Trong nửa tháng mà 3 Người Con Nhà Bà Lựu Lần Lượt Ngã Bệ-nh và mất đúng 5h sáng, đến đứa cuối cùng khi khâ-m liệ;/m người nhà mới tá h;/ỏa phát hiện ra thứ đứng tim trên ngón út của cậu con trai…
Cả làng Thọ Vực mấy tuần nay không ngủ nổi. Chỉ trong nửa tháng, ba người con trai của bà Lựu – vốn là gia đình hiền lành nhất xóm – lần lượt ngã bệ=nh, mỗi người đều ra đi đúng 5 giờ sáng, không lệch một phút.
Điều kỳ lạ là cả ba trước khi m-ất đều không sốt, không đau, không dấu hiệu bệnh tật. Chỉ đến tối hôm trước, họ than lạnh sống lưng, răng va lập cập, rồi thiếp đi… và không bao giờ tỉnh lại.
Cả làng r;/ợn người.
Nhưng đến đứa cuối cùng, cậu út tên Tân – mới 19 tuổi – thì câu chuyện đẩy lên kin;/h ho–àng.
Tối đó, Tân vẫn còn ngồi ăn cơm với mẹ. Gần nửa đêm, cậu nói lạnh, xin đi ngủ. 4h40 sáng, bà Lựu giật mình nghe tiếng cửa mở nhẹ. Bà chạy ra thì thấy Tân đang đứng giữa sân, mắt nhắm nghiền, như bị ai đó dắt đi.
Bà gọi không thưa.
5h đúng, Tân khụy xuống.
Khi mọi người lo k-hâ/m liệ;/m, chuẩn bị làm tang lễ, thì ông thầy trong họ bỗng hét lớn:
“Dừng tay! Ngón út của thằng bé… có cái gì đó!”
Mọi người xô lại.
Và rồi đứng tim.
Không thể tin nổi, Trên ngón út bàn tay phải của Tân… ![]()
Trong nửa tháng mà 3 Người Con Nhà Bà Lựu Lần Lượt Ngã Bệ-nh và mất đúng 5h sáng, đến đứa cuối cùng khi khâ-m liệ;/m người nhà mới tá h;/ỏa phát hiện ra thứ đứng tim trên ngón út của cậu con trai…
Trong nửa tháng mà 3 Người Con Nhà Bà Lựu Lần Lượt Ngã Bệ-nh và mất đúng 5h sáng, đến đứa cuối cùng khi khâ-m liệ;/m người nhà mới tá h;/ỏa phát hiện ra thứ đứng tim trên ngón út của cậu con trai…
Cả làng Thọ Vực mấy tuần nay không ngủ nổi. Chỉ trong nửa tháng, ba người con trai của bà Lựu – vốn là gia đình hiền lành nhất xóm – lần lượt ngã bệ=nh, mỗi người đều ra đi đúng 5 giờ sáng, không lệch một phút.
Điều kỳ lạ là cả ba trước khi m-ất đều không sốt, không đau, không dấu hiệu bệnh tật. Chỉ đến tối hôm trước, họ than lạnh sống lưng, răng va lập cập, rồi thiếp đi… và không bao giờ tỉnh lại.
Cả làng r;/ợn người.
Nhưng đến đứa cuối cùng, cậu út tên Tân – mới 19 tuổi – thì câu chuyện đẩy lên kin;/h ho–àng.
Tối đó, Tân vẫn còn ngồi ăn cơm với mẹ. Gần nửa đêm, cậu nói lạnh, xin đi ngủ. 4h40 sáng, bà Lựu giật mình nghe tiếng cửa mở nhẹ. Bà chạy ra thì thấy Tân đang đứng giữa sân, mắt nhắm nghiền, như bị ai đó dắt đi.
Bà gọi không thưa.
5h đúng, Tân khụy xuống.
Khi mọi người lo k-hâ/m liệ;/m, chuẩn bị làm tang lễ, thì ông thầy trong họ bỗng hét lớn:
“Dừng tay! Ngón út của thằng bé… có cái gì đó!”
Mọi người xô lại.
Và rồi đứng tim.
Không thể tin nổi, Trên ngón út bàn tay phải của Tân..

…trên ngón út bàn tay phải của Tân là một sợi chỉ đỏ đã mục nát, thắt thành nút thòng lọng, siết chặt đến mức hằn sâu vào da, như đã ở đó từ rất lâu.
Bà Lựu hét lên một tiếng rồi ngất lịm.
Ông thầy run tay gỡ sợi chỉ ra, sắc mặt tái mét:
– “Không phải bùa yêu… mà là bùa gọi mệnh. Sợi chỉ này… nối ba anh em nó lại với nhau.”
Cả nhà chết lặng.
Ông thầy chậm rãi kể. Ba năm trước, trong làng có một người đàn bà góa, nghèo khổ, bị ba anh em nhà bà Lựu đuổi khỏi mảnh đất ven sông vì cho rằng bà “xui xẻo”. Đêm mưa hôm ấy, bà ta chết lạnh bên bờ sông, tay vẫn nắm chặt ba sợi chỉ đỏ.
Không ai để ý.
Không ai chôn cất tử tế.
Ông thầy thở dài:
– “Bà ta không lấy mạng một người… mà gọi đủ ba. Mỗi sợi chỉ, một mạng. Đến đứa cuối cùng thì sợi chỉ mới hiện hình.”
Mọi người bủn rủn tay chân.
Nhưng chưa kịp hoàn hồn, bà Lựu bỗng tỉnh dậy, run rẩy bò đến bên thi thể con, lẩm bẩm:
– “Không… không thể… nó còn thiếu…”
Ông thầy giật mình:
– “Thiếu gì?”
Bà Lựu bật khóc, nước mắt giàn giụa:
– “Năm đó… không phải ba đứa… mà là bốn.”
Cả gian nhà chết lặng.
Bà Lựu chậm rãi xắn tay áo lên.
Trên ngón út bàn tay trái của bà, một vết hằn đỏ mờ, như vừa bị tháo ra một sợi chỉ đã tồn tại suốt nhiều năm.
Ngoài sân, đúng 5 giờ sáng, gió lạnh bất ngờ thổi mạnh.
Và từ đám sương mù ven sông, một bóng người đàn bà lặng lẽ quay đầu lại…