Tổng hợp những câu chuyện KHÔNG PHẢI NGOÀI ĐỜI THẬT, do trí tuệ nhân tạo AI sáng tạo, không nhằm mục đích hạ bệ ai, chỉ mang tính chiêm nghiệm, giải trí
Chồng đưa 15 triệu/tháng cho mẹ chăm vợ đ:ẻ, về nhà đ:ột xu:ất ch::ết lặng thấy vợ lén nu:ốt vội bát CƠM TH::IU TRỘN ĐẦ::U CÁ xư::ơng thừa. Hành động sau đó của người chồng còn k::inh kh:;ủng hơn nhiều… Trưa hôm ấy công ty mất điện đột xuất, tôi được về sớm lúc 11 giờ trưa. Tôi định không báo trước để tạo bất ngờ, ghé qua chợ mua cho vợ hộp sữa ngoại xem có cải thiện được tình hình không.

Cả người tôi lạnh toát đi vì sốc.
Đập vào mắt tôi không phải là món đồ ăn vặt rẻ tiền nào đó, cũng chẳng phải là món gì sơn hào hải vị mà cô ấy giấu giếm tôi. Trong cái bát tô mẻ miệng ấy là một mớ hỗn độn bốc mùi chua loét. Cơm nguội ngắt, vón cục, có chỗ đã ngả sang màu vàng ệch vì thiu. Lẫn trong đám cơm nguội ấy là cái đầu cá kho từ mấy hôm trước chỉ còn trơ lại xương xẩu, vài cọng rau muống luộc thâm xì và chút nước mắm cặn đen ngòm.
Chiếc hộp sữa ngoại đắt tiền trên tay tôi rơi “bộp” xuống nền gạch. Tôi đứng chết trân tại chỗ, hai mắt mở trừng trừng nhìn bát cơm thừa bẩn thỉu. Cổ họng tôi nghẹn đắng, không thốt lên được một lời nào.
Huệ hoảng sợ tột độ. Cô ấy quỳ rụp xuống sàn bếp, hai tay ôm lấy mặt, khóc nấc lên từng hồi cơ cực: – Em xin lỗi… Anh đừng mắng em… Đừng mách mẹ… Tại em đói quá, con bú cứ khóc vì em không có sữa… Em chỉ định ăn tạm chút cơm thừa trưa hôm qua để lấy sức cho con bú thôi… Anh đừng giận, lát mẹ về mẹ mắng em…
Từng lời Huệ nói ra như hàng ngàn mũi dao nhọn hoắt đâm thẳng vào tim tôi. Tôi nhìn người vợ từng là hoa khôi của trường đại học, người con gái từng được bao người theo đuổi nay chỉ còn là một cái bóng gầy gò, hốc hác. Quần áo mặc trên người xộc xệch, mái tóc rối bù rụng lả tả, đôi mắt thâm quầng và làn da xanh xao như tàu lá chuối.
Suốt hai tháng qua, kể từ khi Huệ sinh con, vì tính chất công việc bận rộn, tôi đành nhờ mẹ đẻ từ quê lên chăm sóc vợ đẻ. Mỗi tháng, tôi đưa cho mẹ 15 triệu đồng tiền sinh hoạt phí, kèm theo những lời dặn dò tỉ mỉ: “Mẹ mua đồ ngon, hầm chim câu, chân giò bồi bổ cho nhà con nhé. Tiền nong mẹ cứ tiêu thoải mái, thiếu con lại đưa”. Mẹ tôi cười xòa vỗ ngực hứa hẹn: “Mày cứ yên tâm đi làm, tao chăm con dâu tao còn hơn con đẻ. Mày thấy tao lên một cái là nhà cửa gọn gàng, cơm nước tinh tươm chưa?”.
Đúng là mỗi tối tôi đi làm về, trên bàn luôn có mâm cơm nóng hổi, thịt cá đề huề. Huệ thì luôn ở trong buồng chăm con, viện cớ mệt nên ăn sau. Tôi – một thằng đàn ông vô tâm, nông cạn – đã tin sái cổ vào bức tranh gia đình êm ấm đó. Tôi đâu biết rằng, mâm cơm tươm tất ấy chỉ dành cho tôi và mẹ, còn vợ tôi, người phụ nữ vừa vắt kiệt sức lực để sinh cho tôi một đứa con, lại phải trốn trong buồng và lén lút vơ vét những thứ đồ ăn ôi thiu, cặn bã thừa thãi của ngày hôm trước!
– Huệ! Từ bao giờ? Chuyện này xảy ra từ bao giờ hả em?! – Tôi gào lên, lao tới ôm chặt lấy đôi vai gầy guộc đang run bần bật của vợ.
Huệ khóc nấc, ngả đầu vào ngực tôi, nước mắt ướt đẫm mảng áo: – Từ… từ lúc ở viện về anh ạ. Mẹ bảo em ăn bám, tiền anh kiếm vất vả nên phải tiết kiệm. Mẹ bảo gái đẻ chỉ cần ăn cơm trắng rang muối, hoặc chan nước mắm là đủ. Những lúc có mặt anh thì mẹ gắp thịt cho em, nhưng anh vừa đi làm, mẹ lại hất thịt vào bát mẹ, cất đi, bắt em ăn đồ thừa. Có hôm em xin mẹ mua cho cái chân giò hầm đu đủ cho có sữa, mẹ chửi em là loại rách việc, đòi hỏi… Em sợ gia đình mình cãi vã, sợ anh khó xử nên em không dám nói…
Đầu tôi nổ tung. Sự phẫn nộ, ân hận và đau xót cuộn trào trong huyết quản khiến toàn thân tôi run lên bần bật. Thằng đàn ông là tôi đã làm cái quái gì thế này? Tôi xây nhà lầu, mua xe hơi, ra ngoài hô mưa gọi gió, nhưng lại để vợ mình phải ăn cơm thiu lộn xương cá như một kẻ ăn mày ngay trong chính ngôi nhà của mình?
Và rồi, sự phẫn nộ ấy biến thành một ngọn lửa đen ngòm, thiêu rụi mọi lý trí của tôi.
Tiếng mở khóa cửa lạch cạch vang lên. Mẹ tôi về.
Bà vừa đi tập dưỡng sinh về, trên người mặc bộ đồ lụa cao cấp màu đỏ thẫm mà tôi mới mua tháng trước, tay đeo chiếc lắc vàng lấp lánh, miệng vẫn còn cười nói oang oang qua điện thoại với mấy bà bạn hàng xóm về chuyện đi du lịch Phú Quốc.
Bước vào nhà, thấy tôi đang đứng giữa bếp cùng Huệ, bà hơi sững lại nhưng rồi nhanh chóng lấy lại vẻ mặt điềm nhiên, buông điện thoại xuống: – Ô hay, sao hôm nay về sớm thế con? Không báo mẹ một tiếng để mẹ đi chợ mua đồ ngon. Mà con Huệ kia, tao đã bảo để cái bát cơm thừa cho con Vàng (con chó nhà hàng xóm) ăn, sao mày lại lôi ra thế kia? Mày định ăn vụng ăn trộm hử?
Sự trơ trẽn và giả tạo của mẹ khiến tôi bật cười. Một nụ cười chua chát, gằn từng tiếng và điên dại.
Tôi không quát mắng. Tôi không đập phá đồ đạc. Hành động sau đó của tôi khiến cả mẹ tôi và Huệ đều phải hóa đá.
Tôi chậm rãi kéo chiếc ghế ăn ra, ngồi phịch xuống. Tôi cầm cái bát tô chứa đầy thứ cơm ôi thiu bốc mùi chua loét, trộn lẫn đầu cá xương xẩu ấy lên. Tôi cầm chiếc thìa, múc một thìa đầy ắp tống thẳng vào miệng mình trước ánh mắt kinh hoàng của hai người phụ nữ.
– A… Anh làm gì vậy?! Anh nhổ ra đi! – Huệ hét lên, lao tới định giật lấy bát cơm.
Tôi đưa tay gạt mạnh Huệ ra, ánh mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào mẹ tôi. Tôi nhai trệu trạo. Mùi vị chua loét, thiu ôi của cơm nguội xông lên tận óc. Những mảnh xương cá thô cứng đâm nhói vào lợi, vào vòm họng. Tôi cảm nhận rõ vị mặn chát của nước mắm cặn, vị tanh tưởi của đồ ăn hỏng, và cả vị tanh nồng của máu tươi từ miệng mình tứa ra vì bị xương cá đâm rách nướu.
Nhưng tôi không dừng lại. Tôi nuốt ực thứ cặn bã đó xuống dạ dày đang cuộn trào, rồi tiếp tục xúc thìa thứ hai, thứ ba. Máu từ khóe miệng tôi bắt đầu rỉ ra, hòa cùng nước mắt mặn chát của sự ân hận tột cùng.
– Trời ơi! Thằng Dũng! Mày điên rồi! Mày ăn cái thứ rác rưởi đó làm gì?! Nhổ ra! Nhổ ra ngay cho mẹ! – Mẹ tôi hoảng loạn, quẳng túi xách xuống sàn, lao tới định cướp bát cơm trên tay tôi.
“XOẢNG!”
Tôi thẳng tay đập vỡ nát cái bát tô xuống nền gạch men. Những mảnh sành văng tung tóe, cơm thiu và xương cá vương vãi khắp nơi. Tôi đứng phắt dậy, lồng ngực phập phồng, máu trào ra từ khóe môi nhưng tôi không thèm lau. Tôi nhìn mẹ bằng ánh mắt không còn một chút kính trọng nào nữa, chỉ còn lại sự căm phẫn tột độ.
– Rác rưởi? Mẹ cũng biết đây là rác rưởi sao?! – Tôi gầm lên, giọng vỡ vụn, khàn đặc như tiếng gầm của một con thú bị thương. – Thế tại sao mẹ bắt vợ con ăn thứ rác rưởi này suốt hai tháng qua?!
– Mẹ… Mẹ không có… Là nó tự ăn! Nó thèm ăn chứ mẹ nào bắt nó! – Mẹ tôi lấp liếm, chân bước lùi lại vì sợ hãi trước bộ dạng tàn khốc của tôi.
– Mẹ im đi! – Tôi gõ mạnh tay xuống bàn đá khiến chiếc bàn rung lên bần bật. – Mỗi tháng con đưa mẹ mười lăm triệu! Mười lăm triệu để chăm sóc cho một người phụ nữ vừa đẻ xong, vừa ban cho mẹ một đứa cháu nội đíck tôn! Số tiền đó đi đâu rồi? Nó biến thành cái lắc vàng trên tay mẹ, biến thành những bộ váy lụa, những buổi đi spa dưỡng sinh của mẹ, còn vợ con thì phải chui lủi ăn thừa cặn bã của loài chó?!
Mẹ tôi mặt cắt không còn một giọt máu. Bà run rẩy, cố gắng ngụy biện: – Tao… tao chỉ muốn tiết kiệm cho mày! Mày đi làm vất vả, tao xót con tao nên tao mới phải chắt bóp! Nó xuất thân từ nhà quê nghèo hèn, ăn thế là sướng rồi! Ngày xưa tao đẻ mày, tao cũng chỉ húp cháo loãng với muối trắng đấy thôi! Nó ăn bám mày, sao lại đòi hỏi vương giả?!
Cái lý lẽ ích kỷ, độc ác, tàn nhẫn được thốt ra từ chính miệng người mẹ mà tôi từng hết lòng tôn kính khiến mọi sợi dây thần kinh trong đầu tôi đứt phựt.
Tôi lao thẳng vào phòng ngủ của mẹ.
– Thằng Dũng! Mày làm gì đấy?! Dừng lại! – Mẹ tôi hoảng hốt đuổi theo.
Tôi mở toang chiếc tủ quần áo bằng gỗ sồi đắt tiền, lấy ra chiếc két sắt mini mà mẹ thường giấu dưới đáy tủ. Không nói không rằng, tôi vơ lấy chiếc búa đinh để ở góc phòng kho, đập điên cuồng vào mặt số của chiếc két. Một nhát, hai nhát, ba nhát… Tiếng búa chát chúa vang lên đinh tai nhức óc. Mẹ tôi gào thét, túm áo tôi kéo lại nhưng sức bà làm sao cản nổi cơn thịnh nộ của một thằng đàn ông đang trong cơn tuyệt vọng.
“Bốp!” Cánh cửa két sắt bung ra.
Bên trong là hàng chục chỉ vàng SJC sáng chói, và ba cuốn sổ tiết kiệm. Tôi giật lấy những cuốn sổ, mở ra xem. Toàn bộ tiền tôi gửi cho bà hàng tháng, cộng thêm những đồng tiền mừng đầy tháng của cháu nội, bà đều đem gửi vào sổ tiết kiệm đứng tên riêng của bà, và đặc biệt là gửi cho cô con gái út – em gái tôi – vừa mới mua nhà trên thành phố.
Tôi cười. Tiếng cười vang lên đầy chua chát, thê lương.
– Tiết kiệm cho con sao? Đây là cách mẹ tiết kiệm cho con đấy ư? Mẹ vắt kiệt máu thịt của vợ con, để bòn rút tiền của con, vỗ béo cho bản thân mẹ và cho con gái mẹ! Mẹ nói vợ con ăn bám? Cô ấy từ bỏ công việc lương hai mươi triệu để lùi về sau sinh con, vun vén cho cái nhà này. Còn mẹ, mẹ đang bòn rút chính mồ hôi nước mắt của con trai mẹ để xây đắp sự phù phiếm của mẹ! Mẹ mới chính là kẻ ăn bám tàn nhẫn nhất!
– Mày… mày dám hỗn với tao thế à?! Tao là mẹ mày! Tao sinh ra mày! – Mẹ tôi bắt đầu giở bài khóc lóc ỉ ôi, ngồi phịch xuống sàn nhà gào thét ăn vạ. – Bố mày mất sớm, tao một tay nuôi mày khôn lớn, giờ mày vì một con đàn bà ngoại tộc mà chửi mẹ mày! Có giỏi thì mày đánh tao đi! Mày giết tao đi!
Nhưng tôi không hề quan tâm đến màn diễn kịch đó nữa. Tôi lạnh lùng ném xấp sổ tiết kiệm và những chỉ vàng vào người bà.
– Mẹ thu dọn đồ đạc đi. Chiều nay con sẽ mua vé xe cho mẹ về quê. Từ nay, con không cần mẹ chăm sóc gia đình này nữa, và mỗi tháng con cũng chỉ gửi về cho mẹ đúng hai triệu tiền phụng dưỡng luật pháp quy định. Nếu mẹ còn bước chân lên cái nhà này để đày đọa vợ con một lần nào nữa, con sẽ coi như mình không có người mẹ này!
Nói xong, tôi bước ra ngoài phòng khách. Huệ đã ngất xỉu từ bao giờ, nằm sõng soài trên nền đất lạnh lẽo, khuôn mặt trắng bệch như tờ giấy.
Trái tim tôi như bị ai bóp nghẹt. Tôi lao đến, bế thốc vợ lên tay. Cô ấy nhẹ bẫng, nhẹ như một chiếc lá khô sắp rụng. Thằng bé con trong phòng ngủ cũng bắt đầu khóc thét lên vì đói sữa. Tôi gạt nước mắt, hô hoán hàng xóm nhờ trông giúp con trai, rồi vội vã đưa Huệ vào viện cấp cứu.
Tại phòng cấp cứu, vị bác sĩ già với mái tóc hoa râm nhìn tôi bằng ánh mắt hình viên đạn, ném tập hồ sơ bệnh án lên bàn: – Các người làm chồng kiểu gì vậy?! Vợ mới sinh được hai tháng mà để suy nhược cơ thể trầm trọng, thiếu máu cấp độ 3, tụt canxi và có dấu hiệu trầm cảm sau sinh nặng. Dạ dày của cô ấy bị viêm loét nghiêm trọng do nạp thức ăn nhiễm khuẩn. Trễ một chút nữa thôi là nguy hiểm đến tính mạng cả mẹ lẫn khả năng mất sữa hoàn toàn cho con! Yêu thương cái kiểu gì mà để vợ ra nông nỗi này?!
Tôi đứng cúi gằm mặt, hai tay nắm chặt vào nhau đến rớm máu, để mặc cho bác sĩ xỉ vả. Những lời chửi mắng ấy là quá nhẹ so với tội lỗi của tôi. Sự vô tâm, hời hợt và niềm tin mù quáng vào chữ “mẹ” đã suýt cướp đi sinh mạng của người phụ nữ tôi yêu thương nhất.
Đêm đó, tôi túc trực bên giường bệnh của Huệ. Nhìn những giọt dịch truyền nhểu từng giọt chậm rãi vào tĩnh mạch xanh xao của vợ, tôi nắm chặt lấy bàn tay lạnh ngắt của cô ấy, áp lên má mình, khóc không thành tiếng.
Vài tiếng sau, Huệ tỉnh lại. Thấy tôi đang khóc, cô ấy thều thào, khóe môi nhợt nhạt cố nở một nụ cười: – Anh… anh đừng khóc. Em không sao mà. Con… con đâu rồi anh? Mẹ có mắng anh không? Anh đừng cãi nhau với mẹ, em chịu được…
Sự hiền lành, nhẫn nhịn đến ngu ngốc của vợ càng làm tôi thêm đau đớn. Tôi hôn lên trán cô ấy, kiên định nói: – Không có mẹ nào nữa cả! Từ nay, anh sẽ là người bảo vệ em. Anh xin lỗi vì đã để em chịu khổ. Anh hứa, sẽ không bao giờ có bất kỳ ai, kể cả mẹ anh, được phép làm tổn thương em nữa.
Sáng hôm sau, tôi gọi điện nhờ chị gái của Huệ ở quê lên viện chăm sóc cô ấy vài hôm. Còn tôi, tôi xin nghỉ phép không lương nguyên một tháng.
Tôi trở về nhà. Mẹ tôi vẫn ngồi lì ở phòng khách, vẻ mặt hậm hực. Thấy tôi về, bà định cất giọng mắng mỏ tiếp, nhưng khi bắt gặp ánh mắt lạnh tanh, kiên quyết và vô hồn của tôi, bà im bặt.
Tôi vào phòng, gom toàn bộ quần áo, đồ đạc của bà nhét vào vali. Kéo chiếc vali ra phòng khách, tôi đặt trước mặt bà một xấp tiền mặt ba triệu đồng và một tấm vé xe khách chuyến 2 giờ chiều.
– Xe đã đặt. Lát nữa sẽ có taxi đến đón mẹ ra bến xe. Từ nay mẹ về quê sống chung với nhà cô út, số vàng và sổ tiết kiệm kia mẹ cứ mang theo để mà phòng thân. Con không muốn nói thêm bất kỳ lời nào nữa. Mẹ tự bảo trọng.
Bà Thoa ngỡ ngàng, rồi gào lên khóc lóc, chửi rủa tôi là đồ bất hiếu, đồ bị vợ bù nhìn dắt mũi. Bà gọi điện lu loa cho họ hàng ở quê, cho cô em gái của tôi để kể lể. Nhưng tôi lập tức giật điện thoại, mở loa ngoài, kể rành rọt lại từng chi tiết bà đã cho Huệ ăn gì, và số tiền mười lăm triệu mỗi tháng biến đi đâu. Cả dòng họ ở quê nghe xong, không ai dám lên tiếng bênh vực bà lấy nửa lời. Cô em gái cũng ngượng ngùng dập máy.
Khi chiếc taxi lăn bánh đưa mẹ rời đi, căn nhà trở nên im ắng. Nhưng đó là một sự im ắng dễ chịu, sự bình yên mà lẽ ra gia đình nhỏ của tôi phải có từ lâu.
Những ngày sau đó là chuỗi ngày tôi tự mình chuộc lại lỗi lầm.
Tôi lên mạng mày mò từng công thức nấu ăn cho bà đẻ. Từ một thằng đàn ông chỉ biết cầm bút, gõ máy tính, tôi bắt đầu lóng ngóng đi chợ, chọn mua từng bó rau ngót, từng chiếc móng giò lợn sạch. Những ngón tay quen gõ phím của tôi giờ đầy những vết thái dao cứa trượt, những vết bỏng do mỡ bắn.
Khi Huệ xuất viện về nhà, tôi đích thân bưng mâm cơm nóng hổi vào tận giường. Một bát cơm trắng dẻo thơm, một bát canh đu đủ hầm chân giò ninh nhừ ngọt lịm, một đĩa thịt bò xào măng tây và một ly sữa nóng.
Nhìn mâm cơm, Huệ rơm rớm nước mắt. Tôi ngồi xuống bên cạnh, vòng tay ôm lấy bờ vai cô ấy, dịu dàng đút từng thìa canh: – Ăn ngoan nào vợ của anh. Để có nhiều sữa cho cu Tí, và để bù đắp lại thanh xuân cho em.
Tháng đầu tiên, tôi lóng ngóng vật lộn với việc thay tã, tắm cho con, dọn dẹp nhà cửa. Đêm đến, hễ con ọ oẹ, tôi lập tức bật dậy pha sữa, bế dong con đi lại khắp nhà để vợ được ngủ tròn giấc. Những quầng thâm bắt đầu xuất hiện trên mắt tôi, nhưng khi nhìn thấy sắc diện của Huệ dần hồng hào trở lại, nụ cười đã bắt đầu nở trên môi cô ấy, tôi thấy mọi mệt mỏi đều xứng đáng.
Một năm sau.
Cu Tí đã chập chững biết đi, bụ bẫm và vô cùng đáng yêu. Huệ cũng lấy lại được vóc dáng và nhan sắc rạng rỡ của ngày xưa. Cô ấy bắt đầu quay trở lại công việc, làm quản lý cho một trung tâm ngoại ngữ, tự tin và đầy sức sống.
Về phần mẹ tôi, sống ở quê cùng gia đình cô em gái, bà dần nhận ra hậu quả của sự ích kỷ. Cô em gái lấy hết số tiền vàng của bà để kinh doanh nhưng thua lỗ, thái độ với bà cũng dần nhạt nhẽo, hắt hủi. Mẹ nhiều lần gọi điện lên khóc lóc, ngỏ ý muốn lên thăm cháu nội và xin lỗi Huệ.
Nhưng tôi đã cứng rắn từ chối.
Tôi vẫn gửi đều đặn hai triệu mỗi tháng để hoàn thành nghĩa vụ làm con, nhưng tôi không cho phép bà bước chân lên thành phố thêm lần nào. Tôi biết ơn mẹ đã sinh ra tôi, nhưng tôi sẽ không để sự độc hại của bà phá nát gia đình nhỏ của tôi thêm một lần nào nữa.
Mỗi buổi chiều cuối tuần, gia đình ba người chúng tôi lại dắt tay nhau đi dạo trong công viên gần nhà. Ánh hoàng hôn nhuộm vàng bãi cỏ, chiếu rọi lên nụ cười hạnh phúc của Huệ và tiếng bi bô của con trai.
Tôi ôm vòng qua eo vợ, siết nhẹ. Trải qua một bài học nhớ đời, tôi mới thấm thía một sự thật tàn khốc: Trong cuộc chiến giữa mẹ chồng và nàng dâu, người đàn ông không được phép làm một kẻ ngoài cuộc vô can. Nếu anh không thể làm tấm khiên vững chắc để che chở cho người phụ nữ đã vì anh mà từ bỏ cả tuổi thanh xuân, thì anh mãi mãi chỉ là một thằng đàn ông thất bại, dẫu ngoài xã hội anh có thành công đến đâu đi chăng nữa.
May mắn thay, tôi đã kịp thức tỉnh, và kịp giữ lấy thế giới nhỏ bé, quý giá nhất của cuộc đời mình.