Tôi đã từng nghĩ, trên đời này chẳng có điều gì đáng sợ hơn sự chờ đợi. Nhưng rồi tôi nhận ra, còn đáng sợ hơn cả chờ đợi… là chờ đợi suốt nhiều năm trời, để rồi nhận lại một sự thật khiến tim mình vỡ vụn.
Tôi và Hùng quen nhau từ năm tôi học năm hai đại học. Anh hơn tôi ba tuổi, lúc đó vừa mới đi nghĩa vụ quân sự về. Hùng không phải kiểu người hào nhoáng, cũng không có gì nổi bật ngoài sự hiền lành và chăm chỉ. Nhưng có lẽ chính cái sự chân thành ấy khiến tôi rung động.
Ngày chúng tôi yêu nhau, cả hai đều nghèo. Tôi học đại học trên thành phố, còn Hùng làm thợ sửa xe ở một tiệm nhỏ đầu ngõ. Những buổi tối tan học, tôi thường chạy xe máy cũ kỹ đến ngồi ở tiệm nhìn anh làm việc. Tay anh lúc nào cũng dính dầu mỡ, nhưng mỗi lần nhìn thấy tôi, anh lại cười rất tươi.
Anh từng nói với tôi một câu mà đến bây giờ tôi vẫn nhớ:
“Sau này anh có thể không giàu, nhưng anh nhất định không để em khổ.”
Tôi tin anh.
Sau ba năm yêu nhau, chúng tôi cưới.
Đám cưới nhỏ, chỉ có vài mâm cỗ đơn giản ở quê. Nhà tôi cũng không khá giả, nhà anh lại càng nghèo hơn. Nhưng hôm đó tôi cảm thấy mình là người phụ nữ hạnh phúc nhất.
Chúng tôi thuê một căn phòng trọ nhỏ trên thành phố. Ban ngày tôi đi làm ở một cửa hàng quần áo, còn Hùng vẫn sửa xe. Cuộc sống tuy chật vật nhưng cũng đủ đầy tiếng cười.
Cho đến một ngày, Hùng nói với tôi:
“Anh muốn đi Nhật.”
Tôi còn nhớ rất rõ buổi tối hôm đó. Chúng tôi ngồi ăn cơm trên chiếc bàn nhựa cũ. Hùng đặt bát xuống, nhìn tôi rất lâu rồi mới nói.
“Đi 5 năm thôi. Về mình sẽ có tiền mua nhà, mở tiệm sửa xe lớn.”
Tôi im lặng.
Đi Nhật nghĩa là vay nợ rất nhiều tiền. Nghĩa là xa nhau 5 năm. Nghĩa là tất cả mọi thứ đều phải đánh cược.
Nhưng cuối cùng tôi vẫn gật đầu.
Vì tôi tin anh.
Gia đình hai bên gom góp, vay mượn khắp nơi để đủ tiền cho Hùng đi xuất khẩu lao động. Ngày anh ra sân bay, tôi khóc suốt.
Hùng ôm tôi rất chặt, nói:
“Đợi anh 5 năm thôi. Anh nhất định quay về.”
Tôi gật đầu, nước mắt ướt đẫm vai áo anh.
Tôi đã nghĩ, 5 năm sẽ trôi qua rất nhanh.
Nhưng không.
5 năm ấy dài đến mức tôi tưởng mình không thể chịu nổi.
Những tháng đầu tiên, chúng tôi gọi video gần như mỗi ngày. Hùng kể về công việc ở nhà máy, về cuộc sống ở Nhật, về những ngày làm việc đến kiệt sức.
Tôi cũng kể cho anh nghe về cuộc sống của mình. Về những lần bị khách mắng ở cửa hàng, về tiền phòng trọ tăng giá, về những buổi tối một mình ăn cơm.
Chúng tôi an ủi nhau qua màn hình điện thoại.
Nhưng dần dần, những cuộc gọi ít đi.
Hùng nói anh bận.
Tôi hiểu. Đi làm xa mà.
Có những ngày tôi nhắn tin, phải đến hôm sau anh mới trả lời. Có khi chỉ là vài chữ ngắn ngủi:
“Anh mệt. Ngủ trước nhé.”
Tôi bắt đầu thấy cô đơn.
Bạn bè tôi lần lượt lập gia đình, sinh con. Mỗi lần họp lớp, mọi người hỏi:
“Chồng mày khi nào về?”
Tôi chỉ cười.
“Còn 3 năm nữa.”
Rồi 2 năm.
Rồi 1 năm.
Tôi vẫn đợi.
Có những lúc tôi tự hỏi, liệu mình có ngu ngốc không khi dành cả tuổi trẻ để chờ một người ở cách mình hàng nghìn cây số.
Nhưng mỗi lần nghĩ đến ánh mắt Hùng ngày ở sân bay, tôi lại tự nhủ:
Chỉ còn một chút nữa thôi.
Năm thứ năm.
Hùng nói anh sắp về.
Tôi vui đến mức cả đêm không ngủ được. Tôi bắt đầu tưởng tượng về cuộc sống sau này. Chúng tôi sẽ mua một căn nhà nhỏ ở quê. Hùng mở tiệm sửa xe. Tôi bán tạp hóa.
Một cuộc sống bình thường, nhưng yên bình.
Ngày Hùng về nước, tôi bắt xe từ sáng sớm lên sân bay.
Tôi mặc chiếc váy mà anh từng khen đẹp. Còn cẩn thận trang điểm một chút, dù bình thường tôi rất ít khi làm vậy.
Tôi muốn anh nhìn thấy tôi thật xinh đẹp sau 5 năm xa cách.
Nhưng rồi…
Khoảnh khắc đó.
Là khoảnh khắc mà cả đời này tôi sẽ không bao giờ quên.
Tôi đứng giữa đám đông ở sảnh đón. Mắt chăm chăm nhìn vào cánh cửa nơi hành khách đi ra.
Và rồi tôi thấy anh.
Hùng.
Anh gầy hơn trước, da sạm đi, nhưng tôi vẫn nhận ra ngay.
Tim tôi đập mạnh.
Tôi định chạy đến ôm anh.
Nhưng chân tôi bỗng khựng lại.
Bởi vì…
Bên cạnh anh có một người phụ nữ.
Cô ta kéo vali, đi sát bên Hùng. Hai người vừa đi vừa nói chuyện rất tự nhiên. Và rồi…
Hùng đưa tay nắm tay cô ta.
Tôi chết lặng.
Cả thế giới xung quanh như biến mất.
Tôi đứng đó, giữa sân bay đông nghịt người, mà cảm giác như mình chỉ còn lại một mình.

5 năm chờ đợi.
5 năm cô đơn.
5 năm tin tưởng.
Tất cả sụp đổ trong khoảnh khắc đó.
Hùng nhìn thấy tôi.
Ánh mắt anh thoáng sững lại.
Người phụ nữ kia cũng nhìn sang tôi, có vẻ hơi ngạc nhiên.
Tôi không biết lúc đó mình đang cười hay đang khóc. Chỉ nhớ giọng mình run run:
“Anh… về rồi à?”
Hùng im lặng vài giây.
Rồi anh buông tay người phụ nữ kia ra.
“Ừ… anh về rồi.”
Tôi nhìn sang cô ta.
“Cô ấy là ai?”
Không khí trở nên nặng nề.
Hùng hít sâu một hơi, như đang chuẩn bị nói điều gì đó rất khó khăn.
“Đây là Yuki.”
Anh nói.
“Bọn anh… quen nhau bên Nhật.”
Tôi cảm thấy tai mình ù đi.
“Quen nhau?”
Tôi hỏi lại, giọng lạc hẳn.
Yuki cúi đầu chào tôi rất lịch sự.
“Xin chào.”
Khoảnh khắc đó, tôi chỉ muốn cười.
Cười thật to.
5 năm tôi chờ chồng.
Và anh trở về… với một người phụ nữ khác.
Nhưng điều khiến câu chuyện này trở nên tàn nhẫn nhất… không phải là việc anh có người khác.
Mà là những gì xảy ra sau đó.
Ba ngày sau khi Hùng về nước, anh đến tìm tôi.
Tôi tưởng anh đến để xin lỗi.
Nhưng không.
Anh nói một câu khiến tôi chết lặng:
“Anh muốn ly hôn.”
Tim tôi như bị bóp nghẹt.
“Vì cô ta?”
Hùng im lặng.
Rồi anh nói một điều mà đến tận bây giờ tôi vẫn không biết nên hận hay nên thương anh.
“Cô ấy… đang mang thai.”
Căn phòng chìm trong im lặng.
Tôi nhìn người đàn ông mà mình đã chờ đợi suốt 5 năm, bỗng thấy anh xa lạ đến đáng sợ.
Và lần đầu tiên trong đời, tôi hiểu một sự thật cay đắng.
Có những người… dù bạn chờ họ cả đời, họ cũng sẽ không bao giờ quay lại như lúc họ rời đi.
Nhưng điều gây tranh cãi nhất trong câu chuyện của tôi… là quyết định cuối cùng của tôi.
Tôi không đồng ý ly hôn.
Không phải vì tôi còn yêu Hùng.
Mà vì…
Tôi muốn anh phải sống cả đời với cảm giác nợ nần.
Nợ một người phụ nữ đã dành cả tuổi trẻ để chờ anh.
Và đến tận bây giờ, mỗi khi ai đó hỏi tôi:
“Chờ chồng 5 năm có đáng không?”
Tôi chỉ cười.
Bởi vì câu trả lời… mỗi người sẽ nghĩ một cách khác.
Có người nói tôi ngu.
Có người nói tôi quá độc ác.
Còn tôi thì nghĩ…
Có những vết thương, nếu không để người gây ra nó cảm nhận, họ sẽ chẳng bao giờ hiểu nó đau đến mức nào.