Đã 30 tu:ổ;i nhưng chưa ai hỏi cưới, tôi đ;án:h liều lấy anh thợ xây đe;/n t-rũi cho đỡ bị mẹ giục r;át tai, đêm tân h:ôn định buông b:;ỏ nào ngờ tay lại chạm ngay vào… của chồng, tôi bật luôn điện lên xem thì mừng thầm nhắn tin cho bố mẹ gấp…
Tôi là nhân viên văn phòng, không quá khó coi nhưng… “ế bền vững”. 30 tu;/ổi, đi đâu cũng bị hỏi “bao giờ lấy chồng”. Mẹ tôi thì khỏi nói, suốt ngày gọi điện trách móc, thở dài, gửi link mai mối.
Cuối cùng, tôi tặc lưỡi, quen và cưới vội một anh thợ xây ở công trình gần công ty. Anh ấy không đẹp trai, da ngăm rám nắng, nói chuyện quê quê, không lãng mạn – nhưng thật thà, chăm chỉ, chưa từng quát tôi câu nào.
Mọi người xì xào:
— Cô này chắc cưới đại cho xong…
— Thợ xây thì có gì mà yêu?
Tôi cũng từng nghĩ thế. Cho đến đêm t-ân hô-n.
Tôi tắm xong, mặc váy ngủ, ngồi trên giường mà lòng… muốn rút lui. Anh ấy rón rén nằm bên, lịch sự như sợ làm tôi sợ. Tôi quay lưng lại, khẽ buông câu:
— Anh ngủ trước đi…
Nhưng đúng lúc tôi xoay người, tay vô tình chạm vào thứ gì đó… t;/ 0, và… không bình thường.
Tôi gi-ật bắn, bật ngay đèn lên kiểm tra.
Và tôi há hốc miệng… ![]()
![]()

Tôi bật ngay chiếc đèn ngủ ở đầu giường lên, ánh sáng vàng vọt lan tỏa khắp căn phòng tân hôn vốn còn nồng mùi sơn mới. Đập vào mắt tôi không phải là một “vật thể lạ” đáng sợ như tôi tưởng tượng, mà là một xấp sổ tiết kiệm và những tấm bằng khen được bọc cẩn thận trong một túi vải nhung đặt ngay dưới gối của anh.
Nhưng điều khiến tôi thực sự há hốc miệng, bàng hoàng đến mức đánh rơi cả chiếc gối, chính là vẻ mặt bối rối của anh lúc này. Anh không còn là gã thợ xây “đen nhẻm, quê mùa” mà tôi vẫn hời hợt đánh giá bấy lâu. Anh vội vã kéo ngăn kéo tủ, lấy ra một chiếc hộp nhỏ bằng gỗ mun, bên trong là một tấm thẻ đen quyền lực và một xấp giấy tờ nhà đất đứng tên anh – Lê Văn Nam.
Tôi lắp bắp: — Anh… thế này là thế nào? Chẳng phải anh nói anh chỉ là thợ xây ở công trình sao?
Anh gãi đầu, khuôn mặt vốn dạn dày sương gió bỗng đỏ bừng vì thẹn thùng. Anh nắm lấy tay tôi, đôi bàn tay chai sần nhưng vô cùng ấm áp: — Anh xin lỗi vì đã giấu em. Anh đúng là thợ xây, nhưng là thợ xây của mười năm về trước. Giờ anh là chủ thầu của toàn bộ dự án chung cư cao cấp mà em đang làm văn phòng ở đó đấy. Hôm ấy anh đi kiểm tra tiến độ, mặc đồ bảo hộ, lấm lem bùn đất thì tình cờ gặp em đang đứng trú mưa dưới sảnh. Thấy em cứ lẩm bẩm mắng ông trời, rồi lại thở dài chuyện bị mẹ giục lấy chồng, anh thấy… thương thương, rồi mến luôn cái nét chân thật của em.
Tôi nghe mà tai ù đi. Hóa ra, người đàn ông mà tôi tặc lưỡi cưới đại cho “xong chuyện”, người mà cả công ty tôi xì xào là “đỉa đeo chân hạc”, lại là một đại gia ngầm, một tổng giám đốc tự thân lập nghiệp đi lên từ những viên gạch vỡ. Anh giấu thân phận vì muốn tìm một người phụ nữ yêu con người thật của mình, không phải vì khối tài sản kếch xù kia.
Món quà bất ngờ đêm tân hôn
Tôi cầm xấp sổ tiết kiệm lên, con số bên trong khiến tôi hoa mắt. Không chỉ có tiền, anh còn lẳng lặng sang tên một căn hộ penhouse ngay trung tâm thành phố cho tôi làm quà cưới. Anh bảo: — Anh biết em chịu nhiều áp lực từ gia đình. Anh không lãng mạn, không biết nói lời đường mật, nên anh nghĩ cách thực tế nhất để bảo vệ em là cho em một mái nhà vững chãi.
Tôi nhìn người đàn ông trước mặt, nước mắt bỗng chực trào ra. Không phải vì tôi vui sướng do lấy được chồng giàu, mà vì tôi cảm thấy hổ thẹn. Suốt thời gian yêu nhau, tôi luôn giữ thái độ hờ hững, coi cuộc hôn nhân này như một nghĩa vụ. Vậy mà anh, người đàn ông “đen nhẻm” này, lại dành cho tôi một sự trân trọng và chuẩn bị chu đáo đến nhường này.
Tôi run run cầm điện thoại lên. Lúc này đã là 12 giờ đêm, nhưng tôi biết bố mẹ tôi ở quê chắc chắn vẫn chưa ngủ vì lo cho con gái “ế” vừa đi lấy chồng thợ xây. Tôi nhắn một tin nhắn dài, kèm theo bức ảnh chụp xấp giấy tờ và bàn tay hai đứa đang đan chặt vào nhau:
“Bố mẹ ơi, con không chỉ lấy được chồng, mà con lấy được cả một kho báu rồi! Anh ấy tuyệt vời hơn tất cả những gì chúng ta từng mơ ước. Bố mẹ cứ yên tâm kê cao gối mà ngủ, từ nay con gái bố mẹ sẽ không phải nghe ai mỉa mai nữa đâu. Anh ấy là chủ thầu dự án lớn, nhưng quan trọng nhất, anh ấy thương con thật lòng!”
Khi định kiến sụp đổ
Đêm tân hôn ấy, chúng tôi không “buông bỏ” như tôi từng dự tính. Chúng tôi ngồi bên nhau đến tận tờ mờ sáng để nghe anh kể về hành trình từ một cậu bé nghèo đi phụ hồ, tích cóp từng đồng để đi học kỹ sư, rồi lăn lộn gây dựng công ty. Mỗi vết chai trên tay anh, mỗi nếp nhăn nơi khóe mắt đều là minh chứng cho một nghị lực phi thường mà những gã trai bóng bẩy, dùng nước hoa đắt tiền ngoài kia không bao giờ có được.
Sáng hôm sau, khi anh lái chiếc xe hơi sang trọng đỗ xịch trước cửa nhà để đưa tôi đi ăn sáng, cả khu phố vốn đang chuẩn bị “buôn chuyện” về đám cưới nghèo nàn của tôi đều phải đứng hình. Những người từng mỉa mai tôi “cưới đại cho xong” giờ chỉ biết há hốc miệng nhìn theo.
Tôi mỉm cười, tựa đầu vào vai anh. Hóa ra, hạnh phúc đôi khi không nằm ở vẻ hào nhoáng bên ngoài mà chúng ta thường thấy. Hạnh phúc là khi ta dám mở lòng, vượt qua định kiến để chạm vào tâm hồn của một người khác.
Tôi thầm cảm ơn mẹ, cảm ơn những lời giục giã “rát tai” ngày nào, vì nhờ có chúng mà tôi mới đủ liều lĩnh để nắm lấy bàn tay của “anh thợ xây” định mệnh này. Cuộc đời đúng là một bộ phim, và tôi, từ một cô nàng ế 30 tuổi, đã chính thức trở thành nữ chính của một kết thúc có hậu nhất thế gian.