Đêm hôm đó, điện thoại của tôi rung lên liên hồi.
Lúc đầu là một cuộc gọi. Rồi hai. Rồi năm. Tôi liếc qua màn hình, thấy tên vợ hiện lên, nhưng chỉ cau mày, lật người sang phía bên kia giường. Đã hơn 12 giờ đêm, ngày mai tôi còn phải dậy sớm đi làm. Tôi nghĩ chắc cô ấy lại giận dỗi vớ vẩn chuyện gì đó. Chuyện này không phải lần đầu.
Đến khi chuông tắt, tôi còn chưa kịp chìm vào giấc ngủ thì nó lại rung lên lần nữa.
Tôi bực mình, cầm điện thoại lên định tắt nguồn thì chợt khựng lại. 17 cuộc gọi nhỡ.
Tôi chép miệng.
“Lại trò gì nữa đây…”
Tin nhắn đến ngay sau đó.
“Anh ơi, em sợ quá…”
Tôi đọc lướt qua, nhưng không trả lời. Trong đầu tôi lúc đó chỉ có một suy nghĩ: “Lại làm quá.”
Chưa đầy một phút sau, thêm một tin nhắn nữa.
“Anh bắt máy đi, em xin anh…”
Tôi nhíu mày. Có chút khó chịu. Có chút phiền.
Nhưng không có chút lo lắng nào.
Tôi đặt điện thoại xuống bàn, kéo chăn lên và nhắm mắt lại.
—
Khi tôi tỉnh dậy, trời đã sáng.
Điện thoại im lặng.
Một cách lạ thường.
Tôi với tay cầm lấy, màn hình hiện lên 30 cuộc gọi nhỡ.
30.
Tất cả đều từ vợ tôi.
Tim tôi bất giác hụt một nhịp, nhưng tôi vẫn cố giữ bình tĩnh. Tôi mở tin nhắn.
Tin nhắn cuối cùng, gửi lúc 1 giờ 47 phút sáng.
“Anh ơi… nếu anh đọc được tin này… chắc em không còn ổn nữa rồi…”
Tôi bật dậy ngay lập tức.
Một cảm giác lạnh chạy dọc sống lưng.
Tôi gọi lại.
Không liên lạc được.
Tôi gọi thêm lần nữa.
Vẫn không.
Tôi bắt đầu thấy tay mình run.
—
Tôi phóng xe về nhà.
Căn nhà vẫn khóa cửa.
Không có dấu hiệu gì bất thường… hoặc ít nhất là tôi nghĩ vậy.
Tôi mở cửa, bước vào.
Không có ai.
Mọi thứ vẫn y nguyên.
Nhưng không hiểu sao, tôi cảm thấy có gì đó sai sai. Một sự trống rỗng khó tả.
Tôi chạy vào phòng ngủ.
Chiếc điện thoại thứ hai của vợ vẫn nằm trên bàn. Túi xách của cô ấy vẫn ở đó.
Nhưng cô ấy… không có ở nhà.
Tôi gọi cho mẹ vợ.
“Con bé không về đây.”
Tôi gọi cho bạn thân của cô ấy.
“Không thấy nó.”
Tôi bắt đầu hoảng loạn thật sự.
—
Cảnh sát tìm thấy cô ấy vào buổi trưa.
Trong một con hẻm nhỏ cách nhà không xa.
Cô ấy ngồi bệt dưới đất, người run rẩy, mắt vô hồn.
Chiếc áo bị xé rách.
Tóc tai rối bù.
Tôi đứng chết lặng.
Không cần ai nói, tôi cũng hiểu chuyện gì đã xảy ra.
—
Những ngày sau đó là chuỗi ngày dài nhất cuộc đời tôi.
Cô ấy gần như không nói gì.
Không khóc.
Không trách móc.
Chỉ im lặng.
Sự im lặng đó… còn đáng sợ hơn bất kỳ lời trách nào.
Tôi bắt đầu đọc lại từng tin nhắn cô ấy gửi đêm đó.
“Anh ơi, có người đi theo em…”
“Anh nghe máy đi…”
“Em đang ở gần nhà rồi…”
“Anh ơi em sợ lắm…”
Và tin nhắn cuối cùng.
“Anh ơi… nếu anh đọc được tin này… chắc em không còn ổn nữa rồi…”
Tôi đọc đi đọc lại.
Hàng chục lần.
Mỗi lần đọc, tim tôi lại đau như bị ai bóp nghẹt.
30 cuộc gọi.
30 lần cô ấy cầu cứu.
Còn tôi… thì đang ngủ.

Tôi bắt đầu không ngủ được.
Cứ nhắm mắt lại là tôi lại nghe thấy tiếng chuông điện thoại đêm hôm đó.
Từng hồi… từng hồi… dồn dập.
Tôi bật dậy giữa đêm, mồ hôi ướt đẫm lưng.
Tôi gọi tên vợ, nhưng cô ấy chỉ quay mặt đi.
Khoảng cách giữa chúng tôi… chưa bao giờ xa đến thế.
—
Một ngày, tôi lấy hết can đảm ngồi xuống bên cạnh cô ấy.
“Anh xin lỗi…”
Cô ấy không trả lời.
Tôi tiếp tục.
“Anh không biết… anh thật sự không biết…”
Cô ấy vẫn im lặng.
Rồi rất lâu sau, cô ấy mới nói.
Giọng nhỏ đến mức tôi suýt không nghe thấy.
“Em đã gọi anh…”
Chỉ một câu đó thôi.
Nhưng như một nhát dao cắm thẳng vào tim tôi.
—
Người ta thường nghĩ rằng ngoại tình, tiền bạc hay mâu thuẫn lớn mới giết chết một cuộc hôn nhân.
Nhưng không.
Đôi khi… thứ giết chết nó… chỉ là một cuộc gọi không được bắt máy.
Một sự thờ ơ.
Một lần coi nhẹ.
Một suy nghĩ “để mai cũng được”.
—
Cô ấy không ly hôn với tôi.
Đó mới là điều khiến tôi đau hơn.
Cô ấy vẫn sống cùng nhà.
Vẫn nấu ăn.
Vẫn làm mọi thứ như một cái bóng.
Nhưng ánh mắt cô ấy dành cho tôi… đã chết từ đêm hôm đó.
—
Có những đêm, tôi ngồi một mình trong phòng khách, nhìn chằm chằm vào điện thoại.
Tôi tự hỏi…
Nếu đêm đó tôi bắt máy.
Nếu tôi chỉ cần hỏi một câu: “Em đang ở đâu?”
Nếu tôi chịu khó ra ngoài tìm cô ấy…
Liệu mọi chuyện có khác?
Nhưng cuộc đời không có “nếu”.
—
Tôi bắt đầu làm mọi thứ để bù đắp.
Tôi về sớm hơn.
Quan tâm nhiều hơn.
Nhưng tất cả đều quá muộn.
Có những thứ… một khi đã vỡ… thì không thể lành lại như cũ.
—
Một ngày nọ, cô ấy để lại một mảnh giấy trên bàn.
“Tôi không trách anh nữa. Nhưng tôi cũng không thể sống như chưa có gì xảy ra.”
“Tôi cần thời gian… hoặc có thể là cả đời.”
Tôi cầm tờ giấy, tay run lên.
Lần đầu tiên trong đời, tôi hiểu thế nào là mất đi một người… dù họ vẫn còn sống.
—
Đến tận bây giờ, mỗi khi điện thoại rung, tôi đều giật mình.
Dù là nửa đêm.
Dù là một cuộc gọi lạ.
Tôi luôn bắt máy ngay lập tức.
Nhưng người tôi cần trả lời nhất… lại không bao giờ gọi nữa.
—
Người ta thường hỏi tôi điều gì đáng sợ nhất trong cuộc đời.
Không phải là mất mát.
Không phải là đau khổ.
Mà là cảm giác biết rằng…
Mọi chuyện đã có thể khác đi…
Chỉ với một lần bạn chịu bắt máy.