Một y tá trẻ chăm sóc một người đàn ông hôn mê, nhưng một ngày nọ, khi cô mở tấm chăn ra, cô hoàn toàn k/inh ng/ạc
Tôi từng nghĩ công việc của một y tá chỉ xoay quanh thuốc men, kim tiêm và những ca trực kéo dài đến kiệt sức. Cho đến khi tôi gặp ông ấy.
Người đàn ông hôn mê suốt ba năm.
Tên ông là Khải.
Tôi được phân công chăm sóc ông vào một buổi sáng mưa, khi bệnh viện thiếu nhân lực trầm trọng. Hồ sơ bệnh án của ông không có gì đặc biệt ngoài một dòng ghi chú: *tai nạn giao thông nghiêm trọng, tổn thương não, trạng thái thực vật kéo dài.*
Không người thân thường xuyên lui tới.
Không ai hỏi han.
Không ai chờ đợi.
Chỉ có một cơ thể nằm đó, thở nhờ máy hỗ trợ, sống một cách… gần như vô nghĩa.
Ít nhất, đó là những gì tôi nghĩ ban đầu.
—
Công việc chăm sóc bệnh nhân hôn mê lặp đi lặp lại đến mức máy móc.
Lau người.
Thay ga giường.
Xoa bóp để tránh hoại tử.
Cho ăn qua ống.
Theo dõi chỉ số.
Ngày nào cũng như ngày nào.
Có những hôm tôi nhìn ông, tự hỏi: liệu ông có cảm nhận được gì không? Có nghe thấy tôi nói chuyện không? Hay tất cả chỉ là một khoảng trống vô tận?
Tôi bắt đầu nói chuyện với ông.
Ban đầu là để giết thời gian.
Sau đó… thành thói quen.
“Tôi tên là Linh,” tôi nói trong lần đầu tiên. “Nếu ông nghe được, thì… chào ông.”
Không có phản ứng.
Dĩ nhiên.
Nhưng tôi vẫn tiếp tục.
Tôi kể cho ông nghe những chuyện nhỏ nhặt: ca trực mệt mỏi, bệnh nhân khó tính, những lần bị bác sĩ mắng oan… và cả những chuyện riêng tư mà tôi chưa từng kể với ai.
Nghe có vẻ điên rồ.
Nhưng kỳ lạ thay, mỗi lần đứng cạnh ông, tôi lại thấy bình tĩnh hơn.

Một ngày nọ, khi tôi đang thay ga giường cho ông, một điều rất lạ xảy ra.
Tôi chạm vào tay ông.
Và… ngón tay ông khẽ động.
Rất nhẹ.
Đến mức nếu không để ý, tôi đã bỏ qua.
Tôi đứng sững.
Tim đập nhanh.
“Ông… vừa cử động?”
Tôi gọi bác sĩ.
Họ kiểm tra, nhưng không phát hiện điều gì bất thường.
“Có thể là phản xạ,” bác sĩ nói. “Không có ý thức.”
Tôi gật đầu.
Nhưng trong lòng… không tin hoàn toàn.
—
Từ hôm đó, tôi bắt đầu chú ý hơn.
Tôi nói chuyện nhiều hơn.
Quan sát kỹ hơn.
Và rồi… tôi nhận ra một điều.
Mỗi khi tôi nói chuyện, nhịp tim của ông thay đổi.
Không phải rõ rệt.
Nhưng có.
Tôi thử im lặng.
Chỉ số ổn định.
Tôi lại nói.
Nhịp tim dao động.
Tôi thử gọi tên ông.
“Ông Khải…”
Một khoảng lặng.
Rồi… ngón tay ông lại khẽ run.
Lần này, tôi chắc chắn.
Ông không hoàn toàn “không biết gì”.
—
Tôi bắt đầu tin rằng ông vẫn còn ý thức.
Dù rất sâu.
Rất yếu.
Nhưng vẫn tồn tại.
Tôi báo lại với bác sĩ.
Họ vẫn hoài nghi.
“Đừng quá cảm tính,” họ nói.
Có thể họ đúng.
Nhưng tôi không thể bỏ qua những gì mình thấy.
—
Rồi đến ngày hôm đó.
Một ngày mà tôi sẽ không bao giờ quên.
Tôi đang thực hiện vệ sinh định kỳ cho ông.
Như mọi khi, tôi kéo tấm chăn ra.
Và… tôi chết lặng.
Trên ngực ông… có một hình xăm.
Không phải điều gì quá lạ.
Nhưng điều khiến tôi sững sờ… là hình xăm đó.
Đó là một khuôn mặt.
Một cô gái.
Rất quen.
Quen đến mức khiến tôi lạnh sống lưng.
Bởi vì… đó là khuôn mặt của tôi.
—
Tôi lùi lại, tim đập dồn dập.
Không thể nào.
Tôi chưa từng gặp ông trước đây.
Chưa từng quen biết.
Chưa từng liên quan.
Vậy tại sao…?
Tôi tiến lại gần hơn, nhìn kỹ.
Không phải giống.
Mà là… giống đến từng chi tiết.
Ánh mắt.
Đường nét.
Nụ cười.
Tất cả.
Chỉ khác một điều.
Trong hình xăm, tôi… trông trẻ hơn.
Như phiên bản của tôi… vài năm trước.
—
Tôi không nói với ai.
Không phải vì sợ.
Mà vì tôi biết… không ai tin.
Ngay cả tôi cũng không tin nổi.
Tối hôm đó, tôi về nhà, lục lại những tấm ảnh cũ.
Và tôi nhận ra.
Hình xăm đó… giống hệt một bức ảnh tôi chụp năm 19 tuổi.
Một bức ảnh tôi đã đăng lên mạng xã hội… rồi xóa đi sau đó.
Một bức ảnh mà tôi nghĩ… chẳng ai còn nhớ.
—
Hôm sau, tôi quay lại bệnh viện.
Tôi đứng trước ông rất lâu.
“Ông là ai?”
Không có câu trả lời.
Dĩ nhiên.
Nhưng lần này… tôi không hỏi vu vơ nữa.
Tôi bắt đầu tìm hiểu.
—
Tôi xin lại hồ sơ cũ của ông.
Tìm thông tin về gia đình.
Bạn bè.
Quá khứ.
Sau nhiều ngày, tôi phát hiện một điều.
Trước khi gặp tai nạn, ông từng làm trong lĩnh vực công nghệ.
Và… từng có một tài khoản ẩn danh trên mạng.
Tôi lần theo dấu vết.
Mất rất nhiều thời gian.
Nhưng cuối cùng… tôi tìm ra.
Một tài khoản chuyên lưu trữ ảnh.
Hàng trăm bức ảnh.
Tất cả… đều là tôi.
—
Tôi lạnh người.
Không phải kiểu sợ hãi thông thường.
Mà là cảm giác bị theo dõi… suốt một thời gian dài mà không hề hay biết.
Ảnh của tôi từ nhiều góc độ.
Ở trường.
Ở quán cà phê.
Ngoài đường.
Thậm chí… có những bức tôi không nhớ mình từng chụp.
—
Tôi muốn báo cảnh sát.
Nhưng rồi… tôi dừng lại.
Bởi vì một điều.
Những bức ảnh đó… không mang tính xâm phạm.
Không có gì phản cảm.
Không có gì đe dọa.
Chỉ là… ghi lại.
Một cách ám ảnh.
—
Tôi quay lại phòng bệnh.
Nhìn ông.
Người đàn ông nằm bất động, gần như vô tri.
Và lần đầu tiên… tôi thấy sợ.
Không phải vì ông có thể làm gì tôi.
Mà vì tôi không biết… ông đã từng là ai.
—
Tôi đứng đó, rất lâu.
Rồi nói:
“Ông biết tôi, đúng không?”
Im lặng.
“Ông đã theo dõi tôi?”
Không phản ứng.
Tôi cười khẽ.
Một nụ cười đầy mâu thuẫn.
“Tôi nên ghét ông… hay nên cảm ơn ông?”
—
Những ngày sau đó, tôi vẫn chăm sóc ông.
Nhưng mọi thứ đã khác.
Mỗi lần chạm vào ông, tôi đều nhớ đến những bức ảnh.
Những góc nhìn.
Những khoảnh khắc mà tôi không hề biết… mình đang bị nhìn.
—
Rồi một ngày.
Khi tôi đang nói chuyện như thường lệ, một điều xảy ra.
Ông mở mắt.
Rất chậm.
Rất yếu.
Nhưng… rõ ràng.
Tôi đứng chết lặng.
Ánh mắt ông nhìn thẳng vào tôi.
Không mơ hồ.
Không vô định.
Mà là… nhận ra.
Tôi lùi lại.
“Ông…”
Môi ông khẽ động.
Phải mất vài giây… tôi mới nghe rõ.
“Linh…”
Tôi không biết mình nên cảm thấy gì lúc đó.
Sợ hãi?
Giận dữ?
Hay… thương hại?
—
Câu chuyện của tôi… đến đây vẫn chưa có câu trả lời rõ ràng.
Người ta nói ông tỉnh lại là một kỳ tích.
Các bác sĩ vui mừng.
Gia đình (xa lạ) của ông bắt đầu xuất hiện.
Còn tôi… rút khỏi ca chăm sóc.
Tôi xin chuyển khoa.
—
Nhiều người hỏi tôi:
“Nếu là bạn, bạn sẽ làm gì?”
Tố cáo ông?
Hay bỏ qua?
—
Còn tôi?
Tôi vẫn chưa có câu trả lời.
Chỉ biết một điều.
Có những sự thật… khi biết rồi, bạn sẽ không bao giờ nhìn thế giới theo cách cũ nữa.
Và đôi khi, điều đáng sợ nhất không phải là cái ác rõ ràng.
Mà là những thứ… tồn tại âm thầm, lặng lẽ… ngay cạnh bạn, suốt nhiều năm, mà bạn không hề hay biết.