CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM

Sáng hôm sau, ánh nắng chói chang của thành phố biển lọt qua khe rèm cửa phòng khách sạn, hắt lên mảng tường trắng những vệt sáng nhảy múa. Tôi tỉnh dậy với một cơn nhức đầu nhẹ sau đêm ngà ngà say và cảm giác mệt mỏi nhưng ngọt ngào.
Theo thói quen, tôi xoay người, vô thức đưa tay sang bên cạnh để ôm lấy Lan. Nhưng khoảng giường bên cạnh đã trống lạnh. Bề mặt ga giường phẳng phiêu như thể chưa từng có ai nằm ở đó.
Tôi ngồi bật dậy, dáo dác nhìn quanh căn phòng. Bộ quần áo của Lan không còn ở ghế. Chiếc túi xách giản dị cô ấy mang tối qua cũng biến mất. Trên bàn trang điểm hay kệ tivi không để lại một dòng tin nhắn nào. Cô ấy đã rời đi từ rất sớm, lặng lẽ và âm thầm như cách cô ấy từng bước ra khỏi cuộc đời tôi ba năm trước.
Một cảm giác hụt hẫng nhói lên trong lồng ngực. Tôi tự cười mỉa mai chính mình. Chúng tôi đã ly hôn rồi, đêm qua chỉ là một phút yếu lòng của hai kẻ từng thương, làm gì có quyền đòi hỏi người ta phải ở lại nấu cho mình bát phở hay chờ mình thức dậy?
Tôi mệt mỏi gạt chiếc chăn bông sang một bên, vươn tay vò đầu. Nhưng đúng lúc thu tay lại, ngón tay tôi chạm phải một vật gì đó đăng đắng, cứng cứng nằm ngay dưới chân gối của Lan.
Tôi tò mò nhấc chiếc gối lên.
Dưới lớp ga giường phẳng phiu là hai tờ tiền mệnh giá năm trăm nghìn đồng được xếp ngay ngắn, đè lên một tờ giấy note màu vàng nhỏ bằng lòng bàn tay.
Một triệu đồng.
Khoảnh khắc nhìn thấy tờ tiền đó, toàn bộ máu trong người tôi như dồn hết lên mặt, rồi lập tức rút sạch khiến tôi lạnh ngắt từ đầu đến chân. Tôi đứng hình. Một cảm giác xúc phạm, bàng hoàng và nhục nhã dâng lên ngùn ngụt.
Một triệu đồng? Cô ấy để lại tiền cho tôi sau một đêm ngủ cùng nhau sao? Cô ấy xem tôi là cái gì? Một kẻ bao trai? Hay đây là cách cô ấy trả thù, một cú tát thẳng vào sự tự tôn của một người đàn ông thành đạt như tôi để trả giá cho những năm tháng tôi bỏ mặc cô ấy?
Lồng ngực tôi phập phồng vì tức giận. Bàn tay run run chộp lấy tờ giấy note vàng. Tôi muốn xem cô ấy viết những lời mỉa mai gì để chọc tức tôi. Nhưng khi nhìn vào những dòng chữ bằng mực xanh quen thuộc – nét chữ hơi nghiêng, nắn nót mà tôi từng ngắm nhìn suốt mười năm – sự tức giận trong tôi khựng lại, thay vào đó là một sự hoang mang tột độ.
“Anh Nam,
Đêm qua được gặp lại anh, được nghe anh nói chuyện, em hạnh phúc lắm. Đã lâu lắm rồi em mới có một giấc ngủ yên bình đến thế.
Em biết anh sẽ giận khi thấy số tiền này. Nhưng xin anh đừng nghĩ sai cho em. Em không có ý xúc phạm anh đâu. Em chỉ là… em không biết phải làm sao nữa.
Sáng nay em phải đi sớm vì có hẹn ở viện. Cảm ơn anh vì một đêm đáng nhớ. Đừng tìm em nhé. Chúc anh một đời bình an.”
Làm hẹn ở viện? Đi khám bệnh sao?
Những dòng chữ cuối cùng nhòe đi. Dưới gạch chân của chữ “viện”, tôi nhận ra có vài vệt nước mắt đã khô làm xơ cứng mặt giấy.
Sự bực tức tan biến sạch sẽ, thay vào đó là một điềm báo chẳng lành dâng lên trong lòng. Lan không phải là người tùy tiện, càng không phải người dùng tiền để miệt thị người khác. Việc cô ấy để lại một triệu đồng cùng một dòng tin nhắn giằng xé như vậy chắc chắn phải có một nguyên nhân khủng khiếp nào đó đằng sau.
Tôi cuống cuồng vơ lấy chiếc điện thoại trên bàn, bấm số của Lan.
“Số máy quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được…”
Tiếng tổng đài vô cảm vang lên làm lòng tôi như có lửa đốt. Tôi gọi lại ba, bốn lần liên tiếp, kết quả vẫn chỉ là những tiếng tút dài tuyệt vọng. Không suy nghĩ thêm được gì nữa, tôi cuống quýt mặc quần áo, lao ra khỏi khách sạn.
Nơi duy nhất tôi có thể tìm thông tin về Lan lúc này là quán cà phê nhỏ tối qua chúng tôi gặp nhau.
Trời Đà Nẵng bắt đầu đổ mưa rào. Cơn mưa tháng mười xối xả đập vào kính xe taxi. Tôi ngồi ở ghế sau, hai tay đan chặt vào nhau, mồ hôi hột rịn ra trên trán dù điều hòa xe bật lạnh ngắt. Trái tim tôi đập dồn dập một nhịp điệu hoảng loạn.
Đến quán cà phê, cửa cửa sắt vẫn đóng then cài vì chưa đến giờ mở cửa. Tôi điên cuồng đập cửa. Một lúc sau, một người phụ nữ trung niên mở cửa ngó ra, vẻ mặt khó chịu:
– Quán chưa mở cửa chú ơi!
– Chị ơi! Cho tôi hỏi nhờ! – Tôi vội vã chặn cánh cửa lại, giọng lạc đi vì hốt hoảng. – Chị có biết cô Lan làm việc ở đây không? Hoặc cô ấy sống ở đâu không chị? Tôi là… tôi là chồng cô ấy từ ngoài Bắc vào!
Người phụ nữ nghe đến từ “chồng” thì ngơ ngác, nhìn tôi từ đầu đến chân rồi chau mày:
– Chồng? Cô Lan làm gì có chồng? Cô ấy sống một mình ở dãy phòng trọ cuối hẻm 42 đường Nguyễn Tất Thành mà. Nhưng chú tìm cô ấy làm gì? Giờ này chắc cô ấy đang ở Bệnh viện Ung Bướu rồi!
Từ “Ung Bướu” như một tiếng sét đánh ngang tai tôi giữa trời mưa bão. Toàn thân tôi dường như tê dại.
– Bệnh… Bệnh viện Ung Bướu sao chị? Cô ấy bị sao? – Giọng tôi run bắn, hai tay bấu chặt lấy thanh cửa sắt.
Người phụ nữ thở dài, ánh mắt chuyển từ khó chịu sang ái ngại và thương cảm:
– Chú là chồng mà không biết gì sao? Cô Lan bị ung thư giai đoạn muộn rồi. Cô ấy vào đây làm việc là để vừa làm vừa trị liệu. Dạo này bệnh nặng lắm, tóc rụng nhiều nên toàn phải đội mũ vải. Tối qua cô ấy xin nghỉ sớm, bảo có hẹn với người quen cũ. Sáng nay nghe đâu vào viện để chuẩn bị cho đợt hóa trị mới, mà hình như thiếu tiền nên cô ấy cứ gom góp từng đồng…
Tôi không còn nghe thấy gì nữa. Cả thế giới quanh tôi như sụp đổ hoàn toàn. Cảm giác đất trời quay mòng mòng.
Tóc rụng nhiều… Đội mũ vải…
Tối qua, khi ngồi ở quán cà phê, Lan luôn đội một chiếc mũ nồi màu kem. Tôi cứ nghĩ đó là phong cách thời trang mới của cô ấy. Tối qua, khi ở trong bóng tối của phòng khách sạn, cô ấy đã kéo chăn trùm kín đầu, từ chối bật đèn. Tôi chỉ nghĩ cô ấy e ngại vì lâu ngày không gặp.
Tôi thật tồi tệ! Tôi thật sự là một kẻ mù lòa và ích kỷ đến khốn nạn!
Tôi lao ra đường, ngụp lặn trong cơn mưa tầm tã, vẫy một chiếc taxi khác để lao đến Bệnh viện Ung Bướu Đà Nẵng.
Khoa Hóa trị buổi sáng đông nghịt người. Mùi thuốc sát trùng, mùi bệnh tật nồng nặc trong không khí. Những khuôn mặt mệt mỏi, những mái đầu trọc lóc của các bệnh nhân khiến tim tôi đau đớn như có ai dùng dao cứa từng khúc.
Tôi chạy đôn chạy đáo khắp các phòng bệnh, hỏi thăm từng y tá. Cuối cùng, một vị bác sĩ trẻ nhìn danh sách rồi chỉ cho tôi hành lang phía sau phòng cấp cứu.
Và tôi đã thấy cô ấy.
Lan đang ngồi một mình trên chiếc ghế inox dài ở hành lang bệnh viện. Cô ấy mặc bộ quần áo bệnh nhân rộng thùng sinh, chiếc mũ vải đã được tháo ra. Mái tóc đen mượt dài ngang lưng mà tôi từng thích vuốt ve ngày xưa… giờ chỉ còn lại vài lọn tóc xơ xác ngắn ngủn.
Gương mặt cô ấy gầy gộc, hai hốc mắt sâu hoắm, làn da xanh xao dường như không còn chút máu. Cô ấy đang cúi đầu, cẩn thận đếm từng tờ tiền lẻ trong một chiếc túi vải nhỏ.
Tờ một trăm nghìn, tờ hai mươi nghìn, năm mươi nghìn… được cô ấy vuốt phẳng phiêu từng tờ một.
Đó là toàn bộ số tiền cô ấy chắt chiu, góp nhặt từng ngày từ việc làm thuê ở quán cà phê để duy trì sự sống.
Và rồi tôi hiểu ra. Tôi đã hiểu vì sao dưới gối tôi lại có một triệu đồng!
Tối qua, trước khi đến gặp tôi, cô ấy đã mang theo toàn bộ số tiền tiết kiệm ít ỏi đó đến viện để đóng tạm ứng viện phí. Nhưng vì gặp tôi, vì một phút ngã lòng ước muốn được làm vợ tôi thêm một lần cuối cùng, cô ấy đã dành trọn đêm đó cho tôi.
Và sáng ra, cô ấy để lại một triệu đồng… không phải để trả tiền cho một đêm với tôi, mà là vì cô ấy lo tôi đi công tác tốn kém, vì cô ấy nghĩ rằng mình đã “làm phiền” cuộc sống hiện tại của tôi. Cô ấy muốn để lại số tiền đó như một sự đền bù, hoặc đơn giản là bản tính luôn muốn chăm sóc, lo lắng cho tôi từ những điều nhỏ nhất, dù chính cô ấy đang ở ranh giới của sự sống và cái chết!
Hoặc có lẽ, cô ấy không muốn nợ tôi bất cứ điều gì, muốn giữ lại chút tự trọng cuối cùng của một người phụ nữ từng bị chồng bỏ lại phía sau…
Nước mắt tôi trào ra, hòa lẫn với nước mưa vẫn còn ướt đầm trên mặt.
Tôi bước lại gần. Mỗi bước chân nặng nề như đeo đá.
Nghe thấy tiếng bước chân dồn dập, Lan ngước mắt lên. Khi nhìn thấy tôi đứng đó, toàn thân ướt sũng, gương mặt giàn giụa nước mắt, cô ấy hoảng hốt. Bàn tay gầy guộc vội vã đưa lên vơ lấy chiếc mũ vải trên đùi, cố gắng che đi mái đầu xơ xác của mình.
– Nam… Sao… sao anh lại ở đây? – Giọng cô ấy thào thào, hoảng loạn né tránh ánh mắt của tôi. – Anh đi đi! Anh đừng nhìn em lúc này! Xin anh đấy…
Tôi không đáp. Tôi bước đến, quỳ gối xuống trước mặt cô ấy ngay giữa hành lang bệnh viện đông đúc.
Tôi nhẹ nhàng nắm lấy hai bàn tay đang run rẩy của cô ấy, gạt chiếc mũ vải ra. Tôi nhìn thẳng vào mắt cô ấy, nhìn vào đôi mắt đầy sợ hãi và tủi thân ấy.
– Tại sao? – Giọng tôi khàn đặc, nghẹn ngào trong tiếng nấc. – Tại sao em lại giấu anh? Tại sao bị bệnh thế này mà em chỉ có một mình? Tại sao lại bỏ lại một triệu đồng đó rồi bỏ đi?
Lan cắn chặt môi, giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gương mặt gầy gộc:
– Em không muốn làm gánh nặng cho anh… Chúng ta đã ly hôn ba năm rồi. Anh có cuộc sống của anh, anh còn tương lai… Em đã sắp chết rồi, em không muốn xuất hiện để làm đảo lộn cuộc sống của anh nữa…
– Em ngốc lắm! Em có biết em ngốc lắm không Lan?! – Tôi gào lên trong nước mắt, ôm chặt lấy đôi bàn tay gầy yếu, chằng chịt vết kim tiêm của cô ấy áp lên mặt mình. – Ba năm qua anh chưa từng có ai khác! Anh làm ra tiền để làm gì? Anh thành đạt để làm gì khi mà người phụ nữ cùng anh chịu khổ năm xưa lại phải ngồi đây đếm từng tờ tiền lẻ để chữa bệnh một mình?!
– Nam… Đừng như vậy… Em không sao đâu… – Lan khóc nấc lên, những ngón tay gầy guộc chạm nhẹ vào tóc tôi.
– Tối qua em nói em bị bỏ lại phía sau đúng không? – Tôi ngẩng đầu lên, nhìn xoáy vào mắt cô ấy, kiên định và sâu thẳm. – Lần này anh sẽ không bỏ lại em nữa. Dù chỉ còn một ngày, một tháng hay một năm, anh cũng sẽ ở bên em!
Tôi đứng dậy, dứt khoát gom toàn bộ số tiền lẻ trên đùi cô ấy cất vào túi, rồi nhấc bổng cô ấy lên gối. Lan nhỏ bé và nhẹ hẫng đến đau lòng, như một chiếc lá khô có thể bị gió cuốn đi bất cứ lúc nào.
– Anh làm gì thế Nam? Mọi người đang nhìn kìa… – Cô ấy ngượng ngùng, cố đẩy tôi ra.
– Mặc kệ họ! Anh đưa em đi làm thủ tục chuyển sang phòng điều trị tốt nhất. Anh sẽ đưa em về Hà Nội, tìm những bác sĩ giỏi nhất cho em! – Tôi gằn từng chữ, nước mắt vẫn rơi nhưng lòng tôi đã hạ một quyết tâm chưa từng có trong đời.
Những ngày sau đó là chuỗi ngày đếm ngược thời gian của hai chúng tôi.
Tôi xin nghỉ phép dài hạn ở công ty, giao lại toàn bộ công việc quản lý cho phó phòng. Tôi làm thủ tục chuyển Lan về một bệnh viện lớn ở Hà Nội. Căn hộ chung cư cao cấp mà tôi từng mua để tự hào về sự thành đạt của bản thân, giờ đây được cải tạo lại thành một nơi ngập tràn ánh nắng và cây xanh, chuẩn bị đầy đủ các thiết bị y tế dành riêng cho Lan.
Bác sĩ nói ung thư của Lan đã ở giai đoạn cuối, việc điều trị chỉ có thể kéo dài sự sống và giảm bớt đau đớn.
Nhưng tôi không bỏ cuộc. Mỗi ngày, tôi tự tay nấu từng bát cháo, chải từng lọn tóc còn sót lại cho cô ấy, nắm tay cô ấy đi dạo trong khuôn viên bệnh viện. Chúng tôi không còn nhắc đến quá khứ, không còn trách móc hay hối hận. Chúng tôi sống cho từng phút giây của hiện tại.
Một buổi chiều mùa thu Hà Nội, khi ánh nắng vàng như mật đổ xuống khoảng sân nhỏ, Lan ngồi trên chiếc xe đẩy, tựa đầu vào bụng tôi.
Cô ấy lấy từ trong túi ra hai tờ tiền năm trăm nghìn đồng – chính là số tiền cô ấy để lại dưới gối ở khách sạn Đà Nẵng hôm nào, mà tôi đã cẩn thận cất giữ.
– Anh vẫn giữ tờ tiền này sao? – Cô ấy mỉm cười, giọng yếu ớt.
– Anh giữ để nhắc nhở bản thân rằng mình đã từng tồi tệ thế nào, và để tự hứa không bao giờ để em phải cô đơn nữa. – Tôi cúi xuống, hôn nhẹ lên trán cô ấy.
Lan nắm lấy tay tôi, ánh mắt rạng rỡ một niềm hạnh phúc thấu tận tâm hồn:
– Nam này… Đêm ở Đà Nẵng đó, em để lại một triệu đồng… thật ra không phải vì em nghĩ anh tốn kém hay em muốn sòng phẳng đâu.
Tôi ngẩn người:
– Thế vì sao hả em?
Lan quay đầu nhìn tôi, nụ cười thanh thản như một thiên thần:
– Vì ngày xưa, khi mình còn ở phòng trọ hai mươi mét vuông, mỗi lần anh nhận được tiền thưởng, anh luôn nhét vào dưới gối của em một triệu đồng và bảo: “Tiền này để vợ thích mua gì thì mua nhé”. Em chỉ muốn tìm lại cảm giác được làm vợ anh… một lần cuối cùng thôi.
Trái tim tôi thắt lại. Nước mắt tôi lặng lẽ rơi xuống mái tóc cô ấy.
Thì ra là vậy. Ký ức về một triệu đồng dưới gối không phải là sự xúc phạm, không phải là sự trả thù, mà là mảnh ghép ký ức ngọt ngào nhất của thời chúng tôi còn nghèo khó nhưng yêu nhau bằng cả trái tim thuần khiết. Tôi đã quên câu chuyện ấy từ lâu trong vòng xoáy tiền tài, nhưng cô ấy vẫn khắc sâu nó trong lòng suốt từng ấy năm trời.
Sáu tháng sau, Lan ra đi. Cô ấy trút hơi thở cuối cùng trong một buổi sáng mùa đông thanh thản, trên tay vẫn đeo chiếc nhẫn cưới mà tôi đã đeo lại vào tay cô ấy những ngày ở viện.
Cô ấy đi rồi, nhưng cô ấy đã để lại cho tôi một bài học đắt giá nhất của đời người: Tiền bạc có thể mua được một căn nhà to, nhưng không mua được một mái ấm. Sự thành đạt của người đàn ông không đo bằng vị trí anh ta đứng trong xã hội, mà đo bằng sự bình yên trong ánh mắt của người phụ nữ đi cùng anh ta.
Bây giờ, trên bàn làm việc của tôi, bên cạnh chiếc khung ảnh cười của hai vợ chồng thời trẻ, vẫn luôn có hai tờ tiền năm trăm nghìn được đặt ngay ngắn dưới một tấm kính. Nó là lời nhắc nhở vĩnh viễn cho tôi về tình yêu, về sự hiện diện, và về một người phụ nữ đã dùng cả cuộc đời để dạy tôi biết thế nào là yêu thương trọn vẹn.