Tôi vẫn nhớ rất rõ cái ngày mình tròn 18 tuổi.
Không phải vì có bánh kem, cũng không phải vì những lời chúc mừng. Mà bởi vì đó là ngày tôi biết mình mang thai.
Hai vạch đỏ hiện lên trên que thử thai, rõ ràng đến mức không thể nhầm lẫn. Tôi ngồi bệt xuống sàn nhà tắm, tay run run, đầu óc trống rỗng. Ngoài kia, mẹ tôi vẫn đang nấu cơm, tiếng dao thớt vang lên đều đều như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Còn tôi thì biết, cuộc đời mình đã rẽ sang một hướng khác.
Người yêu tôi – Minh – khi nghe tin cũng chết lặng. Anh hơn tôi hai tuổi, đang học dở đại học, chưa có công việc ổn định.
“Hay là… mình bỏ đi em?” – câu nói đó được anh nói ra rất khẽ, nhưng đủ để khiến tim tôi như bị bóp nghẹt.
Tôi nhìn anh, nước mắt rơi lúc nào không hay.
“Đó là con của chúng ta mà…”
Anh im lặng. Và sự im lặng ấy khiến tôi hiểu, tôi chỉ có một mình trong quyết định này.
—
Tôi giấu chuyện đó được đúng ba ngày.
Đến ngày thứ tư, mẹ tôi phát hiện.
Bà không cần tôi phải nói gì. Chỉ cần nhìn sắc mặt tôi, rồi nhìn thấy que thử thai tôi giấu không kỹ trong thùng rác, bà hiểu tất cả.
Một cái tát giáng xuống mặt tôi, đau rát.
“Con làm cái gì thế này hả?!” – giọng mẹ tôi run lên vì tức giận.
Bố tôi từ ngoài phòng khách chạy vào. Khi nghe mẹ kể lại, ông không nói gì. Chỉ lặng lẽ nhìn tôi, ánh mắt lạnh lùng đến đáng sợ.
“Bao nhiêu tuổi rồi mà dám làm chuyện này?” – ông hỏi.
“Con… con xin lỗi…”
“Xin lỗi?” – ông bật cười, một nụ cười khinh miệt – “Mày xin lỗi là xong à? Mày định để người ta cười vào mặt gia đình này à?”
Tôi cúi đầu, nước mắt rơi xuống sàn.
“Con… con muốn giữ đứa bé…”
Căn phòng như nổ tung.
“Mày điên à?!” – mẹ tôi hét lên – “Mới 18 tuổi, chưa học xong, chưa có gì trong tay, mày định nuôi con kiểu gì?!”
“Con sẽ đi làm… con sẽ tự nuôi…”
“Câm miệng!” – bố tôi đập mạnh tay xuống bàn – “Không có chuyện đó! Ngày mai đi bệnh viện, bỏ ngay!”
Tôi ngẩng lên, nhìn thẳng vào ông.
“Con không bỏ.”
Không khí đông cứng lại.
“Mày nói lại xem?” – giọng ông trầm xuống.
“Con không bỏ đứa bé.”
Một cái tát nữa, lần này mạnh hơn. Tôi ngã xuống, tai ù đi.
“Mày có biết mày đang làm gì không?!” – mẹ tôi vừa khóc vừa hét – “Mày phá hỏng cả cuộc đời mày rồi!”
Tôi ôm bụng, run rẩy.
“Đây là con của con… con không thể…”
“Vậy thì cút!” – bố tôi gằn từng chữ – “Hoặc là bỏ cái thai, hoặc là xách đồ ra khỏi nhà này. Tao không có đứa con gái nào như mày!”
Câu nói ấy như một nhát dao chém đứt mọi thứ.
Tôi nhìn ông, rồi nhìn mẹ.
Bà quay mặt đi, không dám nhìn tôi.
Tôi bật cười. Một nụ cười cay đắng.
“Được.”
Tôi đứng dậy, lau nước mắt.
“Con sẽ đi.”
Mẹ tôi giật mình:
“Mày… mày đi thật à?”
Tôi gật đầu.
“Nhưng trước khi đi…”
Tôi nhìn thẳng vào họ, giọng bình tĩnh đến lạ.
“Sau này biết sự thật, đừng trách vì sao con không quay về.”
Cả hai người đều sững lại.
Nhưng rồi bố tôi quay đi, lạnh lùng:
“Đi đi. Đừng để tao phải nói lại lần thứ hai.”
—
Tôi rời khỏi nhà với một chiếc vali nhỏ và số tiền tiết kiệm ít ỏi.
Minh không xuất hiện.
Tôi gọi cho anh, anh không nghe máy.
Tôi nhắn tin, anh không trả lời.
Cuối cùng, tôi hiểu.
Tôi thực sự chỉ có một mình.
—
Những ngày sau đó là chuỗi ngày mà tôi không bao giờ muốn nhớ lại, nhưng lại không thể quên.
Tôi thuê một căn phòng trọ chật chội, ẩm thấp. Ban ngày đi làm phục vụ quán ăn, tối về ôm bụng ngủ trong tiếng xe cộ ồn ào.
Có những hôm mệt đến mức tôi chỉ muốn buông xuôi.
Nhưng mỗi lần đặt tay lên bụng, cảm nhận sự tồn tại của một sinh linh nhỏ bé, tôi lại cắn răng chịu đựng.
“Chỉ cần con còn… mẹ sẽ không bỏ cuộc…”
Tôi vừa làm mẹ, vừa học cách làm người lớn, trong khi bản thân vẫn chỉ là một đứa trẻ.
—
Đến tháng thứ bảy của thai kỳ, một chuyện xảy ra.
Tôi ngất xỉu ngay trong ca làm.
Khi tỉnh lại, tôi đã ở bệnh viện.
Bên cạnh tôi… là mẹ.
Tôi tưởng mình đang mơ.
“Mẹ…”
Bà không nói gì. Chỉ nắm chặt tay tôi, nước mắt rơi.
“Con… con xin lỗi…”
Tôi thì thầm.
Bà lắc đầu.
“Đừng nói nữa… nghỉ đi…”
Tôi quay sang, thấy bố tôi đứng ở cửa. Ông vẫn giữ gương mặt nghiêm nghị, nhưng ánh mắt đã không còn lạnh lùng như trước.
“Về nhà đi.” – ông nói.
Tôi sững lại.
“Nhà… nào ạ?”
Ông không trả lời. Chỉ quay đi.

Tôi trở về nhà.
Nhưng mọi thứ đã khác.
Không còn những lời trách mắng. Không còn ánh mắt khinh miệt.
Chỉ có sự im lặng nặng nề.
Cho đến một ngày…
Tôi tình cờ nghe được cuộc nói chuyện giữa bố mẹ.
“Ông chắc chưa?” – mẹ tôi hỏi, giọng run run.
“Không sai đâu.” – bố tôi đáp – “Kết quả xét nghiệm rồi.”
Tôi đứng chết lặng sau cánh cửa.
“Mà… tại sao lại như vậy được?” – mẹ tôi nghẹn ngào – “Nó… nó là con mình mà…”
Bố tôi thở dài.
“Không phải.”
Cả thế giới như sụp đổ dưới chân tôi.
Tôi bước ra.
“Bố… mẹ… hai người đang nói gì vậy?”
Họ giật mình.
Mẹ tôi òa khóc.
Bố tôi im lặng rất lâu, rồi nói:
“Con… không phải con ruột của chúng ta.”
Tôi cười.
“Bố đừng đùa…”
“Đó là sự thật.”
Tôi lắc đầu, lùi lại.
“Không… không thể nào…”
“Chúng ta nhận nuôi con từ khi con mới sinh.” – ông nói tiếp – “Chúng ta định giấu con cả đời… nhưng…”
“Nhưng sao?” – tôi hét lên.
“Nhưng khi biết con mang thai… chúng ta… chúng ta đã đi xét nghiệm… để tìm lại gia đình ruột của con…”
Tôi chết lặng.
“Và rồi… chúng ta tìm thấy họ.”
Không khí như đông cứng lại.
“Họ là ai?”
Bố tôi nhìn thẳng vào tôi.
“Một gia đình rất giàu.”
Tôi bật cười, nước mắt chảy dài.
“Vậy nên… vì con làm mất mặt… nên hai người muốn trả con về đúng không?”
“Không phải!” – mẹ tôi vội vàng – “Chúng ta chỉ muốn con có cuộc sống tốt hơn…”
“Tốt hơn?” – tôi cười lớn – “Bằng cách đuổi con ra khỏi nhà khi con cần nhất à?”
Không ai trả lời.
Tôi siết chặt tay.
“Con hiểu rồi.”
Tôi quay đi.
“Lần này… con sẽ đi thật.”
“Con định đi đâu?” – mẹ tôi hoảng hốt.
Tôi dừng lại ở cửa.
“Về nơi mà con thuộc về.”
Rồi tôi quay lại, nhìn họ lần cuối.
“Nhưng không phải là nhà này.”
—
Nhiều năm sau…
Tôi trở thành một người mẹ đơn thân.
Con tôi lớn lên khỏe mạnh, thông minh.
Còn tôi… học cách đứng vững trên đôi chân của mình.
Gia đình ruột của tôi tìm đến.
Họ muốn bù đắp.
Nhưng tôi từ chối.
Vì tôi hiểu một điều:
Gia đình không phải là nơi giàu có.
Mà là nơi bạn được yêu thương khi bạn yếu đuối nhất.
Và ngày hôm đó…
khi tôi cần họ nhất…
họ đã chọn bỏ rơi tôi.
—
Câu chuyện của tôi khiến nhiều người tranh cãi.
Có người nói tôi ích kỷ, bướng bỉnh.
Có người nói bố mẹ tôi đúng, họ chỉ muốn tốt cho tôi.
Nhưng cũng có người hỏi một câu mà đến giờ vẫn chưa có lời đáp:
“Rốt cuộc… ai mới là người sai?”
Còn tôi…
tôi chỉ biết một điều.
Nếu được quay lại…
tôi vẫn sẽ chọn giữ đứa bé.
Và vẫn sẽ nói câu đó trước khi rời đi:
“Sau này biết sự thật… đừng trách vì sao con không quay về.”