Tổng hợp những câu chuyện KHÔNG PHẢI NGOÀI ĐỜI THẬT, do trí tuệ nhân tạo AI sáng tạo, không nhằm mục đích hạ bệ ai, chỉ mang tính chiêm nghiệm, giải trí

Phần Kết: Sự Trật Khớp Của Lòng Tham
Chương 1: Bữa Tiệc Sính Lễ Và Những Lời Tính Toán
Hơi trà ô long nghi ngút tỏa ra trong gian bếp nhỏ, nhòa đi khuôn mặt đang điềm tĩnh đến đáng sợ của tôi. Bên ngoài phòng khách, tiếng nói cười hỉ hả của hai bên gia đình mỗi lúc một lớn.
— Ôi dào, nhà tôi thật là có phúc mới gặp được gia đình bà Từ! — Mẹ Chu Khải xởi lởi, chiếc vòng pounamu trên cổ tay bà ta đập nghe “lách cách” vào thành chén. — Thú thật với bà, thằng Chu Khải nhà tôi tuy làm quản lý bên mảng logistic nhưng lương thưởng cũng chỉ ở mức khá. Hai đứa cưới nhau xong mà có ngay cái cửa hàng đồ gia dụng hai tầng ngay phố phía Nam thì còn gì bằng! Vừa có thu nhập thụ động, vừa có cơ sở làm ăn lâu dài.
Bà Từ Quế Lan – mẹ chồng tôi – cười đến mức mắt híp lại thành một đường chỉ, cằm hơi vênh lên đầy đắc thắng: — Chuyện! Tôi chỉ có mỗi cô con gái này, không lo cho nó thì lo cho ai? Cửa hàng đó vị trí đắc địa, mười năm qua thương hiệu đồ gia dụng Lâm Gia nhà tôi… à không, nhà họ Trần chúng tôi đã có tiếng khắp vùng. Mỗi tháng lợi nhuận ròng không dưới bảy chươi triệu.
Em chồng tôi, Trần Tiểu Lệ, nũng nịu tựa đầu vào vai Chu Khải, mắt liếc về phía gian bếp như cố tình để tôi nghe thấy: — Mẹ tốt với con nhất! Sau này con với anh Khải quản lý cửa hàng, nhất định sẽ biếu mẹ tiền dưỡng già hằng tháng. Không như ai đó, làm bốn năm trời mà tính toán từng đồng chi phí, đến cái áo mới cũng chẳng mua nổi cho mẹ.
Chồng tôi, Trần Vĩ, vẫn chọn cách im lặng. Anh vuốt ve chiếc nhẫn cưới trên tay, thỉnh thoảng liếc nhìn ra phía gian bếp với vẻ ngập ngừng. Anh thừa biết bốn năm qua ai là người đổ mồ hôi, nước mắt, thức khuya dậy sớm để từ một gian quầy xập xệ nâng cấp thành chuỗi cửa hàng gia dụng hiện đại. Anh cũng biết rõ lý do tại sao năm đó mẹ anh lại “đứng tên” trên giấy phép kinh doanh tạm thời.
Năm đó, mẹ tôi bệnh nặng phải sang nước ngoài điều trị dài ngày. Bản thân tôi lại vừa trải qua một đợt phẫu thuật đốt sống cổ, không thể thường xuyên di chuyển để làm các thủ tục hành chính phức tạp với chính quyền địa phương. Để thuận tiện cho việc đăng ký hộ kinh doanh cá thể và giao dịch với các cơ quan quản lý thị trường tại địa bàn xóm cũ, tôi đã đồng ý để mẹ chồng đứng tên với tư cách là người đại diện pháp luật trên giấy phép đăng ký hộ kinh doanh tạm thời.
Nhưng trong mắt gia đình họ Trần, sự tin tưởng và tạo điều kiện đó lại biến thành thứ tài sản nghiễm nhiên thuộc về họ.
Tôi bê khay trà mới bước ra. Ánh mắt của cả sáu con người trong phòng khách lập tức dồn về phía tôi. Sự đắc ý của Tiểu Lệ, vẻ tự hào giả tạo của mẹ chồng, sự né tránh của Trần Vĩ và cả ánh mắt dòm ngó, tính toán của gia đình nhà trai… tất cả gom lại thành một bức tranh kệch kợm.
— Uyển Ninh này, — Mẹ chồng tôi cất giọng bằng tông điệu của một người bề trên ban phát. — Mấy hôm nữa Tiểu Lệ làm lễ ăn hỏi, con tranh thủ ra cửa hàng thu dọn lại toàn bộ sổ sách. Những hợp đồng đại lý cũ con bàn giao lại hết cho em nó. Sau này con không cần ra cửa hàng nữa, ở nhà nghỉ ngơi rồi chăm sóc gia đình, chuyện kinh doanh cứ để vợ chồng Tiểu Lệ lo.
Tôi nhẹ nhàng đặt ly trà xuống trước mặt bố Chu Khải, mỉm cười thanh thản: — Mẹ chắc chắn muốn sang tên toàn bộ cửa hàng cho Tiểu Lệ làm vốn cưới vợ chứ ạ?
Mẹ chồng tôi sầm mặt xuống, nghĩ rằng tôi bắt đầu vô lễ: — Chuyện này trong nhà đã quyết rồi! Con là dâu, không có quyền can thiệp vào tài sản của nhà họ Trần. Bốn năm qua cho con quản lý cửa hàng, trả lương hằng tháng là đã ưu ái con lắm rồi!
— Đúng đấy chị dâu! — Tiểu Lệ chua chát chêm vào. — Cửa hàng do mẹ tôi đứng tên giấy phép, chị chỉ là người làm thuê phụ bán. Đừng có tưởng làm vài năm rồi tự coi mình là chủ!
Chương 2: Tấm Màn Bị Rút Phắt
Tôi không nổi giận, cũng không tranh cãi. Sự điềm tĩnh của tôi khiến không khí hân hoan trong phòng khách đột nhiên chững lại. Bố Chu Khải – người vốn là một viên chức ngân hàng nghỉ hưu – nhíu mày nhận ra điểm bất thường.
Tôi thong thả bước lại gần chiếc tủ gỗ ở góc phòng, rút ra một tệp hồ sơ được bọc trong túi da màu đen cao cấp. Tôi quay lại bàn, đặt tệp hồ sơ ngay ngắn chính giữa những hộp quà cưới, táo đỏ và bánh hoa quế.
— Nếu mẹ và Tiểu Lệ đã nói đến quyền sở hữu và pháp lý, vậy hôm nay trước mặt hai bên gia đình, chúng ta nên làm cho rõ ràng một lần, tránh để nhà trai sau này chịu thiệt thòi. — Giọng tôi nhẹ nhàng, trong trẻo nhưng từng từ cất lên như đinh đóng cột.
Trần Vĩ biến sắc, đứng bật dậy: — Uyển Ninh! Con đang làm cái gì đấy? Chuyện trong nhà để từ từ nói!
— Anh ngồi xuống đi, Trần Vĩ. — Tôi nhìn anh bằng ánh mắt lạnh như băng. — Anh đã im lặng bốn năm, hôm nay hãy tiếp tục im lặng đi.
Tôi mở tệp hồ sơ, rút ra tờ giấy đầu tiên có dấu đỏ chói của Văn phòng Đăng ký Đất đai và Sở Kế hoạch & Đầu tư.
— Thứ nhất, về mặt mặt bằng: Căn nhà hai tầng số 142 phố phía Nam – nơi đặt cửa hàng – là tài sản riêng của cá nhân tôi, Lâm Uyển Ninh, được thừa kế hợp pháp từ cha mẹ tôi theo Di chúc đã qua công chứng năm 2018. Mẹ chồng tôi không có một phần mười mét vuông quyền sử dụng đất hay sở hữu nhà tại đây.
Mặt bà Từ Quế Lan lập tức tái nhợt. Bà chồm người tới, giọng run rẩy: — Mày… mày nói cái gì? Căn nhà đó… căn nhà đó là do mày mang về nhà họ Trần sau khi cưới mà!
— Mang về nhà họ Trần không có nghĩa là tài sản của nhà họ Trần, thưa mẹ. — Tôi mỉm cười khinh bỉ.
Tôi rút tiếp tờ giấy thứ hai – Hợp đồng ủy quyền quản lý và Thỏa thuận tài sản rõ ràng.
— Thứ hai, về mặt pháp lý cửa hàng: Đúng là bà Từ Quế Lan đứng tên trên Giấy chứng nhận đăng ký hộ kinh doanh cá thể. Nhưng kèm theo đó là Bản Thỏa Thuận Ủy Quyền Quản Lý Thương Hiệu và Tài Sản ký năm 2022 giữa tôi và bà. Trong đó ghi rõ: Mẹ chồng tôi chỉ là người đứng tên đại diện hộ kinh doanh về mặt hành chính, không có quyền chuyển nhượng, cầm cố, hoặc định đoạt tài sản. Toàn bộ vốn lưu động, thương hiệu “Gia Dụng Lâm Gia”, kho hàng và tài khoản thu chi đều thuộc quyền sở hữu duy nhất của tôi.
— Chưa hết, — Tôi nhìn thẳng vào mắt Tiểu Lệ và Chu Khải, người lúc này mặt mày đã xám xịt. — Trong bản thỏa thuận có điều khoản nêu rõ: Nếu người đại diện hộ kinh doanh (tức mẹ chồng tôi) tự ý chuyển nhượng hoặc làm tổn hại đến quyền sở hữu của tôi, tôi có quyền đơn phương chấm dứt hợp đồng ủy quyền, thu hồi lại toàn bộ mặt bằng và tài sản kho hàng ngay lập tức mà không cần báo trước.
Tiếng nắp ấm tử sa va vào thành chén kêu “lách cách” trong tay mẹ chồng tôi. Chiếc chén trà trên tay bà chao đảo, nước trà nóng sánh ra đổ lênh láng lên bàn tiệc sính lễ.
Bố Chu Khải lập tức chồm tới, giật lấy tệp hồ sơ trên bàn. Là một người có nghề trong ngành tài chính, ông ta lật từng trang giấy, đọc lướt qua các con dấu công chứng, chữ ký của bà Từ Quế Lan và các điều khoản ràng buộc pháp lý chặt chẽ.
Càng đọc, trán ông ta càng vung lên những vệt mồ hôi hột. Mắt ông ta trợn ngược lên nhìn mẹ chồng tôi rồi quay sang nhìn con gái bà.
— Bà Từ! — Bố Chu Khải đập mạnh tờ giấy xuống bàn, giọng giận giữ rung chuyển cả căn phòng. — Rốt cuộc chuyện này là thế nào? Bà lừa dối gia đình tôi à? Bà lấy tài sản của con dâu bà để đi làm của hồi môn gả con gái sao?
Mẹ Chu Khải cũng đứng bật dậy, chỉ tay vào mặt Tiểu Lệ: — Hóa ra từ trước đến nay cô và mẹ cô chém gió với con trai tôi là nhà cô sở hữu chuỗi cửa hàng đắt giá nhất phố phía Nam? Hóa ra cô chỉ là một đứa ăn bám, định lấy tài sản của chị dâu đi đào mỏ nhà tôi à?
— Không… không phải thế đâu cô chú ơi! — Tiểu Lệ hoảng loạn, níu lấy tay Chu Khải. — Anh Khải, nghe em giải thích! Cửa hàng đó do mẹ em quản lý mà, chị dâu em chỉ là…
Chu Khải lạnh hắt tay Tiểu Lệ ra, ánh mắt khinh bỉ đến tột cùng: — Đủ rồi! Cô đừng có trơ trẽn nữa! Bố mẹ tôi đến đây là vì nghĩ gia đình cô đàng hoàng, có học thức và có cơ sở làm ăn uy tín. Không ngờ cả nhà cô là một lũ lừa đảo!
Chương 3: Sự Sụp Đổ Của Một Gia Đình Tựa Trên Lòng Tham
Căn phòng khách vừa rộn rã tiếng cười nói giờ đây biến thành một bãi chiến trường của sự nhục nhã và phẫn nộ.
Bà Từ Quế Lan ngã xỉu xuống ghế sofa, hai tay ôm lấy ngực thở hống hộc. Bà quay sang nhìn tôi, ánh mắt từ ngạc nhiên chuyển sang căm hận tột cùng: — Lâm Uyển Ninh! Mày… mày là đồ con dâu hiểm độc! Mày gài bẫy tao! Mày cố tình làm tao mất mặt trước nhà trai đúng không?
Tôi đứng thẳng lưng, nhìn người phụ nữ mà bốn năm qua tôi đã phụng dưỡng như mẹ đẻ. — Mẹ nói tôi gài bẫy mẹ sao? Bốn năm qua, mỗi tháng tôi đều chuyển vào tài khoản của mẹ mười lăm triệu tiền “lương trông coi”, dù mẹ chỉ ra cửa hàng ngồi uống nước trà và trò chuyện với khách quen vài tiếng. Tôi lo toàn bộ chi phí ăn uống, điện nước, lễ tết trong cái nhà này. Tôi im lặng không phải vì tôi ngu ngốc, mà vì tôi muốn giữ chút thể diện cuối cùng cho anh Trần Vĩ và gia đình này.
Tôi quay sang nhìn Trần Vĩ – người chồng đang gục đầu, hai tay đan vào nhau đến trắng bệch.
— Nhưng các người lại coi sự nhẫn nhịn của tôi là điểm yếu. Mẹ coi tài sản xương máu của cha mẹ tôi để lại là món đồ để mẹ đi khoe khoang và ban phát. Còn anh, Trần Vĩ… — Giọng tôi nghẹn lại một chút, nhưng nhanh chóng lấy lại sự cứng cỏi. — Anh biết rõ tất cả, nhưng anh chọn cách im lặng để cùng gia đình anh chiếm đoạt công sức của vợ mình. Sự im lặng của anh còn tàn nhẫn hơn cả sự tham lam của mẹ anh.
Trần Vĩ ngẩng đầu lên, nước mắt giàn giụa: — Uyển Ninh… anh sai rồi… anh xin lỗi… Anh nghĩ chỉ là sang tên giấy phép kinh doanh để Tiểu Lệ nở mày nở mặt với nhà trai, rồi sau này vợ chồng mình vẫn quản lý…
— Anh bớt biện hộ đi! — Mẹ Chu Khải cắt ngang bằng một nụ cười chua chát. — Mấy người coi gia đình chúng tôi là lũ ngốc chắc? Nếu hôm nay cô Uyển Ninh không đưa ra bản hợp đồng này, có phải sau khi cưới xong, các người sẽ vu khống, đuổi cô ấy ra khỏi nhà để cướp trắng cái cửa hàng đó đúng không?
Bố Chu Khải đứng dậy, phủi tay áo đầy khinh bỉ: — Chúng tôi xin phép về! Chuyện đám cưới đám hỏi gì đó hủy bỏ hết! Gia đình chúng tôi không thể dây dớp với một gia đình lừa đảo, tham lam và bất nhân như thế này được!
— Bác ơi! Anh Khải ơi! Đừng đi mà! — Tiểu Lệ khóc lóc thảm thiết, lao theo kéo vạt áo Chu Khải nhưng bị anh ta gạt phắt ra khiến cô ta ngã chổng gọng xuống sàn nhà, làm đổ tan tành những hộp quà cưới sang trọng.
Gia đình nhà trai đùng đùng bỏ đi, tiếng bước chân hằn hộc trên bậc cầu thang vang lên như những tiếng tát nảy lửa đập thẳng vào mặt mẹ chồng và em chồng tôi.
Chương 4: Cuộc Tái Thiết Cuộc Đời
Căn phòng khách trở nên trống trải và lạnh lẽo. Mùi hương trà ô long thơm ngát ban nãy giờ đây thay bằng mùi oi nồng của sự hối hận và nhục nhã.
Tiểu Lệ nằm gục trên sàn nhà khóc tuýt xùy, vừa khóc vừa chửi rủa tôi: — Cô là đồ độc ác! Cô phá hỏng cuộc đời tôi! Cô làm tôi mất chồng rồi!
Tôi bước đến trước mặt cô ta, cúi xuống nhìn bằng ánh mắt lạnh lùng: — Không ai phá hỏng cuộc đời cô cả, Tiểu Lệ. Chính sự tham lam, lười biếng và cái tư tưởng muốn ngồi mát ăn bát vàng của cô và mẹ cô đã tự phá hỏng nó.
Mẹ chồng tôi lúc này run rẩy chống tay đứng dậy, giọng bà không còn vẻ hống hách như trước mà tràn ngập sự van xin: — Uyển Ninh… mẹ biết mẹ sai rồi. Mẹ chỉ vì lo cho em nó… Con xé cái hợp đồng đó đi, con tiếp tục làm chủ cửa hàng, mẹ sẽ không bao giờ can thiệp nữa… Con đừng bỏ Trần Vĩ, tội nghiệp nó…
Tôi rút từ trong túi xách ra một tờ giấy khác đã chuẩn bị từ trước – Tờ Đơn Xin Ly Hôn đã có sẵn chữ ký của tôi.
Tôi đặt tờ đơn lên bàn, bên cạnh bản hợp đồng gốc.
— Mẹ yên tâm, cửa hàng vẫn là của tôi, không ai có thể chạm vào nó được nữa. Còn về Trần Vĩ… — Tôi nhìn anh. — Bốn năm qua tôi đã dùng trọn vẹn tình cảm và sự hy sinh để làm một người vợ tốt. Nhưng sự phản bội và tham lam của anh và gia đình anh đã dập tắt chút tình nghĩa cuối cùng còn lại.
Tôi sang phòng ngủ, kéo chiếc vali mà tôi đã sắp xếp sẵn từ tối qua.
Trần Vĩ lao đến nắm lấy tay tôi, gào lên trong tuyệt vọng: — Uyển Ninh! Em không thể đi như thế này được! Anh yêu em mà! Anh hứa từ nay về sau sẽ nghe lời em, anh sẽ chuyển ra ngoài ở riêng với em!
Tôi nhẹ nhàng nhưng kiên quyết gạt tay anh ra: — Anh không yêu tôi, Trần Vĩ. Anh chỉ yêu cái sự tiện lợi và nguồn tài chính mà tôi mang lại cho gia đình anh thôi. Đơn ly hôn tôi đã ký, anh có ba ngày để suy nghĩ và ký vào. Nếu không, chúng ta sẽ gặp nhau tại tòa.
Tôi kéo vali bước ra khỏi cửa.
Nắng chiều thu chiếu vàng ươm lên con phố phía Nam. Gió thổi tung dải ruy-băng đỏ dán trước cổng nhà họ Trần. Phía sau lưng tôi, tiếng cãi vã, đổ lỗi và tiếng khóc lóc của gia đình họ Trần bắt đầu bùng nổ, nhưng tất cả những âm thanh đó đã không còn liên quan gì đến tôi nữa.
Tôi bước lên chiếc xe taxi đã đợi sẵn, nhìn về phía gian cửa hàng hai tầng rực rỡ nắng ở cuối phố. Mười năm trước, cha mẹ đã trao cho tôi gian hàng đó để dạy tôi cách tự đứng vững trên đôi chân của mình. Mười năm sau, tôi đã bảo vệ được nó và quan trọng hơn, tôi đã tự giải thoát cho chính mình khỏi một vũng lầy của lòng tham.
Một chương mới của cuộc đời tôi, thanh thản và kiêu hãnh, chính thức bắt đầu.