI!”
Mai đặt mạnh ly rượu xuống bàn, âm thanh chói tai khiến bà Hằng giật bắn mình. Cô đứng dậy, đi về phía két sắt âm tường, bấm mật khẩu. Cánh cửa két mở ra, Mai lấy ra một xấp giấy tờ, ném toẹt xuống bàn, đè lên tập hồ sơ của bà Hằng.
— “Bà mở mắt ra mà nhìn cho kỹ.” Bà Hằng run rẩy cầm lên. Đó là giấy tờ sở hữu chuỗi 5 spa lớn nhất thành phố, sổ đỏ của 3 căn hộ cao cấp và báo cáo doanh thu hàng tháng lên đến con số chục tỷ. — “Bà nghĩ 20 tỷ của bà to lắm sao? Số tiền đó tôi kiếm trong 2 năm là đủ. Tôi cần tiền của bà để bán con mình à?”
Mai chống tay xuống bàn, ghé sát mặt vào bà Hằng, ánh mắt rực lửa hận thù nhưng giọng nói lại lạnh lùng như băng: — “5 năm trước, khi tôi quỳ gối xin bà cho con tôi một con đường sống, bà bảo nó là ‘rác rưởi’. Bà ném tiền bắt tôi phá bỏ giọt máu này. Lúc đó, cháu bà đã chết rồi. Chết bởi chính sự độc ác của bà!”
— “Nhưng… nhưng nó mang họ Nguyễn…” – Bà Hằng lắp bắp, mặt cắt không còn giọt máu.
Mai bật cười lớn, tiếng cười khiến bà Hằng rợn tóc gáy: — “Bà nhầm. Trên giấy khai sinh, cha nó bỏ trống. Nó mang họ mẹ. Nó là con tôi, chỉ mình tôi thôi. Bà nói nó về nhà bà sẽ làm ông hoàng? Không! Về nhà bà để nó học cái thói hợm hĩnh, coi thường mạng người của bà à? Tôi thà để con tôi làm người thường còn hơn làm quỷ dữ giống gia đình bà!”
Bà Hằng run lẩy bẩy, nước mắt chảy dài: — “Mai ơi… bác xin con… dòng họ nhà bác không thể tuyệt tự…”
— “Đó là quả báo!” – Mai gằn từng tiếng – “Trời cao có mắt. Bà cướp đi quyền làm mẹ của biết bao cô gái cặp kè với con trai bà, giờ bà muốn cướp con tôi sao? Mơ đi!”
Mai chỉ tay ra cửa: — “Cầm tiền và biến khỏi nhà tôi. Nếu bà còn dám bén mảng đến gần trường học hay đụng vào một sợi tóc của con tôi, tôi sẽ tung bằng chứng trốn thuế và làm ăn phi pháp của công ty bà cho công an. Bà biết tôi không dọa đâu.”
Bà Hằng nghe đến hai chữ “trốn thuế”, mắt trợn ngược, tay ôm ngực, ú ớ không nói nên lời. Cú sốc quá lớn từ việc bị từ chối, cộng thêm nỗi sợ hãi khi thấy con dâu “hụt” nắm thóp mình, khiến huyết áp bà tăng vọt. Bà ta lảo đảo, rồi ngã vật ra ghế sofa, ngất lịm đi.
Mai không hề hoảng hốt. Cô bình tĩnh cầm điện thoại, bấm gọi cho bảo vệ tòa nhà: — “Alo, có một người phụ nữ ngất xỉu trong nhà tôi. Các anh lên đưa bà ấy đi cấp cứu giúp. Và nhớ nhắn với người nhà bà ấy: Đừng bao giờ để tôi thấy mặt lần nữa.”
15 phút sau, căn hộ trở lại vẻ yên tĩnh vốn có. Mai bước vào phòng ngủ, nằm xuống ôm bé Bon vào lòng. Cậu bé cựa quậy, vòng tay nhỏ xíu ôm lấy cổ mẹ. Hơi ấm của con làm tan chảy tảng băng trong lòng Mai.
20 tỷ, hay cả gia tài nghìn tỷ kia, làm sao mua được một cái ôm này? Mai hôn lên trán con, mỉm cười. Cuộc chiến này, cô đã thắng tuyệt đối. Không phải bằng tiền, mà bằng sự kiêu hãnh của một người mẹ.
