
Tôi về làm dâu nhà này khi mới 23 tuổi. Chồng tôi là con trai duy nhất trong nhà, hiền lành, ít nói, làm thợ sửa xe ở đầu làng. Nhà không giàu nhưng sống tử tế. Bố mẹ chồng tôi, nhất là bố, là người có tiếng trong xóm, từng làm trưởng thôn nhiều năm nên lời nói rất có trọng lượng. Ngày cưới, tôi không có gì nhiều mang về, chỉ có một trái tim muốn an phận. Tôi cứ nghĩ cuộc đời mình rồi sẽ trôi qua êm đềm như bao người phụ nữ khác.
Nhưng cuộc đời không bao giờ đi theo cách mình muốn. Chúng tôi cưới nhau chưa tròn một năm thì chồng tôi mất trong một vụ tai nạn giao thông. Mọi chuyện xảy ra quá nhanh, nhanh đến mức tôi còn chưa kịp có con, chưa kịp gọi anh là “bố của con em”.
Ngày đưa tang, tôi không khóc nổi. Tôi chỉ ngồi đó, nhìn mọi người khóc thay mình. Có người còn nói ngay bên cạnh tôi rằng khổ thân con bé chưa kịp có con đã thành góa phụ, rồi cũng sẽ đi lấy chồng khác thôi. Tôi nghe hết nhưng không phản ứng. Trong đầu tôi lúc đó không còn gì cả, chỉ là một khoảng trống lạnh lẽo.
Những ngày sau đó, tôi sống như một cái bóng. Sáng dậy sớm quét nhà, nấu cơm, chiều ra vườn làm cỏ, tối lại lặng lẽ vào phòng. Căn phòng trước đây có hai người, giờ chỉ còn mình tôi. Có những đêm tôi nằm nhìn trần nhà đến sáng, không ngủ nổi, không khóc nổi, chỉ thấy mình như đang tồn tại chứ không phải đang sống.
Mẹ chồng tôi yếu dần sau cú sốc mất con, bà hay đau ốm, nằm nhiều hơn ngồi. Bố chồng tôi thì vẫn vậy, ít nói nhưng làm gì cũng gọn gàng. Có một điều tôi bắt đầu để ý là từ ngày chồng tôi mất, ông quan tâm tôi hơn. Không phải kiểu soi mói, mà là những câu hỏi rất đơn giản như con ăn chưa, làm ít thôi đừng quá sức. Những câu hỏi nhỏ như vậy lại khiến tôi thấy ấm lòng.
Có lần tôi bị sốt, nằm liệt giường. Nửa đêm tỉnh dậy, tôi thấy cửa mở hé, bố chồng đứng đó. Ông đặt bát cháo xuống bàn rồi nói ăn đi rồi uống thuốc. Tôi hỏi sao bố chưa ngủ, ông chỉ lắc đầu nói không ngủ được. Khoảnh khắc đó, tôi thấy ông không còn là người đàn ông nghiêm khắc nữa, mà chỉ là một người cha vừa mất con.
Thời gian trôi qua, ba tháng rồi sáu tháng, rồi một năm. Người trong làng bắt đầu xì xào. Họ nói tôi còn trẻ, ở vậy sao được, không có con lại càng dễ đi, không biết ông bà kia có giữ nổi không. Tôi nghe hết, nhưng không nói gì.
Chỉ có một điều tôi không ngờ là mọi chuyện sẽ thay đổi vào một đêm rất bình thường. Đêm đó trời yên, không mưa không gió. Tôi đang ngủ thì nghe tiếng gõ cửa rất nhẹ. Tôi nhìn đồng hồ, gần nửa đêm. Một giọng nói vang lên ngoài cửa, bảo con mở cửa cho bố.
Tôi mở cửa, thấy bố chồng đứng đó. Ánh đèn ngoài hành lang hắt vào làm gương mặt ông trông khác lạ. Tôi hỏi có chuyện gì thì ông chỉ nói con sang phòng bố một chút. Tim tôi tự nhiên đập nhanh, không hiểu vì sao, chỉ thấy có gì đó bất an.
Tôi đi theo ông, mỗi bước chân nặng trĩu. Trong đầu tôi bỗng hiện lên những lời đồn trong làng. Tôi bắt đầu thấy sợ. Căn phòng của ông sáng đèn, ông ngồi xuống ghế rồi ra hiệu tôi ngồi đối diện. Không gian im lặng đến nghẹt thở.
Một lúc lâu sau, ông hỏi tôi có định đi lấy chồng không. Tôi sững người, không phải câu hỏi tôi nghĩ tới. Tôi cúi đầu nói chưa nghĩ đến. Ông gật đầu, ánh mắt rất lạ, rồi nói tôi còn trẻ, ở vậy không ổn.
Tôi chưa kịp hiểu thì ông đứng dậy đi vào trong. Một lúc sau ông quay ra, trên tay là một tập giấy. Ông đặt xuống trước mặt tôi, nói đó là sổ đỏ. Tôi choáng váng không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Ông nói nhà này, đất này, ông sang tên cho tôi. Tôi hoảng hốt nói con không thể nhận, nhưng ông giơ tay bảo tôi im lặng. Giọng ông trầm xuống, nói con trai ông mất rồi, nhà này không còn người nối dõi. Ông không muốn tôi sống cả đời trong cảnh góa bụa không danh không phận.
Tôi bắt đầu cảm thấy lạnh sống lưng. Khi tôi còn chưa kịp hỏi rõ, ông nhìn thẳng vào tôi và nói nếu tôi đồng ý thì chúng tôi sẽ làm lại giấy tờ. Tôi không còn là con dâu nữa, mà sẽ là người của nhà này theo một cách khác.
Tai tôi ù đi, đầu óc quay cuồng. Tôi đứng bật dậy, nói chuyện này không được. Ông không ép, chỉ hỏi tôi định sống thế nào, ở đây cả đời mang tiếng góa phụ hay ra ngoài để người ta nói đủ điều. Tôi run lên, không biết phải trả lời ra sao.
Tôi chạy về phòng, đóng cửa lại, lưng dựa vào tường. Đêm đó tôi không ngủ. Trong đầu tôi là hàng trăm suy nghĩ, vừa giận, vừa sợ, vừa thương. Tôi không biết ông nói vậy vì thương tôi thật hay vì điều gì khác.
Sáng hôm sau, cả làng đã xôn xao. Không ai biết chính xác chuyện gì xảy ra, chỉ biết tôi bị gọi vào phòng bố chồng nửa đêm. Và thế là đủ để họ suy diễn. Người ta bắt đầu nói những lời khó nghe, rằng ở chung kiểu gì cũng có chuyện, con dâu trẻ, bố chồng góa thì ai biết được.
Tôi nghe hết, nhưng không giải thích. Ba ngày sau, tôi đưa ra quyết định. Tôi quay lại phòng ông, gọi một tiếng bố rồi nói tôi không đồng ý. Ông im lặng rất lâu rồi gật đầu, chỉ nói ừ, không giận, không ép.
Tôi tưởng mọi chuyện sẽ dừng lại ở đó. Nhưng không. Ông làm một việc khiến cả làng thật sự dậy sóng. Ông tổ chức một buổi họp gia đình, mời cả họ hàng và hàng xóm. Trước mặt tất cả mọi người, ông tuyên bố từ hôm nay tôi không còn là con dâu nhà ông nữa.
Cả sân ồn ào. Rồi ông nói tiếp rằng ông nhận tôi làm con nuôi, nhà này tài sản này sau này là của tôi. Ông nói tôi ở lại đây không phải vì nghĩa vụ mà vì tôi là con ông. Tôi đứng đó, nước mắt rơi lúc nào không hay.
Nhưng ngay sau đó, những lời xì xào lại nổi lên. Có người nói ông làm vậy để che mắt thiên hạ, còn bên trong thế nào thì không ai biết. Tôi nghe hết. Nhưng lần này, tôi không còn sợ nữa.
Vì tôi biết rõ một điều, đêm hôm đó trong căn phòng đó, không có chuyện gì bẩn thỉu xảy ra. Chỉ có một người cha, đang loay hoay tìm cách giữ lại một người con, bằng cách mà ông nghĩ là đúng. Và có lẽ chính điều đó mới là thứ khiến người ngoài không thể chấp nhận, vì họ không tin rằng giữa một người đàn ông và một người phụ nữ trong hoàn cảnh ấy… lại có thể chỉ là hai chữ “gia đình”.