
Tiếng nước trong phòng tắm bỗng ngưng bặt. Tôi đứng sững giữa phòng ngủ, túi đồ ăn trên tay đã nguội dần, cũng như hơi ấm trong lồng ngực tôi lúc này. Tuấn bước ra, chỉ quấn độc chiếc khăn tắm ngang hông, những giọt nước còn vương trên lồng ngực săn chắc. Anh khựng lại khi thấy tôi, ánh mắt lộ rõ vẻ bàng hoàng rồi nhanh chóng chuyển sang lúng túng.
— Em… sao hôm nay về sớm thế? — Tuấn hỏi, giọng anh hơi run.
Tôi không trả lời, ánh mắt tôi đóng đinh vào chiếc tủ quần áo gỗ lớn ở góc phòng. Cánh cửa tủ khép không chặt, một mẩu vải ren màu đỏ rực—thứ màu sắc mà tôi chưa bao giờ mặc—đang kẹt lại ở khe cửa, như một cái lưỡi trêu ngươi.
Tôi từ từ tiến lại phía cái tủ. Tuấn lao đến, nắm lấy cổ tay tôi, lực nắm mạnh đến mức làm tôi đau điếng. — Linh, đừng. Anh giải thích được. Chỉ là… một người bạn gửi đồ thôi.
Tôi nhìn thẳng vào mắt chồng, đôi mắt từng khiến tôi tin vào hai chữ “an toàn” giờ đây chỉ thấy một sự hèn nhát đến cực điểm. Tôi hất tay anh ra, dùng hết sức bình sinh giật mạnh cánh cửa tủ.
Một cô gái trẻ, có lẽ chỉ tầm hai mươi tư, hai mươi lăm tuổi, đang ngồi co quắp bên trong. Cô ta không hề sợ hãi như tôi tưởng. Ngược lại, cô ta nhìn tôi bằng ánh mắt thách thức, đôi tay ôm lấy cái bụng đã hơi lùm xùm sau lớp váy rộng.
— Chào chị. — Cô ta cất tiếng, giọng lanh lảnh — Cuối cùng thì mình cũng gặp nhau. Anh Tuấn nói chị hiền lắm, nhưng xem ra chị cũng nhạy cảm đấy chứ.
Đầu óc tôi quay cuồng. Cái bụng đó… thứ mà tôi đã khao khát suốt bốn năm, thứ mà chúng tôi đã đổ biết bao tiền bạc và nước mắt vào các phòng khám để tìm kiếm, giờ đây đang hiện hữu ngay trước mắt tôi, nhưng lại thuộc về một người đàn bà khác.
Chương 1: Sự thật tàn khốc phía sau những đêm im lặng
Tôi lùi lại, va vào cạnh bàn trang điểm. Tuấn lắp bắp, định đưa tay đỡ nhưng tôi gạt ra. — Bao lâu rồi? — Tôi hỏi, giọng khàn đặc.
Tuấn cúi đầu, còn cô gái kia thì thản nhiên bước ra khỏi tủ, chỉnh lại mái tóc rối: — Gần một năm rồi chị ạ. Anh Tuấn mệt mỏi với sự im lặng trong cái nhà này lắm rồi. Chị không sinh được con, anh ấy cần người nối dõi. Chị nhìn xem, em làm được điều mà chị thất bại suốt bốn năm qua chỉ trong vòng hai tháng.
— Câm miệng! — Tuấn quát lên, nhưng không phải bảo vệ tôi, mà là vì anh ta sợ cô ta nói thêm những điều khiến anh ta nhục nhã.
Hóa ra, kết quả khám sức khỏe “bình thường” năm đó là một lời nói dối vĩ đại. Tuấn đã bí mật đi khám lại riêng và biết mình có vấn đề về khả năng thụ thai tự nhiên, nhưng thay vì cùng tôi chạy chữa, anh ta chọn cách ra ngoài “thử” với những người đàn bà khác để khẳng định bản lĩnh đàn ông của mình. Và cô gái này, một đồng nghiệp cấp dưới, đã giúp anh ta đạt được mục đích.
Tuấn quỳ xuống sàn, ôm lấy chân tôi: — Linh, anh sai rồi. Nhưng anh là con một, áp lực từ bố mẹ lớn quá. Cô ấy có thai rồi, anh không thể bỏ mặc giọt máu của mình. Em thương anh, cho cô ấy ở lại đây một thời gian, sinh con xong anh sẽ thu xếp…
Chương 2: Cuộc tráo đổi danh dự
Tôi nhìn người đàn ông đang quỳ dưới chân mình, cảm thấy kinh tởm hơn là đau lòng. Anh ta muốn tôi—người vợ chính thức—phải chăm sóc nhân tình của anh ta ngay trong căn nhà này?
Tôi cười, nụ cười méo mó. Tôi vào phòng làm việc, lấy ra một xấp tài liệu mà tôi đã chuẩn bị sẵn từ một tuần trước—khi linh cảm bắt đầu trỗi dậy. Đó không phải đơn ly hôn.
Tôi ném xấp giấy lên bàn: — Anh muốn con? Được, tôi sẽ cho anh toại nguyện. Nhưng với một điều kiện.
Cả Tuấn và cô nhân tình đều ngẩn người. Tôi tiếp tục: — Căn nhà này đứng tên tôi và bố mẹ tôi mua cho. Anh ký vào văn bản từ bỏ quyền tài sản này, ra đi tay trắng. Đứa bé sinh ra, nếu anh muốn nó mang họ anh, anh phải trả cho tôi số tiền bằng đúng chi phí tôi đã bỏ ra để chạy chữa hiếm muộn suốt 4 năm qua. Còn không, tôi sẽ gửi toàn bộ bằng chứng ngoại tình này lên tổng công ty của anh. Anh biết sếp anh ghét nhất là chuyện này mà, đúng không?
Cô nhân tình tái mặt. Cô ta đến với Tuấn vì anh ta có mác kỹ sư, có nhà thành phố. Nếu anh ta trắng tay và mất việc, cô ta sẽ phải ôm cái bụng bầu về quê trong sự sỉ nhục.
Chương 3: Kết cục của sự hèn hạ
Sự việc diễn ra nhanh hơn tôi tưởng. Bản chất của một kẻ ngoại tình là sự ích kỷ. Khi đối mặt với việc mất tất cả, Tuấn bắt đầu quay sang trách móc cô nhân tình đã “dụ dỗ” anh ta, còn cô ta thì gào thét đòi anh ta phải có trách nhiệm.
Họ cãi vã, thậm chí xô xát ngay trước mặt tôi. Tôi thản nhiên cầm điện thoại ghi hình lại toàn bộ.
Một tháng sau, thủ tục ly hôn hoàn tất. Tuấn ra khỏi nhà với một chiếc vali quần áo cũ. Cô nhân tình cũng biến mất ngay sau khi biết Tuấn không còn một xu dính túi và bị công ty kỷ luật xuống làm nhân viên quèn ở công trường xa xôi.
Chương 4: Bình minh sau cơn bão
Ba năm sau.
Tôi ngồi trong quán cà phê quen thuộc, nhìn nắng xuyên qua tán lá. Cuộc sống độc thân không tệ như tôi nghĩ. Tôi dành thời gian cho bản thân, thăng tiến trong công việc và đặc biệt là không còn phải chịu áp lực về việc có con.
Bỗng nhiên, một người đàn ông dắt theo một đứa bé nhỏ tiến lại gần bàn tôi. — Linh? Là em đúng không?
Tôi ngước lên. Là Tuấn. Anh ta trông già đi cả chục tuổi, khắc khổ và mệt mỏi. Đứa bé trên tay anh ta gầy gò, đôi mắt u buồn. — Cô ta bỏ đi ngay sau khi sinh con được vài tháng. Anh vừa làm vừa nuôi con, vất vả quá… Anh thèm những bữa cơm em nấu, thèm sự yên tĩnh ngày xưa…
Tôi nhìn đứa bé, rồi nhìn Tuấn. Trái tim tôi không còn một chút gợn sóng. Tôi chỉ mỉm cười nhẹ nhàng, đứng dậy chỉnh lại vạt áo: — Sự yên tĩnh ngày xưa là do em đã cố gắng gánh vác thay anh. Còn bây giờ, đó là cuộc đời mà anh đã chọn. Chúc anh nuôi con tốt.
Tôi bước ra khỏi quán, bóng lưng thẳng tắp. Trên đời này, có những thứ mất đi rồi mới thấy đó là một sự giải thoát. Tiếng nước chảy trong phòng tắm năm nào không còn che giấu điều gì nữa, vì tâm hồn tôi giờ đây đã hoàn toàn trong sáng và tự do.