Phát hiện tôi mắc b/ệnh UT, chồng công khai dắt người khác đi tâm sự rồi gọi tôi đến đón – nhưng người phải hạ gối không phải là tôi
Tôi phát hiện mình mắc UT sau một lần đi kiểm tra sức khỏe định kỳ. Tin dữ đến khiến tôi bàn/g hoàn/g, nhưng tôi không để bản thân gụ/c ng/ã. Tôi chọn cách đối mặt, cố gắng giữ cho cuộc sống trong nhà không xá/o trộ/n.
Tôi chưa kể ngay cho chồng. Một phần vì sợ anh lo, phần khác… là vì tôi cảm thấy có điều gì đó đang dần thay đổi. Tình cảm giữa chúng tôi nguội lạnh từ lâu, anh thường lấy cớ công việc để vắng nhà, điện thoại thì luôn đặt chế độ im lặng khi ở gần tôi.
Khi tôi nói với anh về tình trạng sức khỏe, anh không hề động viên. Không một lời an ủi, không cái ôm nào. Tôi biết… với anh lúc đó, tôi không còn là người phụ nữ anh từng thương yêu nữa. Tôi chỉ là một cái bóng.
Và rồi chuyện tôi sợ nhất cũng đến. Một tối muộn, tôi nhận được cuộc gọi từ anh.
– “Em tới phố X đón anh về với. Anh mệt quá, không đi nổi.”
Tôi lặ/ng. Giọng anh nghe rõ tiếng cười khúc khích của một người phụ nữ ở đầu dây bên kia.
Tôi vẫn đến. Trời đổ mưa. Tôi đứng trước cửa, lạnh toát cả người. Một lát sau, anh bước ra – áo quần x/ộc x/ệch, bên cạnh là một cô gái trẻ với lớp trang điểm đậm, tay còn quàng lấy vai anh.
Anh nhìn tôi, nửa cười nửa g//iễu.
– “Vợ ngoan đến rồi à?”
Tôi không nói gì, chỉ gật đầu. Nhưng khi tôi vừa mở cửa xe cho anh, thì bất ngờ một chiếc ô tô màu đen trờ tới… đọc tiếp dưới bình luận ![]()

Chiếc xe hơi màu đen bóng loáng đỗ xịch ngay trước sảnh nhà khách, ánh đèn pha rọi thẳng vào gương mặt đang đắc ý của chồng tôi – Nam – và cô nhân tình trẻ. Nam nheo mắt, giơ tay che nắng, miệng vẫn còn nồng nặc mùi rượu và sự hợm hĩnh:
– “Kìa, xem ai kìa? Có khi là đối tác của anh đến đấy. Em thấy không, ngay cả khi anh đi chơi, người ta vẫn tìm đến anh.”
Nhưng nụ cười trên môi Nam dập tắt ngay lập tức khi cửa xe mở ra. Một người đàn ông trung niên bước xuống, diện bộ suit cắt may tỉ mỉ, gương mặt cương nghị nhưng ánh mắt đầy vẻ thịnh nộ. Đó là ông Lâm – Tổng giám đốc tập đoàn xây dựng nơi Nam đang làm trưởng phòng kinh doanh, cũng là người mà Nam luôn phải khúm núm mỗi khi gặp mặt.
Và bước xuống sau ông Lâm, lại là một người phụ nữ sang trọng khác – bà Minh, vợ ông. Nhưng điều khiến Nam chết lặng không phải là sự xuất hiện của sếp tổng, mà là cái cách ông Lâm bước thẳng về phía tôi, cúi đầu đầy cung kính:
– “Thưa chị cả, chúng em đến muộn. Mong chị đại xá.”
Nam đứng hình. Cô nhân tình bên cạnh cũng run bắn người, buông thõng cánh tay đang quàng vai Nam xuống. Tôi đứng đó, dưới màn mưa lất phất, chiếc áo khoác mỏng dính nước nhưng bóng dáng lại cao lớn lạ thường.
Tôi nhìn Nam, người chồng mà tôi từng hết lòng cung phụng, người vừa mới nhạo báng tôi là “vợ ngoan” ngay trước cửa nhà khách thuê. Tôi khẽ mỉm cười, một nụ cười lạnh lẽo:
– “Anh Nam, anh bảo tôi đến đón anh, nhưng có vẻ như có nhiều người muốn ‘đón’ anh hơn tôi tưởng.”
Nam lắp bắp, đôi chân run rẩy như muốn khụỵu xuống: “Sếp… sao sếp lại ở đây? Chị cả? Ý sếp là sao?”
Ông Lâm không thèm nhìn Nam lấy một cái, ông quay sang tôi, giọng trầm xuống: “Chị Hương, hồ sơ bệnh án của chị tôi đã xem qua. Chị đừng lo, bệnh viện tốt nhất ở Singapore đã sẵn sàng. Toàn bộ chi phí tập đoàn sẽ chi trả. Chị là cổ đông lớn nhất, là ân nhân đã vực dậy công ty này từ những ngày đầu, chúng em không bao giờ để chị phải chịu thiệt thòi.”
Sự thật vỡ lòa như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt Nam. Hóa ra, suốt mười năm qua, anh ta luôn nghĩ rằng tôi chỉ là một người vợ nội trợ đơn thuần, ăn bám vào đồng lương trưởng phòng của anh ta. Anh ta không hề biết rằng, số vốn ban đầu để công ty anh ta thành lập là tiền của gia đình tôi, và tôi chính là người đứng sau cố vấn cho ông Lâm mọi chiến lược lớn, nắm giữ cổ phần chi phối thông qua một quỹ đầu tư kín tiếng.
Tôi giấu anh ta, không phải vì thiếu tin tưởng, mà vì tôi muốn anh ta tự nỗ lực bằng đôi chân của mình. Tôi muốn một cuộc hôn nhân bình đẳng dựa trên tình cảm chứ không phải vật chất. Nhưng sự tử tế của tôi đã nuôi dưỡng một con quỷ tham lam và đốn mạt.
Bà Minh bước lên, tát thẳng vào mặt cô nhân tình trẻ một cái đau đớn rồi quay sang Nam:
– “Anh Nam, anh có biết tại sao anh được ngồi vào ghế trưởng phòng không? Không phải vì năng lực xuất chúng của anh đâu, mà vì chị Hương đã gửi gắm, đã âm thầm sửa sai cho từng bản kế hoạch ngớ ngẩn của anh đấy. Vậy mà anh dám dắt gái đi tâm sự, lại còn gọi người vợ đang bạo bệnh đến chứng kiến sự đốn mạt này? Anh có còn là người không?”
Nam quỵ xuống thật sự. Anh ta bò đến chân tôi, đôi bàn tay vừa nãy còn ôm ấp nhân tình giờ đây run rẩy bám lấy gấu quần tôi:
– “Hương… anh sai rồi. Anh bị con bé này lôi kéo… Anh không biết em bị bệnh nặng thế. Em ơi, tha thứ cho anh một lần thôi. Anh sẽ chăm sóc em, anh thề!”
Tôi lùi lại một bước, tránh khỏi sự chạm vào dơ bẩn đó. Tôi nhìn xuống người đàn ông hèn hạ đang hạ gối dưới chân mình. Sự thảm hại của anh ta lúc này không khiến tôi hả hê, mà chỉ thấy ghê tởm.
– “Nam này, anh biết tại sao tôi lại chọn đến đây không? Không phải để đón anh về, mà để tận mắt nhìn thấy sự lựa chọn của anh. Khi tôi khỏe mạnh, tôi cho anh tất cả. Khi tôi lâm trọng bệnh, anh cho tôi sự sỉ nhục. Vậy thì, từ giây phút này, tôi thu hồi lại tất cả.”
Tôi quay sang ông Lâm: “Lâm, làm thủ tục sa thải cậu ta ngay lập tức. Tất cả các tài sản đứng tên chung, tôi đã ủy quyền cho luật sư làm đơn đơn phương ly hôn và niêm phong. Căn nhà anh đang ở là tài sản thừa kế của tôi, trong vòng 24 giờ, mời anh dọn ra khỏi đó.”
Nam gào khóc thảm thiết, anh ta biết rằng một khi bị ông Lâm sa thải với lý do đạo đức và bị tôi cắt đứt nguồn lực, anh ta sẽ trắng tay, thậm chí là nợ nần chồng chất vì những khoản chi tiêu hoang phí bấy lâu nay. Cô nhân tình thấy tình thế đảo chiều, lập tức vứt bỏ Nam, lén lút đón taxi bỏ chạy trong nhục nhã.
Tôi bước lên chiếc xe đen của ông Lâm. Trước khi cửa xe đóng lại, tôi hạ kính xuống, nhìn Nam lần cuối:
– “Bệnh của tôi, tôi sẽ tự chữa. Còn bệnh hèn của anh, thì vô phương cứu chữa rồi. Đừng bao giờ tìm tôi nữa.”
Chiếc xe lăn bánh, để lại Nam đứng trơ trọi giữa màn mưa trước cửa nhà khách, bóng dáng gầy sụp và thảm hại vô cùng.
Ba tháng sau.
Tôi đang ngồi bên bờ biển ở một resort cao cấp tại nước ngoài sau ca phẫu thuật thành công. Ánh nắng ấm áp rọi lên làn da đã có chút hồng hào trở lại. Bác sĩ nói quá trình hồi phục của tôi là một điều kỳ diệu. Nhưng tôi biết, điều kỳ diệu đó đến từ việc tôi đã trút bỏ được gánh nặng mang tên “hôn nhân giả dối”.
Điện thoại tôi rung lên. Một tin nhắn từ ông Lâm: “Chị cả, Nam hiện đang đi làm bốc vác ở kho hàng quận 4. Anh ta đã cố liên lạc với chị nhiều lần nhưng chúng em đã chặn hết. Anh ta sống trong một căn phòng trọ rách nát và đang phải trả nợ cho những khoản vay tiêu dùng trước đây.”
Tôi mỉm cười, khẽ xóa dòng tin nhắn đó đi. Cuộc đời của anh ta giờ đây không còn liên quan gì đến tôi nữa.
Căn bệnh ung thư đã cho tôi một cơ hội thứ hai để sống – một cuộc sống không có sự lừa dối, không có những hy sinh vô nghĩa. Tôi nhận ra rằng, phụ nữ dù có bao dung đến đâu cũng phải giữ lại cho mình một con đường lùi, một nguồn lực riêng và một trái tim đủ sắt đá để cắt bỏ những khối u ác tính trong tâm hồn, giống như cách tôi đã cắt bỏ Nam khỏi cuộc đời mình.
Trời biển bao la, gió lộng. Tôi hít một hơi thật sâu, cảm nhận vị mặn của biển và sự tự do tuyệt đối. Ngày hôm đó, trước cửa nhà khách, người phải hạ gối là Nam, nhưng người thực sự đứng dậy và tỏa sáng lại chính là tôi.
Logíc của cuộc đời đôi khi rất sòng phẳng: Bạn đối xử với người khác thế nào, định mệnh sẽ trả lại cho bạn đúng như thế. Nam đã chọn sự bội bạc khi tôi yếu lòng nhất, thì anh ta xứng đáng nhận lấy sự cô độc khi anh ta mất trắng. Còn tôi, tôi đã chọn bản lĩnh, và tôi có quyền được hưởng một cuộc đời rực rỡ phía trước.