CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM

– Mẹ này, trước khi dọn hẳn về đây sống, mẹ có mang theo giấy tờ sổ đỏ của mảnh đất cất cái chòi dưới quê không?
Câu hỏi cất lên gọn lỏn, không một chút ấm áp hay ngập ngừng.
Bà Hiền khựng lại, đôi tay già nua run rẩy đang cầm ly nước ấm dừng lơ lửng giữa không trung. Không gian sang trọng của phòng khách biệt thự 8 tầng với ánh đèn chùm pha lê lộng lẫy bỗng trở nên lạnh lẽo, tĩnh mịch đến đáng sợ.
Linh ngồi tựa lưng vào chiếc ghế sofa bọc da đắt tiền, vắt chéo chân, ánh mắt miết nhìn lớp sơn móng tay vừa làm, thản nhiên nói tiếp mà không hề nhìn thẳng vào mắt mẹ chồng:
– Con nghe anh Tuấn nói dưới quê mình sắp có dự án quy hoạch khu công nghiệp, mảnh đất ven sông ấy chắc chắn được đền bù vài tỷ. Anh Tuấn đang thiếu vốn xoay sở cho dự án bất động sản mới, ngân hàng siết nợ gắt quá. Nếu mẹ mang theo sổ đỏ thì sáng mai con đưa mẹ đi sang tên cho anh ấy luôn, để còn kịp thế chấp vay vốn. Chứ thú thật với mẹ, nhà này 8 tầng thật đấy, nhưng chi phí vận hành mỗi tháng hàng trăm triệu, không có tiền thì cái biệt thự này cũng chỉ là cái vỏ rỗng thôi.
Mỗi lời Linh thốt ra như những mũi kim sắc nhọn đâm thẳng vào trái tim người mẹ già.
Bà Hiền lặng đi. Hóa ra, sự hiếu thảo muộn màng sau 10 năm biệt tích của con trai không phải xuất phát từ sự ăn ăn hối cải hay lòng thương xót người mẹ già co quắp trong chòi lá. Hóa ra, chiếc xe sang bóng lộn, bộ vest phẳng phiu và những giọt nước mắt nghẹn ngào của Tuấn chiều nay dưới mưa… tất cả chỉ là một kịch bản được dàn dựng khéo léo để rút cạn giọt máu cuối cùng từ mảnh đất quê nghèo.
Bà ngoái đầu nhìn về phía phòng làm việc. Qua ô cửa kính cách âm, Tuấn đang gào thán vào điện thoại, gương mặt hằn lên sự căng thẳng, tham vọng và tính toán. Cậu con trai ngoan ngoãn, biết thương mẹ năm xưa – người từng hứa sẽ mua cho mẹ chiếc áo ấm mỗi khi mùa đông về – nay đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một kẻ đường cùng vì nợ nần, sẵn sàng dùng mẹ làm công cụ tài chính.
Một cảm giác chua chát và hụt hẫng dâng lên ngập tràn trong lòng bà Hiền. Bà không giận cô con dâu. Ít ra, Linh đã ngửa bài một cách thẳng thắn, không thèm đóng giả một người con dâu hiếu thảo để lừa gạt bà. Cái câu hỏi trần trụi ấy đã thức tỉnh bà khỏi giấc mơ hoa mỹ về một gia đình sum vầy.
Bà Hiền chậm rãi đặt ly nước xuống bàn, nụ cười chua chát hiện lên trên đôi môi khô nẻ.
– Mẹ không mang theo, – Bà cất giọng nhẹ hẫng. – Sổ sách giấy tờ mẹ để hết dưới quê.
Linh thoáng chau mày, đôi mắt lóe lên sự thất vọng nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ thản nhiên:
– Thế thì phiền phức nhỉ. Để sáng mai con bảo anh Tuấn lái xe đưa mẹ về quê lấy. Việc này không hoãn được đâu.
– Không cần sáng mai đâu, – Bà Hiền đứng dậy, sửa lại chiếc áo bà ba đã cũ xờn nhưng được giặt sạch sẽ. – Ngay đêm nay, mẹ sẽ về.
Linh ngơ ngác ngẩng đầu nhìn bà:
– Đêm hôm thế này mẹ về làm gì? Anh Tuấn đang bận họp, ai đưa mẹ về được?
– Mẹ tự đi. Thành phố này đẹp lắm, giàu sang lắm, nhưng không phải là nơi dành cho mẹ.
Bà Hiền lặng lẽ đi về phía góc phòng khách – nơi đặt chiếc túi xách bằng vải dù nhỏ thó của bà. Trong túi chỉ có hai bộ quần áo nilon, tấm ảnh gia đình đã ố vàng và chiếc hộp gỗ nhỏ. Bà cầm chiếc túi lên, không hề ngoái lại nhìn những đồ đạc xa hoa hay mâm cao mỗ đầy còn dở dang trên bàn.
Nghe tiếng động ngoài phòng khách, Tuấn vội vã tắt điện thoại, bước nhanh ra ngoài. Thấy mẹ tay xách túi vải, gương mặt trầm mặc bước về phía cửa chính, hắn hốt hoảng níu tay bà lại:
– Mẹ! Đêm hôm khuya khoắt thế này mẹ đi đâu? Mẹ ở lại đây với vợ chồng con chứ!
Bà Hiền dừng bước, quay lại nhìn đứa con trai duy nhất. Ánh mắt bà không có sự giận dữ, không có lời mắng chửi, chỉ có một nỗi thất vọng sâu thẳm như lòng sông đêm bão. Bà rút tay ra khỏi bàn tay đầy mồ hôi của con:
– Tuấn này, mười năm qua mẹ sống trong chòi lá, gió lùa bốn bên, cơm rau qua ngày nhưng đêm nào mẹ cũng ngủ rất ngon. Mẹ ngủ ngon vì mẹ tin con trai mẹ ở thành phố đang sống đàng hoàng, tử tế.
Bà dừng lại, nhìn xoáy vào đôi mắt đang hoảng loạn né tránh của Tuấn:
– Chiều nay con quỳ xuống xin lỗi mẹ, mẹ đã khóc vì tưởng con nhớ mẹ. Nhưng hóa ra con chỉ nhớ mảnh đất ven sông của bố mẹ thôi. Con muốn lấy sổ đỏ để thế chấp trả nợ, đúng không?
Tuấn tái mặt, liếc nhanh về phía Linh rồi lắp ba lắp bắp:
– Mẹ… sao mẹ lại nói thế? Con… con thật lòng muốn phụng dưỡng mẹ mà! Con gặp khó khăn một chút, con cháu trong nhà giúp nhau thì có gì sai đâu mẹ?
– Giúp nhau không sai, – Bà Hiền lắc đầu, nước mắt khẽ lăn trên nếp nhăn đôi mồi. – Nhưng nếu con hỏi xin mẹ một cách đàng hoàng, mẹ sẵn sàng bán hết cả mảnh đất ấy trao cho con. Mẹ tiếc gì với con trai mình đâu? Nhưng các con lại chọn cách diễn một vở kịch hiếu thảo để lừa một bà già 73 tuổi. Đưa mẹ về cái biệt thự 8 tầng này, không phải để mẹ dưỡng già, mà là để mẹ ký tên bán đất.
– Mẹ ơi… – Tuấn quỳ sụp xuống, níu lấy vạt áo bà ba của mẹ, giọng nghẹn ngào thật sự vì nhục nhã và hối hận. – Con sai rồi! Con đường cùng rồi mẹ ơi! Ngân hàng sắp siết nợ toàn bộ công ty của con rồi! Nếu không có tiền đền bù mảnh đất đó, con sẽ mất tất cả!
Bà Hiền nhìn đứa con trai dang rộng đôi tay van xin dưới chân mình. Trái tim người mẹ đau đớn như bị bóp nghẹt. Nhưng bà hiểu, nếu lần này bà tiếp tục nuông chiều, tiếp tục lấy tài sản ra để lấp vào những tham vọng vô đáy và sự sa ngã của con, Tuấn sẽ chẳng bao giờ biết tự đứng trên đôi chân của mình.
– Con chưa mất tất cả đâu Tuấn, – Bà Hiền ôn tồn nói, giọng kiên định. – Con chỉ mất đi sự sĩ diện giả tạo thôi. Căn nhà 8 tầng này không thuộc về con, chiếc xe sang này cũng không thuộc về con. Khi con trắng tay, con vẫn còn đôi tay, còn sức khỏe và còn bộ óc để làm lại từ đầu.
Bà cúi xuống, gạt tay Tuấn ra khỏi chân mình:
– Mảnh đất ven sông là kỷ vật duy nhất của bố con để lại, cũng là nơi duy nhất mẹ thuộc về. Mẹ sẽ không bán, cũng không thế chấp cho bất kỳ ai. Nếu một ngày nào đó con mệt mỏi, con ngã gục trên thành phố này và muốn tìm một nơi thực sự là “nhà”, thì về chòi lá với mẹ. Ở đó luôn có bát cơm nóng và tình thương chân thật dành cho con, chứ không có những tính toán nợ nần.
Nói rồi, bà Hiền dứt khoát đẩy cánh cửa gỗ nặng nề của căn biệt thự, bước ra ngoài đêm tối.
Mưa thành phố về đêm bắt đầu nặng hạt. Ánh đèn đường vàng võ phản chiếu trên những mảng đường ướt nhẹp. Mặc kệ lời gào khóc của Tuấn đuổi theo phía sau, bà Hiền thẳng tiến ra bến xe khách liên tỉnh.
Bà bắt chuyến xe đò chuyến 12 giờ đêm về lại vùng quê nghèo. Nằm trên chiếc ghế xe chao đảo theo từng khúc cua, nghe tiếng mưa đập vào cửa kính, bà Hiền lấy từ trong túi vải ra chiếc hộp gỗ nhỏ. Mở nắp hộp, bên trong không phải sổ đỏ, mà là chiếc áo len nhỏ xíu mà bà đã tự tay đan cho Tuấn khi cậu mới tròn một tuổi, cùng một ít tiền tiết kiệm lẻ tẻ bà tích góp từ việc bán rau.
Sổ đỏ mảnh đất bà đã gửi nhờ ông trưởng thôn giữ giùm từ nhiều năm trước, với di nguyện sau khi bà mất sẽ hiến cho xã để làm trường mầm non cho trẻ em nghèo trong làng. Bà chưa từng có ý định dùng nó để mua bán hay đổi lấy sự giàu sang.
Rạng sáng hôm sau, chiếc xe đò thả bà Hiền xuống con đường đất dẫn vào làng. Cơn mưa đêm đã tạnh, không khí ban mai thơm nồng mùi cỏ dại và đất ẩm.
Bà Hiền đi bộ trên con đường quen thuộc, qua những hàng tre rì rào trong gió, hướng về phía căn chòi lá nhỏ bên bờ sông. Căn chòi vẫn đứng đó, liêu xiêu nhưng bình yên. Đàn gà thấy bóng chủ liền chạy ùa ra cục tác, vài con chim sâu chuyền cành hót líu lo trên giàn bầu.
Bà mở cửa chòi, vại nước mưa vẫn đầy, ngọn đèn dầu trên bàn gỗ vẫn còn mùi dầu hỏa quen thuộc. Bà Hiền hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự thư thái tràn ngập trong lồng ngực. Không có sàn đá cẩm thạch lạnh lẽo, không có đèn chùm xa hoa, không có những câu hỏi sắc lạnh tàn nhẫn. Nhỏ bé và nghèo xơ xác, nhưng đây mới chính là ngôi nhà thực sự của bà.
Sáu tháng sau.
Một buổi chiều nắng vàng ươm, khi bà Hiền đang ngồi bên bờ sông nhặt rau, tiếng bước chân sỏi đá lạo xạo vang lên từ đầu ngõ.
Bà ngẩng đầu nhìn. Không còn chiếc xe hơi đắt tiền, không còn bộ suit phẳng phiu hay diện mạo bóng bẩy. Tuấn đứng đó, mặc chiếc áo phông giản dị, chiếc quần jeans đã cũ, vai khoác một chiếc balo du lịch gầy guộc. Gương mặt hắn sạm đi vì nắng gió, nhưng đôi mắt không còn sự mệt mỏi, gian dối hay tham vọng vô đáy năm xưa, mà trở nên trong trẻo, bình yên đến lạ.
– Mẹ ơi… – Tuấn cất tiếng gọi, giọng run run.
Bà Hiền mỉm cười, buông rổ rau xuống đất.
Tuấn bước lại gần, quỳ xuống bên chân mẹ, tựa đầu vào lòng bà như ngày còn là một cậu bé tiểu học:
– Công ty phá sản rồi mẹ ạ. Biệt thự, xe hơi người ta siết nợ hết rồi. Linh cũng đã nộp đơn ly hôn và ra đi… Con trắng tay thật rồi mẹ ơi.
Bà Hiền đưa bàn tay gầy gộc, chai sạn nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc con trai. Bà không hỏi về những mất mát, không nhắc lại những nỗi đau cũ. Bà chỉ nhẹ nhàng bảo:
– Rửa tay rồi vào ăn cơm con. Mẹ mới luộc rau muống, có cả bát tương gừng con thích đây.
Tuấn ngẩng đầu nhìn mẹ, giọt nước mắt lăn dài trên má, nhưng lần này là giọt nước mắt của sự thức tỉnh và trở về. Hắn hiểu rằng, trong cuộc đời này, có những thứ mất đi mới giúp con người ta nhận ra đâu là giá trị thực sự. Căn biệt thự 8 tầng lộng lẫy kia có thể sụp đổ trong chớp mắt, nhưng tình mẫu tử và mái nhà chòi lá này sẽ luôn là nơi đón nhận hắn, bao dung hắn mà không cần bất kỳ một điều kiện hay giá trị trao đổi nào.