
Tôi là Duy. Cuộc đời tôi như một khúc nhạc buồn không lời kể từ khi vợ tôi, Quỳnh, qua đời vì bạo bệnh cách đây hai năm. Thời gian trôi qua, nhưng nỗi trống trải vẫn ngự trị trong căn nhà nhỏ của hai cha con tôi. Con gái tôi, bé Chi, năm nay tròn năm tuổi. Con bé thừa hưởng nét dịu dàng của mẹ, nhưng từ khi mất đi hơi ấm của Quỳnh, Chi trở nên ít nói và nhạy cảm hơn bao giờ hết. Tôi biết, tôi không thể mãi mãi đóng vai cả cha lẫn mẹ. Chi cần một người phụ nữ nhẹ nhàng, kiên nhẫn dẫn dắt con bé.
Khi tôi gặp Lan, tôi đã tin rằng cô ấy là ánh sáng cuối đường hầm. Lan là giáo viên mầm non, có vẻ ngoài hiền hậu, biết quan tâm đến cảm xúc người khác. Cô ấy kiên nhẫn lắng nghe tôi, và quan trọng là cô ấy bày tỏ sự yêu thương dành cho bé Chi. Tôi đã hy vọng Lan sẽ trở thành điểm tựa mới cho cả hai cha con. Thế nhưng, bé Chi lại phản ứng kịch liệt hơn tôi tưởng. Mỗi lần Lan đến thăm, Chi đều tìm cách né tránh. Có hôm, vừa thấy Lan, con bé liền chạy tọt vào phòng mình, khóa trái cửa. Tôi phải dỗ dành rất lâu, nhưng khi mở cửa ra, Chi trùm chăn kín mít, mặt đỏ hoe vì nén khóc. Lan đứng phía sau tôi, cố mỉm cười trấn an nhưng ánh mắt cô ấy lộ rõ sự gượng gạo và thất vọng.
“Chắc con bé chưa quen,” tôi an ủi Lan, nhưng thực chất là tự trấn an chính mình. “Từ từ sẽ ổn thôi.” Sau vài tuần đắn đo, tôi đưa ra một quyết định táo bạo: sống thử. Tôi nghĩ, nếu Lan dọn về ở chung, cô ấy sẽ có nhiều cơ hội để thực sự thân thiết với Chi, tạo dựng sự gắn bó tự nhiên. Chuyện cưới xin có thể tính sau, miễn là ba người có thể hòa hợp. Lan vui vẻ nhận lời, cô ấy cam đoan sẽ cố gắng hết sức để Chi chấp nhận mình.
Thế nhưng, cuộc sống chung không hề dễ dàng. Chi vẫn giữ khoảng cách, thậm chí là phản kháng ngầm. Lúc ăn cơm, con bé cố ngồi sát tôi, lưng xoay hẳn về phía Lan. Chi ít khi nhìn vào mắt Lan, và luôn đáp lời cô ấy bằng những câu cụt ngủn, miễn cưỡng. Lan bắt đầu mất kiên nhẫn. Đã vài lần tôi bắt gặp cô ấy thở dài khi Chi từ chối trò chơi mà Lan bày ra. Trước mặt tôi, Lan vẫn giữ vẻ nhẹ nhàng, nhưng những lời nhắc nhở của cô ấy với Chi dần trở nên gằn giọng hơn, thiếu sự dịu dàng. Tôi tự hỏi, liệu sau lưng mình, mọi chuyện có tệ hơn không? Nhưng tôi tin tưởng vào tính cách của Lan, và nghĩ rằng cô ấy đang chịu áp lực lớn.
Cho đến một buổi chiều định mệnh… Hôm đó là thứ Sáu, tôi tan làm sớm vì bị cảm nặng. Tôi định về nhà nghỉ ngơi một lát trước khi đón Chi đi học về. Tôi không báo trước cho Lan. Vừa dựng xe ngoài sân, tôi nghe thấy một âm thanh khiến tim tôi thắt lại: tiếng bé Chi khóc thút thít. Tiếng khóc nhỏ, bị nén lại, đứt quãng, kiểu như con bé đang cố gắng không phát ra tiếng động lớn vì sợ hãi một điều gì đó.
Tôi bỗng thấy linh tính mách bảo điều chẳng lành, một cơn giận vô cớ bùng lên. Tôi bước nhanh vào nhà. Vừa đến cửa phòng khách, tôi chết sững. Lan đang đứng thẳng trước mặt Chi, ánh mắt sắc lạnh mà tôi chưa từng thấy. Chi ôm lấy một bên má, cúi gằm mặt, đôi mắt ướt đẫm sự hoảng sợ tột cùng. Tay Lan vẫn còn giơ lơ lửng giữa không trung. Tôi nghe rõ giọng Lan gằn lại, không phải là giọng điệu dịu dàng của cô giáo mầm non nữa: “Cô nói con bao nhiêu lần rồi hả? Hư vừa thôi! Con còn không nghe lời cô nữa à?”. Tôi xộc thẳng vào nhà.
“LAN!”
Cả hai quay phắt lại. Ánh mắt Chi, khi nhìn thấy tôi, bỗng bừng lên một tia hy vọng mỏng manh. Con bé lao thẳng về phía tôi, ôm chặt lấy chân tôi, tiếng khóc nức nở như vỡ òa, nghẹn lại nơi cổ họng. Tôi bế con lên, cảm nhận rõ thân hình bé bỏng ấy run bần bật trong vòng tay mình. Cảm giác ấy như ai đó đã bóp nghẹt trái tim tôi.
Lan luống cuống: “Anh Duy, không phải như anh nghĩ đâu. Chi… con bé làm đổ sữa ra sàn, em nhắc nó dọn dẹp mà nó cứ ương bướng không nghe lời. Em chỉ… chỉ tát nhẹ một cái để dạy dỗ thôi!”. “Nhưng em không được đánh con tôi!” Tôi siết chặt Chi hơn, giọng tôi khản đặc vì cố kìm nén cơn giận, “Tuyệt đối không được phép!”
Sự phản ứng dữ dội của tôi khiến Lan cũng bùng nổ: “Anh nói gì lạ vậy? Chúng ta sắp cưới, em có quyền dạy dỗ con bé! Nếu anh cứ nuông chiều nó như thế thì làm sao nó nghe lời em được? Em đang cố gắng làm mẹ nó!”
Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt sưng húp, hoảng loạn của Chi đang rúc sâu vào vai mình, rồi nhìn sang Lan. Tôi nhận ra một sự thật đau đớn: Lan chỉ đang muốn kiểm soát và thiết lập uy quyền, chứ không phải yêu thương. Trong khoảnh khắc đó, tôi hiểu rằng: Từ khi mất mẹ, Chi sống trong một sự mong manh tột độ, nó chỉ còn mỗi mình tôi là điểm tựa an toàn. Và tôi, vì sự ích kỷ cá nhân, đã đưa một người xa lạ vào, phá vỡ sự an toàn đó, khiến con bé sợ hãi đến mức run rẩy.
“Cô không có quyền. Cô thu dọn đồ đạc và rời đi ngay lập tức.”. Khi Lan tức giận đóng sầm cửa, mang theo hành lý của cô ta, căn nhà bỗng chìm vào sự yên tĩnh. Chi vẫn ôm chặt lấy tôi, không nói một lời, chỉ thở phào một hơi rất nhẹ, như thể vừa thoát khỏi một cơn ác mộng kinh hoàng.
Tối nay, sau khi dỗ con ngủ say, tôi ngồi một mình trong phòng khách. Căn nhà trở lại sự cô đơn vốn có, nhưng đồng thời cũng là sự bình yên tuyệt đối. Tôi biết, con đường phía trước còn rất dài, và tôi sẽ còn cô đơn rất lâu. Nhưng nếu cái giá của việc tìm kiếm hạnh phúc riêng là nhìn con gái bé bỏng của mình sống trong sợ hãi, thì tôi thà chấp nhận cô đơn thêm một thời gian nữa.