Đám T;ang Chồng Tỷ Phú, Người Vợ B;àng H;oàng Khi Thấy Một Bé Gái Giống Hệt Chồng Tới Viếng…Tiếng mưa lách tách rơi trên mái tôn, hòa cùng tiếng kèn trống não nề từ trong căn biệt thự sang trọng vọng ra. Ngày hôm nay, đám tang của ông Trần Hoàng – vị tỷ phú nổi tiếng khắp thành phố – thu hút sự chú ý không chỉ của người thân, bạn bè mà cả báo chí và hàng xóm hiếu kỳ. Người ta đến không chỉ để tiễn đưa một con người giàu có, mà còn để tận mắt chứng kiến cuộc đời và hậu sự của một trong những nhân vật quyền lực nhất thương trường.
Bà Lệ, vợ ông Hoàng, mặc bộ áo tang trắng, khuôn mặt tái nhợt. Bà không khóc gào, chỉ im lặng nhìn di ảnh chồng đặt trên bàn thờ nghi ngút khói hương. Mấy ngày qua, bà sống trong trạng thái mơ hồ, chẳng biết mình đang trong cơn ác mộng hay thực tại. Bao nhiêu năm hôn nhân, từ những ngày ông Hoàng chỉ là một doanh nhân khởi nghiệp đến lúc ông thành tỷ phú, bà đều ở bên cạnh. Giờ đây, ông nằm đó, lặng im, bỏ lại bà với gia sản khổng lồ và vô số ánh mắt dò xét từ ngoài kia.
Khách đến viếng nườm nượp. Họ hàng, đối tác, nhân viên công ty… ai cũng ăn mặc chỉnh tề, vẻ mặt buồn bã nhưng không giấu được sự tò mò. Bởi lẽ, cái chết đột ngột của ông Hoàng vẫn còn nhiều uẩn khúc. Một số người thì thầm: “Ông ấy mới đi khám sức khỏe định kỳ, kết quả rất tốt mà, sao lại đột ngột thế này?”. Người khác thì đoán: “Có khi là áp lực công việc, tim mạch phát tác”.
Giữa lúc không khí tang thương phủ khắp căn nhà, một cảnh tượng lạ lùng xảy ra. Ngoài cổng, trong dòng người đến viếng, xuất hiện một người phụ nữ khoảng hơn ba mươi tuổi dắt theo một bé gái chừng bảy, tám tuổi. Đứa bé mặc váy đen, tóc dài buông xõa, đôi mắt to tròn nhìn quanh với vẻ sợ hãi lẫn bối rối. Khi ánh mắt nó chạm vào di ảnh trên bàn thờ, đôi môi khẽ mấp máy, như muốn gọi “Ba”.
Điều khiến tất cả kinh ngạc chính là gương mặt đứa bé. Những ai từng quen biết ông Hoàng đều thầm giật mình: nó giống ông đến lạ kỳ. Đôi mắt, sống mũi, thậm chí cả dáng cằm đều như bản sao thu nhỏ. Cơn xôn xao lan nhanh trong đám đông.
Bà Lệ ngẩng lên, thoáng khựng lại khi nhìn thấy cảnh ấy. Bà cảm thấy trái tim mình như bị bóp nghẹt. “Không thể nào…”. Nhưng càng nhìn, sự tương đồng càng rõ. Tiếng xì xào vang lên khắp nơi:
– Trời ơi, con ai mà giống ông Hoàng dữ vậy?
– Có khi… là con riêng?
Không khí trong tang lễ bỗng căng thẳng lạ thường. Người phụ nữ kia vẫn lặng lẽ dắt con vào thắp hương, cúi đầu trước linh cữu. Bà Lệ đứng chôn chân, lòng bàng hoàng xen lẫn hoài nghi.
Câu hỏi bắt đầu gặm nhấm tâm trí bà: Phải chăng suốt bao năm qua, ông Hoàng đã che giấu một bí mật đ-ộng tr-ời? … xem tiếp dưới cmt
Đám T;ang Chồng Tỷ Phú, Người Vợ B;àng H;oàng Khi Thấy Một Bé Gái Giống Hệt Chồng Tới Viếng…Tiếng mưa lách tách rơi trên mái tôn, hòa cùng tiếng kèn trống não nề từ trong căn biệt thự sang trọng vọng ra. Ngày hôm nay, đám tang của ông Trần Hoàng – vị tỷ phú nổi tiếng khắp thành phố – thu hút sự chú ý không chỉ của người thân, bạn bè mà cả báo chí và hàng xóm hiếu kỳ. Người ta đến không chỉ để tiễn đưa một con người giàu có, mà còn để tận mắt chứng kiến cuộc đời và hậu sự của một trong những nhân vật quyền lực nhất thương trường.
Bà Lệ, vợ ông Hoàng, mặc bộ áo tang trắng, khuôn mặt tái nhợt. Bà không khóc gào, chỉ im lặng nhìn di ảnh chồng đặt trên bàn thờ nghi ngút khói hương. Mấy ngày qua, bà sống trong trạng thái mơ hồ, chẳng biết mình đang trong cơn ác mộng hay thực tại. Bao nhiêu năm hôn nhân, từ những ngày ông Hoàng chỉ là một doanh nhân khởi nghiệp đến lúc ông thành tỷ phú, bà đều ở bên cạnh. Giờ đây, ông nằm đó, lặng im, bỏ lại bà với gia sản khổng lồ và vô số ánh mắt dò xét từ ngoài kia.
Khách đến viếng nườm nượp. Họ hàng, đối tác, nhân viên công ty… ai cũng ăn mặc chỉnh tề, vẻ mặt buồn bã nhưng không giấu được sự tò mò. Bởi lẽ, cái chết đột ngột của ông Hoàng vẫn còn nhiều uẩn khúc. Một số người thì thầm: “Ông ấy mới đi khám sức khỏe định kỳ, kết quả rất tốt mà, sao lại đột ngột thế này?”. Người khác thì đoán: “Có khi là áp lực công việc, tim mạch phát tác”.
Giữa lúc không khí tang thương phủ khắp căn nhà, một cảnh tượng lạ lùng xảy ra. Ngoài cổng, trong dòng người đến viếng, xuất hiện một người phụ nữ khoảng hơn ba mươi tuổi dắt theo một bé gái chừng bảy, tám tuổi. Đứa bé mặc váy đen, tóc dài buông xõa, đôi mắt to tròn nhìn quanh với vẻ sợ hãi lẫn bối rối. Khi ánh mắt nó chạm vào di ảnh trên bàn thờ, đôi môi khẽ mấp máy, như muốn gọi “Ba”.
Điều khiến tất cả kinh ngạc chính là gương mặt đứa bé. Những ai từng quen biết ông Hoàng đều thầm giật mình: nó giống ông đến lạ kỳ. Đôi mắt, sống mũi, thậm chí cả dáng cằm đều như bản sao thu nhỏ. Cơn xôn xao lan nhanh trong đám đông.
Bà Lệ ngẩng lên, thoáng khựng lại khi nhìn thấy cảnh ấy. Bà cảm thấy trái tim mình như bị bóp nghẹt. “Không thể nào…”. Nhưng càng nhìn, sự tương đồng càng rõ. Tiếng xì xào vang lên khắp nơi:
– Trời ơi, con ai mà giống ông Hoàng dữ vậy?
– Có khi… là con riêng?
Không khí trong tang lễ bỗng căng thẳng lạ thường. Người phụ nữ kia vẫn lặng lẽ dắt con vào thắp hương, cúi đầu trước linh cữu. Bà Lệ đứng chôn chân, lòng bàng hoàng xen lẫn hoài nghi.
Câu hỏi bắt đầu gặm nhấm tâm trí bà: Phải chăng suốt bao năm qua, ông Hoàng đã che giấu một bí mật đ-ộng tr-ời? …
Người phụ nữ kia thắp nén nhang, đôi bàn tay run rẩy. Bé gái đứng cạnh, mắt rưng rưng, khẽ thì thầm:
– “Ba ơi…”
Âm thanh yếu ớt ấy vang lên giữa không gian tang lễ khiến mọi người chết lặng. Một vài người khách lắc đầu, số khác thì há hốc miệng. Tiếng xì xào mỗi lúc một lớn hơn:
– “Rõ ràng là con ruột rồi…”
– “Không lẽ ông Hoàng có con riêng mà giấu kín đến tận bây giờ?”
Bà Lệ bước nhanh về phía trước, cố giữ giọng bình tĩnh nhưng đôi mắt không giấu được sự run rẩy:
– “Cô là ai? Tại sao lại dẫn con bé đến đây?”
Người phụ nữ kia cúi đầu, đôi mắt đỏ hoe:
– “Xin lỗi bà… Tôi không muốn phá vỡ sự yên tĩnh này. Nhưng… con bé có quyền được tiễn biệt cha nó lần cuối.”
Bà Lệ sững người, cả căn phòng như ngưng thở. Tất cả ánh mắt đều đổ dồn vào bà.
– “Ý cô là… con bé… là con của ông Hoàng?” – giọng bà Lệ nghẹn lại, vừa là câu hỏi, vừa như lời tự thú với chính mình.
Người phụ nữ không trả lời, chỉ kéo tay bé gái ra phía trước. Con bé nhìn thẳng vào bà Lệ, ánh mắt trong veo mà kiên định đến lạ:
– “Cháu tên là An Nhi. Cháu… là con gái của ba Hoàng.”
Tiếng nói ngây thơ ấy như nhát dao đâm vào tim bà Lệ. Toàn thân bà run rẩy, phải vịn vào bàn thờ mới đứng vững. Mọi người trong đám tang nhao nhao bàn tán, khung cảnh vốn trang nghiêm phút chốc hỗn loạn.
Một vị họ hàng bên chồng cau mày, gằn giọng:
– “Chuyện này… nếu thật thì tại sao giờ mới lộ ra? Còn nếu bịa đặt thì cô định làm loạn đám tang nhà này chắc?”
Người phụ nữ cắn chặt môi, lấy từ trong túi ra một tập giấy tờ, run run đưa cho bà Lệ.
– “Tôi không muốn công khai. Nhưng nếu không nói, con bé sẽ mãi là đứa trẻ không cha. Đây… là giấy khai sinh, và xét nghiệm ADN… Ông Hoàng biết, nhưng ông xin tôi giữ kín, vì… vì nhiều lý do mà tôi không tiện nói ở đây.”
Căn phòng chìm vào im lặng nặng nề. Bà Lệ nhìn những tờ giấy run run trong tay, đầu óc quay cuồng. Mỗi chữ, mỗi con số như xé rách niềm tin bấy lâu. Bà không còn khóc được nữa – nước mắt như đông cứng lại, để nhường chỗ cho sự bàng hoàng, đau đớn và cả cảm giác bị phản bội.
Tiếng mưa ngoài sân rơi dồn dập, át cả tiếng bàn tán. Trong lòng bà Lệ vang lên một câu hỏi dằn vặt:
“Hóa ra, người đàn ông mà mình gắn bó cả đời, lại mang theo xuống mộ một bí mật động trời đến thế sao?”