
BẾN ĐỖ MUỘN MÀNG
Anh chỉ hỏi một câu duy nhất, bằng tông giọng trầm ổn như nước hồ thu: “Em muốn một cuộc đời bình yên, hay em cần một tình yêu cháy bỏng? Nếu là bình yên, anh nghĩ mình có thể cùng em xây dựng. Còn nếu là đam mê… anh sợ đôi chân này sẽ làm em thất vọng.”
Tôi nhìn vào đôi mắt ấy – một đôi mắt không có sự cầu khẩn, cũng chẳng có sự tự ti của một người khiếm khuyết. Nó chỉ có sự chân thành đến gai người. Ở tuổi bốn mươi, sau khi đã đi qua đủ những dông bão, tôi hiểu rằng “đam mê” là thứ xa xỉ phẩm dễ cháy nhưng cũng chóng tàn. Thứ tôi cần lúc này là một mái nhà, một danh phận để mẹ tôi không còn phải khóc thầm mỗi khi hàng xóm hỏi chuyện cưới xin.
Tôi gật đầu: “Em cần bình yên.”
Và thế là, chúng tôi chuẩn bị cho một đám cưới.
Chương 1: Những cơn sóng ngầm trước ngày đại hỷ
Tin tôi lấy chồng lan đi nhanh chóng. Nhưng kèm theo đó là những lời xì xầm còn cay nghiệt hơn cả lúc tôi còn độc thân. Người ta bảo tôi vì ham giàu nên mới chấp nhận lấy một người què. Có kẻ lại độc mồm bảo: “Chắc cái ngữ ấy có vấn đề gì bên trong nên trai tráng nó không rước, mới phải vơ đại ông xe lăn.”
Mẹ tôi, dù mừng vì con gái đã có nơi có chốn, nhưng bà vẫn không giấu nổi vẻ ưu tư. Nhiều lần tôi bắt gặp bà đứng tần ngần trước tấm ảnh cưới của chúng tôi, ngón tay run run chạm vào chiếc xe lăn bị che khuất một nửa sau tà váy cưới trắng muốt. Bà sợ con gái khổ, sợ sau này phải hầu hạ chồng, sợ trăm ngàn thứ không tên.
Về phần Nam, anh vẫn vậy. Điềm đạm và chu đáo một cách đáng ngạc nhiên. Anh tự tay đặt thợ làm riêng một đôi giày cưới thủ công cho tôi vì biết tôi hay bị đau gót chân. Anh sửa lại toàn bộ lối đi trong căn nhà riêng, lắp thêm những thanh vịn, không phải chỉ cho anh, mà là để “sau này mẹ sang chơi, bà già rồi đi lại cho vững”.
Nhưng càng gần ngày cưới, nỗi mặc cảm trong tôi càng lớn dần. Tôi không sợ cực, tôi chỉ sợ sự thương hại. Tôi sợ cảm giác phải đẩy chồng đi giữa dàn khách mời, sợ những ánh mắt soi mói đổ dồn vào đôi chân bất động của anh thay vì nhìn vào khuôn mặt hạnh phúc của cô dâu.
Chương 2: Ngày cưới và nỗi xấu hổ vỡ òa
Ngày trọng đại rồi cũng đến. Nhà hàng sang trọng nhất thành phố ngập tràn hoa hồng trắng – loài hoa tôi thích. Nam diện bộ vest xanh đen lịch lãm, mái tóc vuốt gọn gàng, gương mặt anh tuấn của anh khiến nhiều người phải trầm trồ. Nếu anh đứng dậy được, anh chắc chắn sẽ là chú rể hoàn hảo nhất thế gian.
Nhưng thực tế là anh vẫn ngồi đó, trên chiếc xe lăn điện đời mới nhất.
Suốt buổi lễ, tôi như một con búp bê gỗ, cười nói gượng gạo. Mỗi khi có ai đó đến chúc mừng và vô tình nhìn xuống phía dưới, tôi lại cảm thấy mặt mình nóng ran. Tôi cố tình đứng xích lên phía trước một chút, như muốn dùng tà váy rộng che đi chiếc xe lăn của chồng. Tôi xấu hổ. Một nỗi xấu hổ ích kỷ và hèn nhát mà tôi không dám thừa nhận với chính mình.
Đến phần làm lễ chính thức trên sân khấu, ánh đèn spotlight tụ hội. MC dõng dạc nói: “Sau đây, xin mời chú rể có đôi lời phát biểu và thực hiện nghi thức trao nhẫn cho cô dâu.”
Tôi chuẩn bị tâm thế sẽ cúi thấp người xuống để anh trao nhẫn, hoặc anh sẽ cầm micro ngồi nói như thường lệ. Nhưng không. Nam ra hiệu cho người em họ đi cùng. Cậu ấy mang ra một khung sắt lạ lẫm, trông giống như một thiết bị trợ lực y tế.
Cả hội trường bắt đầu xầm xì. Tôi tái mặt, thì thầm vào tai anh: “Anh làm gì thế? Cứ ngồi vậy cũng được mà, không ai trách đâu.”
Nam không nhìn tôi, anh chỉ mỉm cười, một nụ cười đầy quyết tâm. Anh bám chặt tay vào hai thanh vịn của thiết bị, gân xanh trên cổ và tay nổi lên cuồn cuộn. Từng chút một, anh rướn người lên. Đôi chân anh – vốn đã teo lại một chút sau 5 năm tai nạn – run rẩy dữ dội trong ống quần tây. Mồ hôi bắt đầu chảy ròng ròng từ thái dương anh, thấm đẫm cổ áo sơ mi trắng.
Mọi người nín thở. Có tiếng ai đó thốt lên: “Trời ơi, anh ta định đứng dậy sao?”
Tôi đứng sững sờ, tim đập loạn nhịp. Tôi vừa lo anh ngã, vừa cảm thấy… xấu hổ vì sự “khác người” này. Tôi muốn ngăn anh lại, muốn bảo anh đừng làm trò nữa, nhưng ánh mắt anh lúc đó quá mãnh liệt. Đó là ánh mắt của một chiến binh đang ra trận.
Cuối cùng, bằng một nỗ lực phi thường vượt quá giới hạn thể chất, Nam đã đứng thẳng người. Dù anh vẫn phải dựa vào khung sắt, dù toàn thân anh vẫn run lên từng hồi, nhưng ở khoảnh khắc đó, anh cao hơn tôi nửa cái đầu. Anh đứng hiên ngang trước mặt tôi, trước mặt hàng trăm khách mời.
Chương 3: Tiếng lòng của người đàn ông “không chân”
Anh cầm micro, giọng nói run rẩy vì mệt nhưng cực kỳ rõ ràng:
“Kính thưa các quan khách… Tôi biết, sự hiện diện của tôi trong tư thế này có lẽ làm nhiều người thấy bất tiện, thậm chí là ái ngại cho vợ tôi. Suốt những tháng qua, tôi đã nghe rất nhiều lời ra tiếng vào. Người ta nói Tuyết lấy tôi vì tài sản, hoặc vì cô ấy đã hết thời nên phải chấp nhận một người phế nhân.”
Anh dừng lại một chút, nhìn thẳng vào tôi, đôi mắt giờ đây đã nhòe lệ:
“Nhưng sự thật là, chính tôi mới là người phải cầu xin cô ấy bước vào cuộc đời mình. Tôi đã mất 5 năm để học cách chấp nhận rằng mình sẽ ngồi một chỗ cả đời. Nhưng từ khi gặp Tuyết, tôi lại muốn học cách đứng lên một lần nữa. Không phải để đi lại như người bình thường – bác sĩ nói đó là điều không thể – mà là để đứng lên bảo vệ người phụ nữ của mình.”
Anh nắm lấy tay tôi, đôi bàn tay anh ướt đẫm mồ hôi nhưng ấm nóng lạ thường.
“Tuyết à, anh xin lỗi vì ngày cưới lại để em phải chứng kiến cảnh tượng chật vật này. Anh đứng lên không phải để thể hiện điều gì cao siêu. Anh chỉ muốn chứng minh cho em và cả thế giới thấy rằng: Dù đôi chân anh không còn giá trị, nhưng ý chí của anh sẽ là điểm tựa vững chãi nhất cho em. Anh sẽ không bao giờ để em phải cúi đầu vì lấy một người chồng như anh.”
Cả hội trường im phăng phắc trong vài giây, rồi một tiếng vỗ tay vang lên, sau đó là cả nghìn tiếng vỗ tay rầm rộ như sấm dậy. Mẹ tôi gục đầu vào vai dì tôi mà khóc nức nở. Những người bạn trước đó còn nhìn anh với ánh mắt thương hại, nay đều cúi đầu nể phục.
Còn tôi? Tôi thấy mình nhỏ bé vô cùng. Nỗi xấu hổ ích kỷ lúc nãy biến thành một sự hối hận tột cùng. Tôi đã định “lấy đại” một người để làm hài lòng xã hội, nhưng anh lại dùng cả tính mạng và lòng tự tôn để trân trọng tôi. Tôi đã sợ anh làm tôi mất mặt, trong khi anh lại dùng tất cả sức lực còn lại để nâng tầm giá trị của tôi lên.
Chương 4: Hạnh phúc ở tuổi 40
Đêm tân hôn. Căn phòng ngập tràn hương tinh dầu quế ấm áp. Nam nằm trên giường, gương mặt lộ rõ sự mệt mỏi sau màn “trình diễn” quá sức trên sân khấu. Đôi chân anh bắt đầu co rút do vận động mạnh, anh nhăn mặt vì đau.
Tôi không còn đứng nhìn nữa. Tôi ngồi xuống, ân cần cởi đôi giày và nẹp sắt cho anh. Tôi dùng đôi tay mình xoa bóp từng thớ cơ cho chồng.
“Sao anh phải khổ thế? Em đâu có bắt anh đứng lên,” tôi thút thít.
Nam kéo tay tôi lại, đặt một nụ hôn nhẹ lên mu bàn tay: “Anh biết em lo lắng điều gì. Anh không muốn vợ mình ngày đầu tiên về nhà chồng mà trong lòng lại mang theo nỗi mặc cảm. Anh muốn em tự hào, Tuyết ạ.”
Tôi nghẹn ngào ôm chầm lấy anh. Ở tuổi bốn mươi, tôi mới hiểu rằng tình yêu không phải là cùng nhau đi dạo trên những bãi cát vàng hay khiêu vũ dưới ánh đèn sân khấu. Tình yêu đôi khi chỉ đơn giản là khi một người sẵn sàng làm điều không thể, chỉ để người kia không cảm thấy cô đơn.
Những ngày sau đó, cuộc sống của chúng tôi diễn ra êm đềm đúng như lời anh hứa. Nam không thể đưa tôi đi dạo bằng đôi chân, nhưng anh đưa tôi đi khắp nơi trên chiếc xe hơi được thiết kế riêng. Anh không thể giúp tôi việc nặng nhọc bằng sức vóc, nhưng anh luôn là người thấu hiểu, lắng nghe mọi buồn vui của tôi sau một ngày làm việc.
Mẹ tôi giờ đây đi đâu cũng khoe về cậu con rể tài giỏi, hiếu thảo. Bà không còn nhắc đến chiếc xe lăn nữa, vì trong mắt bà, Nam là người đàn ông “đứng thẳng” nhất mà bà từng biết.
Tôi nhận ra rằng, cuộc đời này vốn dĩ không có gì là “quá lứa” hay “lấy đại”. Mọi sự chờ đợi đều có cái giá của nó. Nếu tôi không kiên trì đi qua những năm tháng lẻ loi, có lẽ tôi đã không đủ trưởng thành để nhận ra giá trị của người đàn ông ngồi trên xe lăn ấy.
Hạnh phúc tuổi 40 của tôi không bắt đầu bằng một tiếng sét ái tình, mà bắt đầu bằng một đôi chân run rẩy trên sân khấu cưới. Một đôi chân không đứng được lâu, nhưng đủ sức đưa tôi đi đến tận cùng của sự bình yên.