Tổng hợp những câu chuyện KHÔNG PHẢI NGOÀI ĐỜI THẬT, do trí tuệ nhân tạo AI sáng tạo, không nhằm mục đích hạ bệ ai, chỉ mang tính chiêm nghiệm, giải trí
Vợ cũ đến thăm con rồi ngủ lại 1 đêm, tất nhiên là tôi để cô ấy nằm ngoài phòng khách rồi chứ không có chuyện “tình cũ không rủ cũng đến” đâu. Nửa đêm tôi uống nước, nghe thấy âm thanh của vợ, hôm sau tôi chở cô ấy lên luôn ủy ban xã…

Tôi đứng khựng lại bên bức tường ngăn giữa phòng khách và hành lang.
Đó không phải là tiếng nấc nghẹn của sự hối hận hay tiếng thì thào tâm sự qua điện thoại như tôi từng đoán. Đó là tiếng khóc xè xè, đứt quãng, xen lẫn tiếng hít thở gấp gáp như người đang rơi vào trạng thái thiếu oxy trầm trọng. Cùng với đó là âm thanh xột xoạt của giấy gói thuốc và tiếng cưa xát nhẹ của kim loại va vào mặt bàn gỗ.
Tôi nép sát vào góc tối, tim đập liên hồi. Qua khe cửa khép hờ của căn phòng khách nhỏ, dưới ánh đèn ngủ màu vàng nhạt, vợ cũ của tôi — Lan — đang ngồi bệt dưới sàn nhà, lưng tựa vào thành ghế sofa.
Ánh sáng yếu ớt rọi xuống khuôn mặt cô ấy, và khoảnh khắc đó làm tôi lạnh gáy.
Khuôn mặt Lan biến dạng vì những cơn co giật nhẹ. Đôi bàn tay gầy giuộc, nổi đầy gân xanh của cô ấy đang run rẩy đến mức không thể cầm nổi một chiếc xi-lanh nhựa nhỏ. Trên bàn trà là mấy ống thuốc thủy tinh đã bị đập vỡ đầu và một xấp hồ sơ bệnh án dày cộp màu xanh đậm. Lan đang cố dùng hết sức bình sinh còn lại để gạt pít-tông, bơm chất dịch trong suốt vào xilanh, nhưng vì tay run quá mạnh, mũi kim liên tục đâm trượt, đâm cả vào ngón tay làm máu bật ra.
“Cố lên… làm ơn… một chút nữa thôi…” — Cô ấy thì thào, giọng méo xệch, nước mắt tràn qua hai hốc mắt sâu hoắm mà ban ngày cô ấy đã cố dùng phấn trang điểm thật dày để che đậy.
Tôi bàng hoàng. Trong đầu tôi loé lên hàng loạt nghi vấn cay đắng: Lan dính vào tệ nạn sao? Cô ấy dùng chất cấm? Ba năm qua sau khi bỏ cha con tôi đi theo những hứa hẹn phồn hoa ở thành phố, cô ấy đã tự hủy hoại mình đến nông nỗi này sao?
Chính sự giận giữ và thất vọng bùng lên đã khiến tôi không giữ được bình tĩnh. Tôi bước xông ra, giọng hạ thấp nhưng đầy sát khí:
“Cô đang làm cái trò gì trong nhà tôi thế này?!”
Lan giật thót người. Sự hoảng loạn tột cùng hiện rõ trong mắt cô ấy. Theo phản xạ, cô ấy vội vã vơ lấy đống ống thuốc và xấp giấy tờ giấu sau lưng, nhưng cơn đau bất ngờ ập đến khiến cô ấy gập người lại, ôm chằm lấy bụng, tiếng kêu đau đớn bị nghẹn lại trong cổ họng. Chiếc xi-lanh rơi vỡ tan trên nền gạch hoa.
“Anh… Anh Nam…” — Giọng Lan thều thào, mồ hôi hột rịn ra từng tràng trên trán, chảy ròng rã xuống cằm.
Tôi tiến lại gần, gạt tay cô ấy ra để giằng lấy xấp hồ sơ bệnh án. Lan cố giữ lại, đôi mắt van xin: “Đừng… Nam… Đừng xem… Em xin anh…”
Nhưng tôi đã giật được nó. Dưới ánh đèn phòng khách, những dòng chữ in đen trắng hiện lên rõ mùng một:
Bệnh viện Ung bướu Trung ương — Báo cáo giải phẫu bệnh. Chẩn đoán: K ung thư buồng trứng giai đoạn IV, đã di căn sang phúc mạc và xương chậu. Chỉ định: Điều trị giảm đau tầng cao (Morphine tiêm).”
Toàn bộ không gian xung quanh tôi như sụp đổ. Tiếng gió đêm rít qua khe cửa nghe như tiếng gào thấu xương. Tờ giấy trên tay tôi run lên bần bật.
Tôi ngước nhìn người đàn bà đang cuộn tròn dưới sàn. Không có chất cấm nào cả. Không có sự tha hóa nào ở đây cả. Chỉ có một cơ thể đang bị tế bào ung thư gặm nhấm từng ngày, và cô ấy đang phải tự tiêm Morphine để chống chọi với những cơn đau xé thịt giữa đêm lạnh, vì không muốn tiếng gào thào của mình làm thức giấc đứa con trai năm tuổi đang ngủ hăng ở phòng bên.
01. Sự thật dưới lớp tro tàn
Tôi quỳ gối xuống sàn, tay siết chặt tập hồ sơ, cổ họng nghẹn đắng không thốt lên lời. Ba năm trước, cô ấy đột ngột đệ đơn ly hôn. Cô ấy không đòi chia tài sản, không đòi quyền nuôi con, chỉ ôm một chiếc vali nhỏ bước ra khỏi nhà trong một buổi chiều mưa tầm tã. Lúc đó, tôi oán hận cô ấy đến xương tủy. Tôi nghĩ cô ấy chê cái nghèo của tôi, chê cuộc sống êm đềm nhưng tù túng ở vùng quê này để chạy theo những phồn hoa nơi phố thị.
“Tại sao…” — Giọng tôi run rẩy, lạc đi. “Tại sao lại là lúc này? Tại sao ba năm qua cô không nói một lời nào?”
Lan nằm trên sàn, cơn đau có vẻ đã dịu đi một chút nhờ liều thuốc tiêm dở, hoặc có lẽ tâm trí cô ấy đã quá mệt mỏi để tiếp tục chống đỡ. Cô ấy nở một nụ cười chua chát, đôi môi khô nứt nẻ ứa máu.
“Nói để làm gì hả Nam?” — Lan thều thào. “Ba năm trước, khi em phát hiện ra bệnh, bác sĩ nói em chỉ còn tối đa hai năm. Gia cảnh nhà anh lúc đó thế nào em biết rõ. Bố thì tai biến vừa hồi phục, anh thì vất vả chạy ăn từng bữa nuôi con. Nếu em ở lại, anh sẽ bán cả mảnh đất này, vay mượn khắp nơi để chữa trị cho em… Cuối cùng thì sao? Em vẫn chết, còn anh và con sẽ gánh trên đầu một đống nợ nần không bao giờ trả hết.”
“Cô ngốc vừa thôi Lan!” — Tôi gầm lên trong cay đắng, nước mắt từ lúc nào đã trào ra. “Cô coi tôi là cái gì? Tôi là chồng cô! Dù có phải bán nhà, bán thận tôi cũng phải chữa cho cô! Cô tự ý quyết định cuộc đời tôi, tự ý bắt con tôi phải sống thiếu mẹ suốt ba năm qua, cô có biết nó nhớ cô thế nào không?!”
“Em biết chứ…” — Lan khóc, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gương mặt gầy guộc. “Đêm nào em cũng nhìn ảnh con qua điện thoại. Nhưng Nam ơi, thà để nó nghĩ mẹ nó là một người phụ nữ tàn nhẫn, tồi tệ bỏ đi, còn hơn để một đứa trẻ hai tuổi phải chứng kiến mẹ nó rụng tóc, nôn mửa, cơ thể lở loét rồi chết dần chết mòn trong đau đớn… Em muốn trong ký ức của con, mẹ nó luôn là một người lành lặn.”
Tôi gục đầu vào hai bàn tay. Sự thật này quá tàn nhẫn. Nó đập tan mọi sự giận dữ, mọi sự kiêu hãnh và sự oán hận mà tôi đã tự xây dựng để bảo vệ bản thân suốt ba năm qua. Người phụ nữ mà tôi tưởng là kẻ phản bội, hóa ra lại chọn cách tự đẩy mình vào địa ngục để giữ lại sự bình yên giả tạo cho cha con tôi.
“Vậy sao hôm nay cô lại về?” — Tôi ngẩng đầu nhìn cô ấy, tim thắt lại.
Lan nhìn về phía phòng ngủ của con trai, ánh mắt tràn ngập sự trìu mến lẫn tuyệt vọng: “Bác sĩ nói… em không còn nhiều thời gian nữa. Có lẽ chỉ tính bằng tuần. Em không muốn chết trong căn phòng trọ lạnh lẽo trên thành phố mà chưa được ôm con một lần cuối. Em muốn về nhìn anh, nhìn con, nhìn bố mẹ… rồi em sẽ đi. Em xin lỗi vì đã làm phiền đêm nay.”
02. Chuyến xe lúc tảng sáng
Tôi không ngủ cả đêm đó. Tôi ngồi dưới sàn nhà, nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của Lan, nghe cô ấy kể về ba năm cô đơn trên thành phố, về những đợt truyền hóa chất làm cô ấy kiệt sức đến mức không thể tự đứng dậy, về những lần nhớ con đến phát điên nhưng chỉ biết cắn chặt góc gối mà khóc.
Trời vừa hờ hịt sáng, những tia nắng đầu tiên của ngày mới chưa kịp đâm qua lớp sương mù dày đặc của vùng quê. Bố mẹ tôi thức dậy, thấy hai chúng tôi ngồi ở phòng khách, mắt ai cũng đỏ ngầu, xấp bệnh án mở tung trên bàn. Khi hiểu ra toàn bộ sự thật, mẹ tôi gục xuống ôm lấy Lan mà khóc nấc lên, còn bố tôi lặng lẽ quay đi, lau vội giọt nước mắt trên gương mặt hằn sâu vết thời gian.
“Nam…” — Lan khẽ gọi khi tôi đứng dậy lấy chìa khóa xe. “Em phải đi rồi. Tàu chuyến sớm sắp chạy…”
“Không đi đâu cả.” — Tôi lạnh lùng cắt ngang.
tôi quay sang nhìn con trai vừa thức dậy, đang ngơ ngác đứng ở cửa phòng ngủ. Tôi tiến lại, bế con lên rồi nắm lấy tay Lan.
“Anh chở cô lên Ủy ban xã.”
Lan giật mình, hoảng hốt níu tay tôi lại: “Nam! Anh điên rồi sao? Lên ủy ban làm gì? Chúng ta đã ly hôn ba năm rồi!”
“Lên đăng ký kết hôn lại.” — Tôi nhìn thẳng vào mắt cô ấy, ánh mắt kiên định chưa từng có trong đời. “Ba năm trước cô tự ý hủy bỏ danh phận làm vợ tôi. Nhưng hôm nay, tôi không cho phép cô làm điều đó nữa.”
“Không được! Nam, anh nghe em nói không?!” — Lan gào lên, nước mắt vắt ngang mặt. “Em là một người sắp chết! Anh đăng ký lại với em để làm gì? Để mang danh một đời vợ chết sao? Sau này anh còn phải gá nghĩa với người khác, còn phải sống tiếp chứ!”
“Tôi không cần biết!” — Tôi gằn giọng, siết chặt bàn tay đang run rẩy của cô ấy. “Tám năm trước, trước mặt chính quyền và họ hàng, tôi đã hứa sẽ bên cô lúc hưng thịnh cũng như lúc gian nan, lúc khỏe mạnh cũng như khi bệnh tật. Ba năm qua tôi đã thất hứa vì sự ngu ngốc của mình. Bốn tuần cuối cùng, hay bốn ngày cuối cùng của cuộc đời cô, cô phải là vợ của Nguyễn Văn Nam này! Con chúng ta phải có một người mẹ hợp pháp trên giấy tờ cho đến giây phút cuối cùng!”
Thằng bé con thấy bố mẹ khóc thì òa lên khóc theo, nó ôm chặt lấy cổ Lan: “Mẹ ơi, mẹ đừng đi… Mẹ ở lại với con và bố đi!”
Lan gục đầu vào vai tôi, những giọt nước mắt vỡ òa trút xuống. Tất cả những lớp phòng thủ cô ấy tự dựng lên suốt ba năm qua hoàn toàn sụp đổ trước sự cương quyết của tôi.
03. Tờ giấy chứng nhận danh phận
Chiếc xe máy cũ chở ba người chúng tôi lao đi trong sương sớm. Con đường dẫn lên Ủy ban nhân dân xã quen thuộc nhưng hôm nay sao dài thượt.
Sáng sớm, trụ sở ủy ban còn vắng người. Cán bộ tư pháp xã — một người quen cũ trong làng — nhìn thấy tôi và Lan đi cùng nhau, lại thấy khuôn mặt tiều tụy bất thường của Lan thì không khỏi ngạc nhiên.
“Nam đấy à? Hai vợ chồng… à không, hai người đến đây có việc gì?”
“Chúng tôi muốn làm thủ tục đăng ký kết hôn lại.” — Tôi đặt hai sổ hộ khẩu và chứng minh nhân dân của hai vợ chồng lên bàn.
Người cán bộ ngập ngừng: “Nam này, quy trình đăng ký kết hôn phải có thời gian xác minh tình trạng hôn nhân, rồi chờ ký… Nhanh nhất cũng phải vài ngày.”
Tôi nhìn Lan đang ngồi sụp trên ghế chờ, mặt tái nhợt vì cơn đau lại bắt đầu rục rịch quay trở lại. Tôi bước lại gần bàn cán bộ, hạ thấp giọng, trình bày hoàn cảnh và đưa tờ bệnh án của Lan ra.
Người cán bộ tư pháp sững người. Anh nhìn tờ bệnh án, rồi nhìn người phụ nữ gầy giuộc đang ôm đứa trẻ ở góc phòng. Đôi mắt anh ánh lên sự thương cảm sâu sắc.
“Được rồi. Trường hợp đặc biệt này, tôi sẽ báo cáo Chủ tịch xã làm thủ tục đặc cách ngay trong sáng nay.”
Chỉ trong vòng một tiếng đồng hồ, các thủ tục được hoàn tất. Bút ký được hạ xuống. Tờ giấy Chứng nhận Kết hôn màu hồng thắm được trao vào tay chúng tôi.
Lan cầm tờ giấy, ngón tay gầy gầy vuốt nhẹ lên dòng chữ ghi tên hai vợ chồng. Cô ấy khóc, nhưng lần này là một nụ cười rạng rỡ xuyên qua những giọt nước mắt. Cô ấy không còn là một kẻ đào tẩu cô đơn, không còn là một người mẹ mang danh “bỏ con”. Cô ấy đã trở về đúng vị trí của mình — là vợ tôi, là mẹ của con tôi.
04. Mùa hoa nở muộn
Những ngày sau đó, nhà tôi không còn không khí u uất. Tôi xin nghỉ việc ở xưởng gỗ, dốc toàn bộ tiền tiết kiệm và sự giúp đỡ của bố mẹ hai bên để chăm sóc Lan. Chúng tôi không đưa cô ấy vào bệnh viện nằm lạnh lẽo nữa, mà mời bác sĩ gia đình về hỗ trợ giảm đau tại nhà, để cô ấy được sống những ngày cuối cùng trong vòng tay của gia đình.
Mỗi sáng, tôi bế Lan ra chiếc ghế mây ngoài hiên hiên ngắm hoa hồng nở. Thằng con trai chạy loanh quanh dưới sân, luôn miệng gọi “Mẹ ơi, Mẹ nhìn này!”. Bố mẹ tôi chuẩn bị những bữa ăn thanh nhạt nhưng đầy tình thương.
Lan yếu đi nhanh chóng. Những cơn đau dày vò cô ấy nhiều hơn, nhưng ánh mắt cô ấy thì luôn thanh thản. Đêm đêm, nằm bên cô ấy, nghe nhịp thở yếu ớt của vợ, tôi nắm chặt tay cô ấy không rời.
“Nam này…” — Lan thì thì thầm vào một đêm trăng sáng, khoảng ba tuần sau ngày đăng ký kết hôn. “Cảm ơn anh… vì đã không để em chết như một kẻ cô đơn.”
“Đừng nói vớ vẩn.” — Tôi hôn nhẹ lên trán cô ấy. “Em là vợ anh. Mãi mãi là như thế.”
“Tờ giấy kết hôn đó… em nhờ anh cất kỹ nhé. Sau này con lớn, hãy đưa cho nó xem… Để nó biết rằng, mẹ nó tuy không thể đi cùng nó suốt đời, nhưng mẹ nó đã ra đi trong tình yêu của bố và con…”
Giọng Lan nhỏ dần, nhỏ dần rồi chìm vào khoảng không tĩnh lặng của đêm muộn. Bàn tay cô ấy trong tay tôi thả lỏng từ từ.
Tôi không gào khóc. Tôi chỉ siết chặt lấy bàn tay ấy, áp lên má mình, cảm nhận cái ấm áp cuối cùng đang tan đi.
Lan đã ra đi, nhẹ nhàng như một chiếc lá thu lìa cành, nhưng trên môi cô ấy vẫn giữ nguyên một nụ cười mĩm thanh thản.
Tôi biết, mình đã làm đúng. Cuộc đời này có thể ngắn ngủi và đầy xót xa, nhưng bằng việc chở cô ấy lên ủy ban sáng hôm đó, tôi đã trả lại cho người phụ nữ của mình thứ quan trọng nhất: Danh dự, tình yêu và một chốn trở về trọn vẹn.