Tổng hợp những câu chuyện KHÔNG PHẢI NGOÀI ĐỜI THẬT, do trí tuệ nhân tạo AI sáng tạo, không nhằm mục đích hạ bệ ai, chỉ mang tính chiêm nghiệm, giải trí
Đúng ngày cha tôi phẫu thuật, chồng rút sạch tiền viện phí để đặt cọc biệt thự cho tiểu tam — hắn còn ném hóa đơn vào mặt tôi: “Không có tiền thì đưa cha cô về!” Tôi không van xin nữa, chỉ gửi một bức ảnh cho người đã 8 năm không liên lạc… Vài phút sau, chồng cùng tiểu tam hốt hoảng đến tìm tôi cầu xin trong tuyệt vọng… Truyện Hay
“Không có tiền thì đưa cha cô về! Đừng gọi cho tôi thêm lần nào nữa.”
Tờ hóa đơn đặt cọc bị Lục Cảnh Thâm ném thẳng vào người tôi, rơi xuống nền đá lạnh của hành lang Bệnh viện Thụy Kim, Thượng Hải.
Tôi cúi xuống nhặt.
Trên đó ghi rõ: 2.000.000 nhân dân tệ — tiền đặt cọc biệt thự ven hồ tại Tô Châu.
Người đứng tên lại là Hứa Mạn Mạn — nữ thư ký của chồng tôi.
Cũng là người phụ nữ đang mang thai bốn tháng.
Tôi, Tô Vãn Ninh, ba mươi tuổi, siết chặt tờ giấy đến nhăn nhúm.
Chỉ một giờ trước, bác sĩ còn đứng trước mặt tôi nói:
“Cha cô phải phẫu thuật ngay chiều nay. Khoản tiền tạm ứng cần hoàn tất trước mười hai giờ.”
Tôi đã không lo lắng.
Bởi trong tài khoản chung của vợ chồng tôi có hơn ba triệu tệ.
Nhưng khi xuống quầy thanh toán, số dư chỉ còn 2.843 tệ.
Toàn bộ tiền đã bị rút sạch vào sáng nay.
Tôi gọi cho Cảnh Thâm mười bảy cuộc.
Đến cuộc thứ mười tám, anh mới xuất hiện.
Không phải một mình.
Hứa Mạn Mạn khoác tay anh, trên cổ còn đeo sợi dây chuyền kim cương mà tháng trước tôi từng nhìn thấy trong ngăn kéo phòng làm việc của chồng.
Tôi nhìn anh.
“Anh biết hôm nay cha em phẫu thuật.”
“Biết.”
“Vậy tại sao anh rút tiền?”
Cảnh Thâm lạnh lùng chỉnh cổ tay áo.
“Mạn Mạn cần một nơi yên tĩnh dưỡng thai.”
Tôi tưởng mình nghe nhầm.
“Anh lấy tiền cứu mạng cha em… đặt cọc nhà cho cô ta?”
Mạn Mạn lập tức ôm bụng, nép sát vào anh.
“Chị Vãn Ninh, chị đừng nói như thể em cướp tiền của chị. Cảnh Thâm nói số tiền đó phần lớn do anh ấy kiếm được.”
Tôi bật cười, nhưng mắt nóng ran.
Sáu năm trước, khi Tập đoàn Cảnh Hòa của nhà họ Lục đứng bên bờ phá sản, tôi đã bán căn hộ mẹ để lại, gom toàn bộ tiền tiết kiệm đưa cho anh.
Khi ấy Cảnh Thâm từng nắm tay tôi nói:
“Vãn Ninh, đời này anh tuyệt đối không phụ em.”
Bây giờ anh lại chắn trước người tình.
“Đủ rồi.”
Anh nhìn tôi như nhìn một người xa lạ.
“Cha cô đã hơn sáu mươi. Bác sĩ cũng không đảm bảo phẫu thuật thành công. Chẳng lẽ vì ông ấy mà tôi phải bỏ căn biệt thự thích hợp cho con mình?”
Tôi chết lặng.
“Con mình?”
Mạn Mạn cúi đầu, khóe môi khẽ cong.
“Cảnh Thâm chưa nói với chị sao? Bác sĩ bảo khả năng rất cao là con trai.”
Con trai.
Hai chữ ấy khiến mọi thứ bỗng trở nên rõ ràng.
Nhà họ Lục luôn coi trọng cháu trai trưởng.
Mẹ chồng tôi từng nhiều lần trách tôi kết hôn năm năm mà chưa sinh con.
Tôi không ngờ họ lại chọn đúng ngày cha tôi nằm trên bàn phẫu thuật để đẩy tôi xuống vực.
Điện thoại tôi chợt rung.
Tin nhắn từ phòng phẫu thuật:
“Người nhà bệnh nhân Tô Quốc Đống, vui lòng hoàn tất thủ tục tài chính trong 20 phút.”
Tôi ngẩng lên.
“Cảnh Thâm, em hỏi anh lần cuối. Anh có trả lại tiền không?”
Anh không đáp.
Mạn Mạn lại kéo tay anh.
“Anh đã hứa chiều nay đưa em đi ký hợp đồng chính thức.”
Cảnh Thâm lập tức quay sang tôi.
“Cô tự nghĩ cách đi.”
Rồi anh cúi xuống nhặt tờ hóa đơn đặt cọc dưới chân, nhưng tôi giữ chặt nó.
Anh cau mày.
Tôi nhìn thẳng vào mắt người đàn ông mình từng yêu suốt tám năm.
“Không cần nữa.”
“Cái gì?”
“Tôi nói… không cần anh nữa.”
Sắc mặt anh thoáng thay đổi, rồi bật cười khinh thường.
“Vãn Ninh, cô đừng diễn. Ngoài nhà họ Lục, cô còn dựa được vào ai?”
Tôi không trả lời.
Bởi câu hỏi ấy cũng là điều tôi từng tự hỏi suốt tám năm.
Tôi quay người đi đến cuối hành lang, mở chiếc điện thoại cũ vẫn luôn nằm sâu trong túi xách.
Trong thư mục bị khóa có một bức ảnh tôi chưa từng xóa.
Bức ảnh chụp tám năm trước tại Hàng Châu.
Trong ảnh, tôi đứng cạnh một người đàn ông trung niên mặc áo Trung Sơn màu đen. Sau lưng ông là chiếc xe mang biển số mà năm đó cả Hàng Châu không mấy người dám không nhận ra.
Tôi nhìn bức ảnh rất lâu.
Rồi gửi nó đến một số điện thoại tám năm chưa từng liên lạc.
Không lời giải thích.
Chỉ kèm một câu:
“Cha tôi đang ở phòng phẫu thuật. Tôi cần giúp đỡ.”
Tin nhắn hiển thị đã đọc gần như ngay lập tức.
Ba mươi giây sau, điện thoại tôi đổ chuông.
Một giọng đàn ông già nua run lên ở đầu dây bên kia:
“Tiểu Ninh… cuối cùng con cũng chịu tìm chúng ta?”
Tôi chưa kịp trả lời thì phía sau bỗng vang lên tiếng bước chân dồn dập.
“Vãn Ninh!”
Tôi quay lại.
Lục Cảnh Thâm vừa rời bệnh viện chưa đầy mười phút đã quay trở lại.
Nhưng lần này, gương mặt anh trắng bệch.
Hứa Mạn Mạn đi phía sau, đôi giày cao gót suýt trượt trên nền đá. Cô ta không còn vẻ đắc ý lúc trước, hai tay run đến mức không giữ nổi điện thoại.
Cảnh Thâm lao tới.
“Vãn Ninh, em vừa liên lạc với ai?”
Tôi nhìn anh.
“Liên quan gì đến anh?”
“Khoản đặt cọc biệt thự bị đóng băng rồi!”
Mạn Mạn gần như hét lên:
“Không chỉ vậy! Công ty môi giới nói căn biệt thự đã bị thu hồi quyền giao dịch. Ngân hàng cũng vừa gọi báo tài khoản của Cảnh Thâm bị kiểm tra!”
Tôi im lặng.
Cảnh Thâm đột nhiên nắm lấy cổ tay tôi.
“Em đã làm gì?”
“Buông ra.”
“Vãn Ninh, nói cho anh biết người trong bức ảnh là ai!”
Tim tôi khựng lại.
Anh đã nhìn thấy?
Đúng lúc ấy, cửa thang máy VIP cuối hành lang mở ra.
Ba người đàn ông mặc vest bước ra trước.
Sau họ là một ông lão tóc bạc chống gậy gỗ tử đàn, đi cùng viện trưởng bệnh viện.
Vị viện trưởng vừa nhìn thấy tôi đã lập tức bước nhanh tới.
Nhưng ông lão còn nhanh hơn.
Ông dừng cách tôi vài bước, đôi mắt đỏ lên.
Lục Cảnh Thâm nhìn ông, sắc mặt lập tức biến đổi.
“Chủ… Chủ tịch Tô?”
Mạn Mạn đánh rơi điện thoại.
Còn ông lão không hề nhìn họ.
Ông chỉ nhìn tôi, giọng nghẹn lại:
“Tiểu Ninh, tám năm rồi…”
Cảnh Thâm đột nhiên quay phắt sang tôi.
“Vãn Ninh… tại sao Chủ tịch Tô lại gọi em là…”
Ông lão siết chặt cây gậy, ánh mắt lạnh lẽo chuyển sang Cảnh Thâm.
“Cậu chính là người đã lấy tiền phẫu thuật của Quốc Đống?”
Cả hành lang im phăng phắc.
Rồi người đàn ông đứng sau ông lão mở chiếc cặp đen, lấy ra một tập hồ sơ có đóng dấu đỏ.
Ông đặt nó trước mặt Lục Cảnh Thâm.
“Lục tổng, trước khi hỏi Tô tiểu thư là ai, có lẽ anh nên nhìn thứ này trước.”
Cảnh Thâm run tay mở trang đầu tiên.
Chỉ mới đọc được dòng chữ phía trên, đồng tử anh đã co lại.
“Không thể nào…”
Anh ngẩng phắt đầu nhìn tôi, giọng lạc hẳn đi.
“Vãn Ninh… tám năm trước, em đã…”

Phần 1: Thân thế thật sự và bản án tức thì
Dòng chữ nổi bật trên trang đầu tiên của tập hồ sơ đóng dấu đỏ rực: Tập đoàn Đầu tư & Bất động sản Tô Thị Hàng Châu – Văn bản Nhượng quyền Sở hữu và Cổ phần Tối cao. bên dưới là tên của cha tôi, Tô Quốc Đống, cùng cái tên Tô Vãn Ninh của tôi được ghi chú rõ ràng với thân phận: Đại tiểu thư – Người thừa kế duy nhất của gia tộc họ Tô.
Lục Cảnh Thâm chao đảo, suýt nữa ngã khuỵu xuống sàn hành lang. Tờ hồ sơ trong tay anh ta rơi lả tả.
Tám năm trước, khi tôi rời Hàng Châu đến Thượng Hải, tôi đã cãi lời cha, giấu biệt gia thế để tự mình lập nghiệp và yêu Lục Cảnh Thâm. Ngày đó, cha tôi giận dữ tuyên bố cắt đứt liên lạc, nhưng ông chưa từng xóa tên tôi khỏi quyền thừa kế. Còn người đàn ông tóc bạc chống gậy tử đàn đứng trước mặt tôi lúc này chính là Tô Quốc Hải – bác ruột của tôi, Chủ tịch đương nhiệm của Tập đoàn Tô Thị, người nắm trong tay mạch máu kinh tế của cả khu vực Giang Nam.
“Tám năm trước… em đã là đại tiểu thư nhà họ Tô?” Lục Cảnh Thâm thốt lên, giọng nói bàng hoàng, nghẹn đắng. “Vậy tại sao… tại sao lúc công ty anh phá sản, em chỉ bán một căn hộ nhỏ… Tại sao năm năm qua em chịu để mẹ anh trách móc…”
“Vì tôi muốn dùng sự chân thành để sống cùng anh!” Tôi cắt lời, ánh mắt lạnh lẽo đến cực điểm. “Tôi muốn biết khi không có gia thế nhà họ Tô, Lục Cảnh Thâm anh yêu con người tôi hay yêu tiền của tôi. Căn hộ tôi bán năm đó là tài sản cá nhân duy nhất cha cho phép tôi giữ khi rời nhà. Tôi đã gạt bỏ sự tự tôn của một tiểu thư để cùng anh vượt qua giông bão, để rồi hôm nay anh dùng chính thành quả đó để mua biệt thự cho nhân tình và bỏ mặc cha tôi trên giường bệnh!”
Hứa Mạn Mạn mặt cắt không còn một giọt máu. Cô ta lắp bắp, níu lấy tay bác ruột tôi: “Chủ tịch Tô… cháu… cháu không biết… Tất cả là do Cảnh Thâm! Anh ấy nói chị Vãn Ninh chỉ là một đứa con gái nghèo ở quê lên…”
“Cút!” Bác tôi lạnh lùng gạt tay cô ta ra, ánh mắt sắc lẹm như dao cạo. “Loại người như cô không đủ phẩm chất để đứng cùng một không gian với cháu gái tôi.”
Chủ tịch bệnh viện Thụy Kim bước lên, cúi đầu kính cẩn trước tôi: “Tô tiểu thư, ca phẫu thuật của Tô lão gia tử đã được chuyển sang phòng mổ cao cấp nhất với đội ngũ chuyên gia đầu ngành từ Bắc Kinh vừa bay đến. Toàn bộ chi phí đã được Tập đoàn Tô Thị bảo lãnh. Xin tiểu thư yên tâm.”
“Cảm ơn viện trưởng.” Tôi khẽ gật đầu.
Lục Cảnh Thâm lúc này hoàn toàn hoảng loạn. Anh ta lao tới định nắm lấy tay tôi, nhưng hai vệ sĩ mặc vest đen của nhà họ Tô đã nhanh chóng áp sát, khống chế anh ta tại chỗ.
“Vãn Ninh! Anh sai rồi! Anh bị mụ mị đầu óc!” Lục Cảnh Thâm gào lên, nước mắt trào ra. “Anh sẽ rút lại toàn bộ tiền, anh sẽ quỳ xuống xin lỗi cha em! Xin em, hãy bảo bác dừng tay! Công ty của anh… tài khoản của anh…”
Điện thoại của Lục Cảnh Thâm liên tục đổ chuông. Anh ta run rẩy bật loa ngoài. Giám đốc Tài chính của Cảnh Hòa gào lên trong tuyệt vọng: “Lục tổng! Tiêu rồi! Tất cả các ngân hàng đồng loạt đóng băng hạn mức tín dụng của chúng ta! Bên phía Tô Thị vừa phát lệnh thu hồi khoản vay thế chấp 200 triệu tệ! Hợp đồng cung ứng lớn nhất của chúng ta ở Hàng Châu đã bị hủy bỏ! Cổ phiếu Cảnh Hòa đang lao dốc không phanh!”
Lục Cảnh Thâm buông rơi điện thoại, ngước mắt nhìn tôi bằng sự van xin đến nhục nhã.
“Cảnh Thâm, anh từng nói ngoài nhà họ Lục ra tôi chẳng là gì cả,” tôi bước đến gần, nhìn xuống người đàn ông đang bị vệ sĩ đè chặt trên sàn. “Hôm nay tôi trả lại cho anh nguyên văn câu đó: Không có sự chống lưng ngầm của nhà họ Tô tám năm qua, Lục Cảnh Thâm anh và cái Tập đoàn Cảnh Hòa đó… chẳng là cái gì cả!”
Nói rồi, tôi không ngoảnh lại, đi thẳng về phía phòng phẫu thuật cùng bác ruột.
Phần 2: Sự sụp đổ của một gia tộc ngạo mạn
Ca phẫu thuật của cha tôi kéo dài năm tiếng đồng hồ và thành công ngoài mong đợi. Khi cha tôi chuyển sang phòng hồi sức đặc biệt, tôi mới có thời gian xử lý những mớ bừa bãi còn lại.
Lục Cảnh Thâm và Hứa Mạn Mạn bị đuổi khỏi bệnh viện Thụy Kim ngay trong đêm. Nhưng cơn ác mộng của họ chỉ mới bắt đầu.
Mẹ chồng tôi, bà Lục Tú Lan, người vốn nổi tiếng trịch thượng và luôn khinh rẻ tôi vì cho rằng tôi “mái không biết đẻ”, sau khi nghe tin Cảnh Hòa bị phong tỏa tài sản đã lập tức ngất xỉu. Khi tỉnh lại trong bệnh viện công lập, bà ta vội vã chạy đến nhà trọ mà Lục Cảnh Thâm vừa phải thuê tạm sau khi căn hộ đứng tên hai vợ chồng bị tòa án niêm phong.
Bà Tú Lan lao vào tát Hứa Mạn Mạn tới tấp: “Đồ xui xẻo! Đồ hồ ly tinh! Mày đã làm hại con trai tao! Làm hại cái nhà họ Lục này!”
Hứa Mạn Mạn không còn vẻ ngây thơ ngoan ngoãn như trước. Cô ta ôm lấy bụng bầu bốn tháng, gào lên đáp trả: “Bà già điên! Bà tưởng tôi thèm cái nhà họ Lục của bà chắc? Tôi theo nó vì tưởng nó là đại gia, ai ngờ chỉ là kẻ bám váy vợ! Giờ tay trắng, nợ nần ngập đầu, bà bảo tôi sống thế nào?”
Lục Cảnh Thâm ngồi ở góc phòng, râu ria xồm xoàm, đôi mắt đỏ ngầu chìm trong rượu. Nhìn mẹ đẻ và nhân tình xâu xé nhau vì tiền, anh ta mới cay đắng nhận ra bức tranh gia đình ấm áp mà anh ta từng tưởng tượng khi có “cháu trai trưởng” chỉ là một trò đùa kệch kợm.
Một tuần sau, tôi gửi đơn ly hôn đơn phương lên tòa án, kèm theo toàn bộ bằng chứng Lục Cảnh Thâm ngoại tình, tự ý tẩu tán tài sản chung của vợ chồng để mua bất động sản cho nhân tình.
Khi Lục Cảnh Thâm nhận được giấy triệu tập của tòa, Cảnh Hòa đã chính thức nộp đơn xin phá sản. Toàn bộ xe sang, biệt thự và tài khoản cá nhân của anh ta bị phát mại để trả nợ. Hứa Mạn Mạn thấy Lục Cảnh Thâm khuynh gia bại sản liền âm thầm đi bỏ thai rồi ôm tiền bỏ trốn theo một người đàn ông khác, không quên cuỗm đi sợi dây chuyền kim cương cuối cùng còn sót lại.
Nằm trên chiếc giường đơn trong căn phòng trọ chật hẹp, Lục Cảnh Thâm nhận được tin nhắn từ tôi qua luật sư: Hẹn gặp tại tòa.
Phần 3: Ngày ra tòa và sự đối lập của hai số phận
Ngày phiên tòa ly hôn diễn ra, Thượng Hải đổ mưa rào.
Lục Cảnh Thâm xuất hiện với bộ vest cũ nát, gương mặt hốc hác, gầy rộc đi hơn mười cân. Mẹ anh ta, bà Lục Tú Lan, dắt tay anh ta, ánh mắt đầy sự sợ hãi và hối hận.
Trái ngược hoàn toàn, tôi bước ra khỏi chiếc Rolls-Royce màu đen, mặc bộ đồ công sở màu trắng thanh lịch, tóc búi cao, thần thái sang trọng của một người thừa kế tập đoàn hàng đầu. Bên cạnh tôi không chỉ có đội ngũ luật sư giỏi nhất Thượng Hải, mà còn có cha tôi – người đã hoàn toàn bình phục sau ca phẫu thuật.
Thấy cha tôi đi lại khỏe mạnh, Lục Cảnh Thâm quỳ rụp xuống ngay trước bậc cừa tòa án: “Cha! Con sai rồi! Cha hãy nói với Vãn Ninh cho con một cơ hội! Bốn năm qua con đã coi cha như cha đẻ…”
Bố tôi dừng lại, nhìn người con rể cũ bằng ánh mắt lạnh như tiền: “Cậu coi tôi như cha đẻ nên mới rút sạch tiền cứu mạng của tôi để đi đặt cọc nhà cho nhân tình sao? Cậu Lục, cái danh ‘cha’ này, tôi không gánh nổi.”
Bà Tú Lan cũng nhào tới, nắm lấy vạt áo tôi khóc lóc thảm thiết: “Vãn Ninh ơi! Mẹ biết lỗi rồi! Là mẹ mắt mù, mẹ nghe lời xúi giục của cái thằng Cảnh Thâm và con Mạn Mạn! Con về làm dâu nhà mẹ lại đi, mẹ sẽ phục dịch con như bà hoàng! Mẹ không cần cháu trai nữa, con sinh cháu gái mẹ cũng quý!”
Tôi nhẹ nhàng kéo vạt áo ra khỏi tay bà ta, đáp lời bằng một nụ cười thản nhiên: “Bà Lục, bà nhầm rồi. Tôi không về làm dâu nhà bà nữa, vì nhà họ Lục hiện tại… thậm chí không đủ tiêu chuẩn để người làm nhà tôi liếc mắt nhìn.”
Phiên tòa diễn ra vô cùng nhanh chóng. Trước những bằng chứng không thể chối cãi về sự phụ bạc và vi phạm pháp luật của Lục Cảnh Thâm, tòa phán quyết:
-
Chấp nhận cho tôi và Lục Cảnh Thâm ly hôn.
-
Lục Cảnh Thâm phải hoàn trả lại toàn bộ 3 triệu tệ đã tự ý rút từ tài khoản chung, cộng với khoản bồi thường tổn thất tinh thần cho tôi.
-
Tòa phán quyết toàn bộ phần vốn góp ban đầu của tôi vào Cảnh Hòa được quy đổi thành tài sản ưu tiên thu hồi, đẩy Lục Cảnh Thâm vào khoản nợ cá nhân lên tới hơn 50 triệu tệ.
Khi thẩm phán gõ búa kết thúc phiên tòa, Lục Cảnh Thâm gục xuống bàn khóc nức nở. Toàn bộ tương lai, sự nghiệp và danh dự của anh ta đã hoàn toàn sụp đổ.
Phần Kết: Ánh sáng sau cơn bão
Hai năm sau.
Tại thành phố Hàng Châu, trên bờ hồ Tây thơ mộng, một buổi lễ kỷ niệm mười năm thành lập Quỹ Y tế Tô Thị được tổ chức hoành tráng.
Tôi đứng trên bục biểu diễn, đại diện cho gia tộc họ Tô trao tặng 100 tỷ đồng cho các bệnh nhân nghèo cần phẫu thuật gấp – một quỹ từ thiện do chính tôi thành lập sau biến cố của cha.
Phía dưới hàng ghế đại biểu, cha tôi và bác ruột tôi mỉm cười tự hào. Bên cạnh họ là Tần Thiệu – cựu bạn học đại học của tôi, hiện là Tổng Giám đốc của một tập đoàn tài chính lớn tại Thụy Sĩ. Tần Thiệu đã theo đuổi và ở bên chăm sóc, hỗ trợ tôi trong suốt hai năm qua. Anh không quan tâm đến gia tài nhà họ Tô, chỉ trân trọng con người và bản lĩnh của tôi.
“Vãn Ninh, chúc mừng em,” Tần Thiệu bước lên sân khấu, trao cho tôi một bó hoa hồng trắng tươi thắm, ánh mắt tràn ngập sự dịu dàng. “Tuần sau em có rảnh không? Bác sĩ bảo sức khỏe của bác Tô rất tốt, chúng ta có thể đưa ông sang Châu Âu nghỉ dưỡng như đã hứa.”
“Được chứ,” tôi mỉm cười, cảm giác bình yên và ấm áp lan tỏa trong tim.
Cùng lúc đó, tại một bến cảng tẻ nhạt ở ngoại ô Thượng Hải.
Lục Cảnh Thâm trong bộ quần áo bảo hộ lao động dính đầy bồ hóng, đang khuân vác những kiện hàng nặng trịch dưới cái nắng gay gắt. Sau khi phá sản và gánh khoản nợ khổng lồ, không một doanh nghiệp nào dám nhận anh ta vào làm việc văn phòng. Anh ta buộc phải làm lao động chân tay cực nhọc để trả nợ và mua thuốc cho mẹ mình.
Bà Lục Tú Lan hiện đang liệt nửa người sau một cơn đột quỵ vì quá sốc, sống trong căn phòng trọ ẩm thấp, ngày ngày than khóc hối hận. Hứa Mạn Mạn thì đã bị bắt giam vì tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản của một người đàn ông khác.
Lục Cảnh Thâm quệt mồ hôi trên trán, vô tình nhìn lên màn hình TV lớn treo ở quán nước ven đường. Trên màn hình đang phát sóng trực tiếp hình ảnh của tôi – rạng rỡ, kiêu hãnh và hạnh phúc bên cạnh Tần Thiệu.
Anh ta đứng chết trân, chiếc hộp hàng trên tay rơi xuống chân.
Tám năm trước, người phụ nữ ấy đã từng từ bỏ cuộc sống tiểu thư nhung lụa để ở bên anh ta trong căn phòng trọ mười mét vuông, tự tay nấu cho anh ta từng bát cháo khi anh ta thất nghiệp. Nhưng anh ta lại coi sự hy sinh đó là điều hiển nhiên, để rồi vì một chút tham vọng ích kỷ và đứa con trai chưa ra đời mà tự tay đẩy cô đi.
Bây giờ, cô ấy đã trở lại đúng vị trí vốn có của mình – một phượng hoàng kiêu hãnh trên bầu trời cao. Còn anh ta, vĩnh viễn bị giam cầm trong vũng lầy của sự hối hận và trả giá.
Tôi nhìn ra mặt hồ Tây êm đềm, làn gió mát lành thổi qua tóc. Quá khứ tăm tối đã hoàn toàn lùi lại phía sau. Tôi biết rằng, khi một người đàn bà dũng cảm buông bỏ kẻ không xứng đáng, cuộc đời nhất định sẽ đền bù cho họ những điều tuyệt vời nhất.