Tổng hợp những câu chuyện KHÔNG PHẢI NGOÀI ĐỜI THẬT, do trí tuệ nhân tạo AI sáng tạo, không nhằm mục đích hạ bệ ai, chỉ mang tính chiêm nghiệm, giải trí

“Anh về nhà ngay đi.” — Giọng Liên cắt ngang, dứt khoát và lạnh như băng, không một chút giọt nước mắt hay sự cầu xin như Tân thầm tưởng tượng.
“Cô làm cái trò gì đấy?” — Tân gạt đĩa mì gói ăn dở sang một bên, hắng giọng lấy lại vẻ kiêu ngạo. — “Tôi đang bận. Đã bảo là ly hôn rồi, đừng có dở trò gây chú ý nữa. 4 tỷ kia tôi không trả lại một đồng nào đâu!”
“Tôi không xin tiền anh, cũng chẳng thèm xin anh quay về.” — Liên cất giọng bình thản, nhưng câu nói tiếp theo của cô như một quả bom nguyên tử nổ tung ngay bên tai Tân. — “Tôi chỉ gọi để báo cho anh biết: Hợp đồng chuyển nhượng toàn bộ cổ phần và tài sản đứng tên anh tại Tập đoàn Bất động sản Thịnh Phát đã chính thức bị hủy bỏ. Và… khoản vay bảo lãnh 5 tỷ đứng tên cá nhân anh ở ngân hàng vừa đến hạn thanh tra. Nếu trong vòng hai tiếng nữa anh không có mặt để làm việc với công an kinh tế và ban pháp chế, anh sẽ chính thức bị khởi tố vì tội làm giả hồ sơ và tẩu tán tài sản.”
OÀNG!
Chiếc đĩa nhựa trên tay Tân rơi tạch xuống sàn nhà.
“Cô… cô nói cái gì?!” — Tân gào lên, toàn thân run rẩy. — “Tài sản nào? Cổ phần nào? Đừng có bốc phét! Cô chỉ là một con mẹ béo sề suốt ngày xó bếp, cô biết cái quái gì về Thịnh Phát?!”
“Tôi cho anh 30 phút.” — Liên nói ngắn gọn rồi cúp máy cái rựa.
Tiếng tít tít kéo dài trong điện thoại làm Tân nổi toàn bộ gai gốc. Bất giác, một nỗi sợ hãi tột cùng dâng lên trong lòng anh ta.
CHƯƠNG MỘT. CÚ SỐC TẠI CĂN NHÀ “NẤM MỒ”
Tân vội vã văng chiếc vali lên xe, không kịp dặn Ngọc một lời, lái chiếc xe sang lao như điên về lại căn nhà mà mới một tuần trước anh ta vừa dè bĩu gọi là “nấm mồ chán ngắt”.
Xe vừa trổ vào sân, Tân đã chết đứng tại chỗ.
Trước cổng nhà không phải là khung cảnh đìu hiu của người vợ “cơm nguội” ngồi khóc lóc. Thay vào đó là hai chiếc xe Mercedes màu đen sang trọng đỗ xịch trước cửa. Bốn người đàn ông mặc vest đen lịch lãm, tay cầm cặp da cao cấp, cùng hai chiến sĩ công an kinh tế đang đứng chờ sẵn ở phòng khách.
Liên ngồi ở ghế sofa chính giữa.
Cô không còn mặc bộ đồ bộ bạc phếch, cũ kỹ thường ngày. Thay vào đó là một bộ vest công sở màu trắng sữa cắt may tinh tế, mái tóc búi gọn gàng tôn lên gương mặt sắc sảo, quý phái. Khí chất xa xỉ, quyền lực thoát ra từ người phụ nữ ấy khiến Tân sững sờ, suýt nữa không nhận ra người vợ đã chung sống 6 năm qua!
“Tân, anh về muộn 5 phút.” — Liên thong thả đặt tách trà xuống bàn, ánh mắt điềm tĩnh nhìn anh ta.
“Liên… cái… cái trò gì thế này?!” — Tân nuốt nước bọt ừng ực, gượng gạo quát lớn để che giấu sự hoảng loạn. — “Mấy người này là ai? Sao lại tự tiện xông vào nhà tôi?!”
Vị luật sư đứng đầu bước tiến lên một bước, rút từ trong cặp ra một tập hồ sơ dày cộp, dứt khoát chìa ra trước mặt Tân.
“Ông Phạm Văn Tân,” — Giọng vị luật sư vang lên đanh thép. — “Tôi là Trần Nam, Trưởng Ban Pháp chế đại diện cho Chủ tịch Hội đồng quản trị Tập đoàn Thịnh Phát. Hôm nay chúng tôi đến đây để thu hồi toàn bộ tài sản, quyền quản lý và làm việc về khoản nợ vi phạm pháp luật do ông gây ra.”
“Chủ tịch nào?! Tôi là Giám đốc chi nhánh! Tôi có cổ phần!” — Tân gào lên.
“Đúng, ông từng có.” — Luật sư Nam mỉm cười lạnh lùng. — “Nhưng toàn bộ số cổ phần đó, cùng với vị trí Giám đốc chi nhánh mà ông đang ngồi, thực chất là do Bà Nguyễn Kiều Liên — Chủ tịch sáng lập Tập đoàn Thịnh Phát, đồng thời là vợ ông — âm thầm ủy quyền cho ông đứng tên quản lý suốt 5 năm qua!”
OÀNG!
Lời tuyên bố như một cú đấm thẳng vào mặt khiến Tân xây xẩm mặt mày. Anh ta lùi lại hai bước, lưng đập mạnh vào cánh cửa gỗ.
“Không… không thể nào!” — Tân trợn ngược mắt nhìn Liên. — “Cô… cô chỉ là một đứa con gái quê mùa, làm nội trợ…”
Liên chậm rãi đứng dậy. Đôi giày cao gót phát ra tiếng cộp… cộp… thong thả trên sàn nhà.
“Tân này,” — Liên cất giọng dịu dàng nhưng lạnh gắt như băng giá. — “6 năm trước, khi anh chỉ là một gã nhân viên quèn bị đuổi việc, ai là người đã đứng ra mở công ty cho anh? Khi anh tự cao tự đại muốn làm ‘Giám đốc’, ai là người đã lui về sau, đóng vai một người vợ nội trợ tầm thường để giữ cho anh cái ‘sĩ diện’ của người đàn ông trong gia đình?”
Tân bàng hoàng nhớ lại. Ngày mới cưới, Liên nói cô thích cuộc sống bình yên, thích chăm sóc nhà cửa nên giao lại việc quản lý công ty cho anh. Anh cứ nghĩ cô ngốc nghếch, vô dụng, chỉ biết quanh quẩn xó bếp. Nào ngờ… toàn bộ mạng lưới quan hệ, nguồn vốn và quyền quyết định tối cao của tập đoàn đều nằm trọn trong tay người phụ nữ này!
Cô chấp nhận giả ngu, chấp nhận ăn mặc sề xòa để làm hậu phương cho anh, tôn anh lên làm “trụ cột”. Nhưng khi có chút tiền tài và danh vọng, thứ đầu tiên anh làm lại là khinh rẻ, chà đạp và bỏ rơi cô!
CHƯƠNG HAI. MẤT SẠCH CHÌ LẪN CHÀI
“Tôi đã cho anh cơ hội.” — Liên nhìn thẳng vào mắt Tân. — “Trước khi anh bước ra khỏi cánh cửa này, tôi đã hỏi anh ‘Anh chắc chắn chứ?’. Nhưng anh đã chọn cách nhạo báng tình nghĩa 6 năm qua, chọn ôm 4 tỷ đồng đi theo cô nhân tình.”
“Liên! Anh… anh sai rồi! Anh bị mờ mắt!” — Tân hoảng loạn, hai gối đập vào nhau bập bùng. Anh ta tiến lại định nắm lấy tay Liên nhưng bị hai nhân viên bảo vệ vạm vỡ ngăn lại. — “Chúng mình là vợ chồng mà em! Của chồng công vợ! Em cho anh xin lỗi, anh sẽ đuổi cô Ngọc đi ngay tắp lự!”
“Quá muộn rồi, Phạm Văn Tân.” — Vị luật sư cắt ngang lời van xin nham nhở của anh ta. — “Về số tiền 4 tỷ đồng tiền mặt và chiếc xe sang ông tự ý mang đi sang nhà cô Ngọc: Số tiền đó được rút từ tài khoản ngân hàng dùng làm quỹ bảo lãnh dự án của tập đoàn. Việc ông tự ý tẩu tán số tiền này nhằm mục đích cá nhân đã cấu thành tội ‘Tham ô tài sản’ và ‘Lạm dụng niềm tin chiếm đoạt tài sản’.”
“Cái gì?! Đó là tiền của tôi mà!” — Tân gào lên trong tuyệt vọng.
“Tiền của ông?” — Liên nhếch môi, nụ cười tràn ngập sự khinh bỉ. — “Toàn bộ tài khoản đó đứng tên Công ty. Anh nghĩ anh rút tiền ra dễ dàng thế sao? Tôi đã cố tình để anh mang 4 tỷ đó đi, để hôm nay có đầy đủ bằng chứng pháp lý tống anh vào tù!”
Tân ngã gục xuống sàn đá lạnh ngắt. Sự thật phũ phàng giội thẳng vào đầu khiến anh ta không thở nổi.
Đúng lúc đó, chiếc điện thoại trong túi Tân reo lên liên hồi.
Là Ngọc. Tân vội vã bắt máy như bấu víu vào chiếc phao cuối cùng: “Ngọc ơi! Bán ngay mấy cái túi hiệu, gom lại 4 tỷ mang về đây cứu anh! Anh sắp bị công an bắt rồi!”
Đầu dây bên kia không phải là giọng nũng nịu thường ngày, mà là một tiếng chửi thề chát chúa:
“Ông điên à?! Tiền ông đưa tôi đã lỡ cọc mua căn hộ chung cư đứng tên tôi rồi! Lại còn nợ nần công an cái gì nữa? Cút đi nhé, đừng có làm phiền tôi nữa!”
Tít… tít… tít…
Cuộc gọi bị ngắt dứt khoát.
Tân trợn ngược mắt, ôm đầu khóc rống lên. Cô nhân tình “nóng bỏng, ngọt ngào” mà anh ta coi là “thiên đường”, kẻ mà anh ta sẵn sàng đạp đổ người vợ tào khang để chạy theo… đã nuốt trọn số tiền rồi phủi tay bỏ chạy không một chút tiếc thương!
CHƯƠNG BA. BẢN ẢN DÀNH CHO KẺ BỘI BẠC
Hai chiến sĩ công an kinh tế bước tiến lại gần, còng số 8 lạnh ngắt cạch một tiếng khóa chặt hai tay Tân.
“Ông Phạm Văn Tân, mời ông về cơ quan công an để phối hợp điều tra làm rõ hành vi tham ô tài sản và tẩu tán tài sản doanh nghiệp.”
Tân bị kéo đi trong sự tủi hờn và nhục nhã tột cùng. Đi ngang qua Liên, anh ta quỳ gục xuống, nước mắt nước mũi hòa lẫn van xin thảm thiết:
“Liên ơi! Vợ ơi! Anh van em! Xin em nể tình nghĩa 6 năm qua mà bãi nại cho anh! Anh thề từ nay về sau sẽ làm con chó trung thành bên em, em bảo gì anh cũng nghe! Xin em đừng đẩy anh vào tù!”
Liên nhìn gã đàn ông đang bò lăn dưới chân mình bằng ánh mắt lạnh như băng. Không có sự oán hận, không có sự giận dữ, chỉ là một khoảng không trong suốt, hoàn toàn xem anh ta như một thứ rác rưởi không tồn tại.
“Tân này,” — Liên cúi xuống, nói nhỏ đủ cho một mình anh ta nghe. — “Anh nói đúng một điều: Căn nhà này đúng là một ‘nấm mồ’. Nhưng nó không phải nấm mồ chôn chặt cuộc đời tôi, mà là nấm mồ chôn chôn vĩnh viễn lòng tham, sự ngạo mạn và bản chất bội bạc của anh!“
Nói rồi, cô quay lưng bước thẳng lên tầng.
Tân bị cảnh sát giải đi ra xe. Tiếng còng số 8 va vào nhau lách cách xé tan không gian chiều tà.
ĐOẠN KẾT. HỦNG SÁNG SAU BẢO TỐ
Một năm sau.
Tòa án nhân dân thành phố tuyên phạt Phạm Văn Tân 8 năm tù giam về tội “Tham ô tài sản” và buộc phải bồi thường toàn bộ số tiền đã tẩu tán. Cô nhân tình Ngọc do liên đới tiêu thụ tài sản do người khác phạm tội mà có cũng bị thu hồi toàn bộ căn chung cư, phải gánh khoản nợ lớn và bị giới ăn chơi tẩy chay hoàn toàn, sống trong sự nhục nhã và thiếu thốn.
Căn biệt thự cũ được Liên sửa sang lại thành một không gian tràn ngập ánh sáng và cây xanh.
Không còn chiếc áo bộ cũ mèm, không còn sự nhẫn nhịn mù quáng vì một người đàn ông không xứng đáng, Kiều Liên trở lại đúng vị thế của một nữ doanh nhân thành đạt, quyền lực và quyến rũ trên thương trường. Cô dành thời gian điều hành tập đoàn, tham gia các hoạt động thiện nguyện và tận hưởng cuộc sống tự do, bình yên bên những người thân yêu.
Vào một chiều thu đầy nắng, Liên đứng bên cửa kính lớn của văn phòng Chủ tịch tại tầng 40, nhìn xuống dòng người hối hả ngược xuôi.
Cô khẽ mỉm cười, nhấp một ngụm trà ấm. Cuộc đời luôn có những quy luật vô cùng sòng phẳng:
Kẻ coi tình nghĩa như “cơm nguội” để chạy theo những thứ “phù phiếm” giả tạo, thì cuối cùng đến cả một bát cơm ôi cũng không có mà ăn; còn người biết trân trọng bản thân, biết buông bỏ đúng lúc, sẽ luôn tìm thấy ánh sáng và hạnh phúc thật sự cho riêng mình!