Hạnh phúc vì lấy được chồng giàu, có chung cư riêng ở giữa quận 1, đêm tân hôn tôi ch-t lặng khi nghe anh thủ thỉ điều này …không thể ngờ
Hạnh phúc vì lấy được chồng giàu, có chung cư riêng ở giữa quận 1, đêm tân hôn tôi ch-t lặng khi nghe anh thủ thỉ điều này …không thể ngờ
Tôi gặp Hoàng trong một buổi tiệc của công ty, nơi tôi làm nhân viên văn phòng với mức lương đủ sống qua ngày. Anh xuất hiện như một vị thần, áo vest may hoàn hảo, nụ cười tự tin, và cách nói chuyện cuốn hút khiến cả căn phòng phải ngoái nhìn. Anh là giám đốc một công ty bất động sản, trẻ, giàu có, và đầy tham vọng. Chỉ sau ba tháng, anh cầu hôn tôi trước mặt hàng trăm khách mời, trong một nhà hàng rooftop với view nhìn ra sông Sài Gòn. Tôi đồng ý, không chút do dự.
Ngày cưới, tôi như nàng công chúa trong cổ tích. Chiếc váy cưới lộng lẫy, tiệc cưới xa hoa với những món ăn đắt tiền, và những phong bì mừng cưới dày cộp từ khách mời. Hoàng nắm tay tôi, cười rạng rỡ, và tôi nghĩ rằng mình đã chạm đến hạnh phúc. Nhưng giờ đây, nằm trong căn phòng ngủ sang trọng, tôi nhận ra mình đã sai. Tất cả chỉ là một bức tranh được vẽ bằng những nét gi-ả tạo.
Đêm đầu tiên trong căn hộ lộng lẫy giữa lòng quận 1, tôi nằm trên chiếc giường kingsize, ánh đèn chùm pha lê phản chiếu lấp lánh trên trần nhà. Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng vang lên từ loa âm tường, hòa quyện với mùi nước hoa đắt tiền thoang thoảng trên cơ thể tôi. Tôi mỉm cười, nhìn sang người chồng mới cưới của mình, Hoàng, đang n-:ằ-m bên cạnh, ánh mắt anh dịu dàng nhưng có gì đó xa xăm. Tôi nghĩ, có lẽ đây là đỉnh cao của hạnh phúc: một người chồng giàu có, một căn hộ chung cư sang trọng, và hai chiếc Porsche bóng loáng đậu dưới tầng hầm. Cuộc đời tôi, từ một cô gái tỉ;nh l:ẻ, giờ đây đã bước vào một giấc mơ.

Nhưng đêm ấy, khi ánh trăng len qua rèm lụa, Hoàng k;é;o: tôi lạ:i gần, hơi th:ở a:nh ấ:m n;ó:ng bê:n t:ai. “Anh có điều muốn nói với em,” anh thì thầm, giọng trầm thấp, như thể đang ti;ết l’ộ m;ột b:::í m:-ật không ai được phép biết. Tôi mỉm cười, chờ đợi một lời yêu thương ngọt ngào, hay một lời hứa về tương lai rực rỡ. Nhưng những gì anh nói ti-ếp theo khiến t-;i-m tôi như ng-ừng đ-ậ-p……….
Hoàng thở dài, vòng tay anh siết chặt lấy tôi nhưng không phải bằng sự nồng nhiệt, mà là một sự cầu cứu đầy tuyệt vọng. Anh vùi đầu vào cổ tôi, giọng nói nghẹn lại:
“Căn hộ này, xe Porsche dưới hầm, hay cả đám cưới hào nhoáng hôm qua… tất cả đều là đồ đi thuê, Tư ạ. Anh không phải giám đốc, anh chỉ là một nhân viên môi giới bất động sản đang gánh trên vai khoản nợ hơn 20 tỷ đồng.”
Tôi sững sờ, cảm giác như có một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt giữa cơn mơ màng. Tôi định đẩy anh ra nhưng anh càng ôm chặt hơn, lời nói tuôn ra như vỡ đê:
“Công ty của anh vỡ nợ từ nửa năm trước. Anh đã cố dùng tất cả số tiền cuối cùng để tạo ra vỏ bọc này, hy vọng có thể lấy được lòng tin của một nhà đầu tư lớn trong đám cưới ngày hôm qua. Anh tính toán rằng nếu thương vụ đó thành công, anh sẽ trả được nợ và lo cho em một cuộc sống thực sự sung túc. Nhưng chiều nay, họ đã gọi điện từ chối rồi.”
Tôi nghe tiếng tim mình vỡ vụn. Không phải vì mất đi đống tài sản phù hoa kia, mà vì sự dối trá quá đỗi hoàn hảo. Tôi nhìn quanh căn phòng sang trọng này, hóa ra mỗi mét vuông gạch bóng loáng, mỗi ánh đèn pha lê kia đều đang đè nặng lên tương lai của chúng tôi bằng những con số âm tàn khốc.
Hoàng ngước lên nhìn tôi, đôi mắt đỏ hoe: “Sáng mai, người ta sẽ đến thu hồi căn hộ này. Anh xin lỗi vì đã kéo em vào vũng bùn này ngay đêm tân hôn. Nếu em muốn ly hôn ngay lập tức, anh sẽ ký đơn. Anh không muốn em phải cùng anh trốn nợ.”
Tôi lặng đi hồi lâu, nhìn vào người đàn ông đang run rẩy trước mặt. Hóa ra, vị “nam thần” mà tôi tôn thờ cũng chỉ là một kẻ đang cố vùng vẫy trong cơn bão của danh vọng và tiền bạc. Tôi nhìn chiếc nhẫn kim cương trên ngón áp út — thứ duy nhất có lẽ là thật, vì anh đã dùng đến những đồng tiền cuối cùng để mua nó cho tôi.
Tôi hít một hơi thật sâu, tháo chiếc nhẫn ra rồi đặt vào tay anh, khẽ nói: “Bán nó đi. Chúng ta sẽ về quê em, dùng số tiền này để bắt đầu lại từ một sạp hàng nhỏ hoặc một công việc giản đơn. Em yêu anh vì nụ cười tự tin ngày hôm đó, chứ không phải vì cái danh giám đốc giả tạo này. Nhưng Hoàng à, từ nay về sau, nếu anh còn lừa dối em dù chỉ một điều nhỏ nhặt, em sẽ rời đi mà không cần báo trước.”
Đêm tân hôn trong căn hộ triệu đô trở thành đêm của những giọt nước mắt sám hối. Chúng tôi không ngủ, cùng nhau thu dọn vài bộ quần áo giản đơn vào chiếc vali cũ, sẵn sàng rời khỏi “lâu đài cát” này trước khi mặt trời mọc, để bắt đầu một cuộc đời thật sự, dù gian nan nhưng không còn phải gồng mình diễn kịch.