
Vợ chồng tôi cưới nhau được 5 năm, có một bé trai kháu khỉnh. Chồng tôi, anh Minh, là người đàn ông mẫu mực trong mắt mọi người: kiếm tiền giỏi, yêu chiều vợ con. Tuy nhiên, giác quan thứ sáu của phụ nữ mách bảo tôi rằng có điều gì đó không ổn khi dạo gần đây, anh thường xuyên viện cớ công việc để về muộn, và đặc biệt là rất hay quan tâm đến cô giúp việc tên Lụa ở dưới quê.
Lụa là người cùng làng với chồng tôi, mới 22 tuổi, bỏ chồng, nhan sắc mặn mà. Thỉnh thoảng nhà có cỗ bàn hay tôi bận rộn, mẹ chồng lại gửi Lụa lên giúp việc vài ngày. Mỗi lần Lụa lên, tôi thấy ánh mắt Minh nhìn cô ta rất lạ, lúng liếng và đầy ẩn ý.
Một buổi tối, Minh đi tắm nhưng quên mang theo điện thoại. Màn hình sáng lên tin nhắn từ Zalo: “Anh ngủ chưa?”. Người gửi là “Em Lụa (GV)”.
Máu nóng dồn lên não, nhưng tôi cố giữ bình tĩnh. Tôi không mở khóa được điện thoại (vì Minh cài mật khẩu), nhưng tin nhắn hiển thị trên màn hình khóa thì tôi đọc được. Tôi nảy ra một ý định táo bạo. Tôi biết mật khẩu Zalo của Minh trên máy tính bảng (do anh từng đăng nhập để gửi tài liệu và quên thoát).
Tôi lặng lẽ lấy máy tính bảng, vào phần tin nhắn với Lụa và gõ một dòng tin nhắn không dấu: “Nho em len nhanh nhe. Khong co em, kho qua di.”
Tin nhắn này là một cái bẫy ngôn ngữ hoàn hảo. Nếu là người trong sáng, sẽ hiểu là: “Nhờ em lên nhanh nhé. Không có em, khó quá đi” (ý nói công việc nhà bấn bí, cần người giúp). Nhưng nếu có tật giật mình, chúng sẽ hiểu là: “Nhớ em lên nhanh nhé. Không có em, khổ quá đi”.
Và quả nhiên, chỉ 30 giây sau, tin nhắn trả lời của Lụa hiện lên khiến tôi chết lặng, tim như bị ai bóp nghẹt: “Hí hí, nay vợ anh đi vắng hay sao mà gọi em gấp thế? Nhớ ‘cái ấy’ của em rồi chứ gì? Em bắt xe lên ngay đây, lão chồng cũ của em nay say rượu ngủ như chết rồi. Chờ em nhé cưng, 2 tiếng nữa em có mặt.”
Sự thật phơi bày trần trụi và đau đớn. Hóa ra, người chồng đầu ấp tay gối của tôi lại là kẻ đốn mạt đến thế. Tôi run rẩy chụp lại màn hình tin nhắn làm bằng chứng, sau đó xóa sạch đoạn hội thoại vừa rồi trên cả máy tính bảng và điện thoại của Minh để anh không nghi ngờ.
Tôi hít một hơi thật sâu, lau nước mắt và bắt đầu lên kế hoạch cho một màn kịch hạ màn vào “phút 89”.
Minh tắm xong bước ra, thấy tôi đang gấp quần áo, anh hỏi: “Em chưa ngủ à?”. Tôi quay lại, vẻ mặt lo lắng: “Anh ơi, mẹ em vừa gọi, bà bị tụt huyết áp ngất xỉu phải đi cấp cứu. Em phải về ngoại ngay trong đêm nay. Anh ở nhà trông con nhé.”
Minh thoáng chút ngạc nhiên, nhưng rồi ánh mắt anh ta lóe lên tia vui mừng không thể giấu giếm. Anh ta giả vờ sốt sắng: “Thế à? Nguy hiểm quá. Để anh gọi taxi cho em. Em cứ yên tâm về chăm mẹ, con cái để anh lo.”
Tôi xách túi ra đi, Minh tiễn tôi ra tận cửa, còn dặn dò ân cần lắm. Nhưng ngay khi chiếc taxi vừa khuất bóng, tôi đã bảo tài xế đi vòng lại, đỗ ở một góc khuất gần nhà. Tôi lẻn vào nhà bằng cửa sau (tôi có chìa khóa dự phòng) và trốn vào phòng kho nhỏ ngay dưới gầm cầu thang, nơi có khe hở nhìn thẳng ra phòng khách. Tôi cũng đã âm thầm lắp một chiếc camera mini giấu kín trong phòng khách từ trước đó để đề phòng trộm, nay mới có dịp dùng đến.
Khoảng 2 tiếng sau, đúng như lời hẹn, một chiếc taxi đỗ xịch trước cửa. Lụa bước xuống, ăn mặc mát mẻ, xịt nước hoa nồng nặc. Minh đã đứng chờ sẵn ở cửa, vừa thấy Lụa là lao ra ôm chầm lấy, bế xốc cô ả vào nhà.
– “Nhớ em quá đi mất. Con mụ vợ anh nó vừa về quê, đúng là trời thương chúng mình.” – Minh thì thầm, tay chân bắt đầu sờ soạng lung tung.
– “Gớm, anh khéo vẽ chuyện, vừa nhắn tin than ‘khổ quá đi’ cơ mà. Để đêm nay em bù đắp cho nhé.” – Lụa cười khúc khích, lả lơi.
Cả hai quấn lấy nhau ngay tại ghế sofa phòng khách, không thèm kiêng nể gì. Máu trong người tôi sôi lên sùng sục, nhưng tôi vẫn kiên nhẫn chờ đợi. Tôi cần bằng chứng sống động nhất để chúng không thể chối cãi.
Khi “cuộc vui” đang đến hồi cao trào, quần áo của cả hai vứt vương vãi khắp sàn nhà, tôi bật điện thoại, kết nối với chiếc loa bluetooth công suất lớn mà Minh hay dùng để nghe nhạc (anh ta quên tắt loa sau khi xem tivi).
“ALÔ! 1, 2, 3, 4! DIỄN VIÊN ĐÃ SẴN SÀNG CHƯA Ạ?”
Tiếng nói của tôi vang lên ầm ầm như sấm nổ giữa không gian yên tĩnh.
Minh và Lụa giật bắn mình, ngã lăn từ trên ghế xuống đất. Minh mặt cắt không còn giọt máu, nhìn quanh quất: “Cái… cái gì thế? Ma à?”
Lúc này, tôi từ từ mở cửa phòng kho bước ra, trên tay cầm chiếc điện thoại đang quay livestream trực tiếp (nhưng tôi để chế độ “Chỉ mình tôi” để lưu lại, dọa cho chúng sợ thôi chứ tôi không muốn vạch áo cho người xem lưng). Đồng thời, tôi bật toàn bộ đèn trong nhà sáng trưng.
– “Bất ngờ chưa anh yêu? Bất ngờ chưa cô em?” – Tôi mỉm cười, nụ cười sắc lẹm.
Lụa vơ vội cái gối che thân, run như cầy sấy. Minh thì lắp bắp không nói nên lời: “Vợ… sao… sao em bảo về quê?”
Tôi ném xấp ảnh in đoạn tin nhắn Zalo lúc nãy xuống trước mặt chúng. – “Về quê để nhường sân khấu cho đôi gian phu dâm phụ các người diễn trò à? Tin nhắn ‘không dấu’ tôi gửi đấy. Tôi bảo là ‘Nhờ em lên nhanh nhé, không có em khó quá đi’, ai ngờ các người lại tự biên tự diễn thành ‘nhớ nhung’ với ‘khổ sở’. Đúng là có tật giật mình.”
Minh quỳ sụp xuống chân tôi van xin: – “Vợ ơi, anh sai rồi, anh trót dại, em tha thứ cho anh…”
Tôi gạt phăng tay anh ta ra. – “Đừng chạm vào người tôi, bẩn thỉu! Camera đã ghi lại toàn bộ rồi. Giờ thì nghe cho rõ đây: Thứ nhất, cô Lụa, mời cô biến khỏi nhà tôi ngay lập tức. Và tin tôi đi, đoạn clip này mà gửi cho chồng cũ hay bố mẹ cô ở quê thì cô xác định không còn đất dung thân đâu. Thứ hai, anh Minh, ký đơn ly hôn đi. Tôi sẽ nuôi con và lấy căn nhà này. Anh ra đi tay trắng hoặc tôi sẽ công khai mọi chuyện cho cả công ty và dòng họ biết bộ mặt thật của anh.”
Lụa nghe dọa gửi clip về quê thì sợ mất mật, vơ vội quần áo chạy bán sống bán chết ra khỏi cửa, không dám ngoái lại nhìn nhân tình lấy một lần.
Còn Minh, người chồng mẫu mực ngày nào, giờ ngồi bệt xuống sàn, cúi gầm mặt trong sự nhục nhã ê chề. Anh ta biết, với bằng chứng ngoại tình rành rành và sự cao tay của tôi, anh ta đã mất tất cả.
Đêm hôm đó, tôi ôm con ngủ ngon lành, lòng nhẹ bẫng. Đau đớn thật đấy, nhưng thà đau một lần rồi cắt bỏ khối u ác tính, còn hơn để nó di căn giết chết cả cuộc đời mình. Và bài học về “tin nhắn không dấu” chắc chắn sẽ khiến cặp đôi kia ám ảnh đến già.