Skip to content

Tin Nhanh 24/7

Menu
  • Trang Mẫu
Menu

Vợ bỏ đi khi hai con mới tròn 3 tuổi, một mình ông Tiến nuôi con khôn lớn…khi các con thành đạt người vợ xuất hiện đòi 1 tỷ tiền cấp dưỡng…

Posted on 09/01/2026 by CTV

Vợ bỏ đi khi hai con mới tròn 3 tuổi, một mình ông Tiến nuôi con khôn lớn…khi các con thành đạt người vợ xuất hiện đòi 1 tỷ tiền cấp dưỡng…

Năm đó, ông Tiến vừa bước sang tuổi ba mươi. Hai đứa con gái sin//h đô/i mới tròn ba tuổi, còn chưa nói sõi, vậy mà vợ ông đã thu dọn đồ, để lại đúng một câu:

“Em không chịu nổi cảnh nghèo này nữa. Ly hôn đi.”

Người đàn bà ấy sau đó theo người mai mối sang Trung Quốc làm vợ. Ngày ký vào đơn ly hôn, bà không khóc. Chỉ quay lại nói thêm một câu khiến ông Tiến nhớ mãi:

“Anh bất tài quá, nên em mới phải bỏ đi.”

Từ hôm đó, trong căn nhà cấp bốn dột nát chỉ còn lại ba cha con.

Ông Tiến làm đủ nghề để sống: phụ hồ, bốc vác, chạy xe thuê, tối về lại tranh thủ bán vé số. Hai đứa nhỏ sốt cao, ông cõng chạy mấy cây số ra trạm xá. Có hôm hết tiền, ông nhịn đói, chan cháo loãng cho con ăn rồi quay mặt đi lau nước mắt.

Hàng xóm xì xào:

“Không vợ, nghèo thế này, nuôi sao nổi hai đứa con gái?”

Có người còn á//c miệng hơn:

“Vợ bỏ là phải, đà//n ông gì mà để vợ khổ.”

Ông Tiến nghe hết, nhưng coi như gió thoảng. Ông chỉ cúi đầu làm việc, tối về kèm con học chữ, dạy con lễ nghĩa. Ông hay nói:
“Nhà mình nghèo tiền, nhưng không được nghèo nhân cách.”

Hai mươi năm trôi qua.

Cô con gái lớn trở thành giáo viên, đứng trên bục giảng dạy học trò bằng chính sự tử tế mà cha truyền lại.

Cô con gái út trở thành tiếp viên hàng không, bay khắp nơi nhưng chưa bao giờ quên cú điện thoại hỏi cha: “Hôm nay ba ăn cơm chưa?”

Ngày hai chị em chuẩn bị lấy chồng, ông Tiến lặng lẽ lau bàn thờ, thắp nhang báo với tổ tiên. Ông không có của hồi môn lớn, chỉ có căn nhà cũ và hai đứa con ngoan.

Đúng lúc ấy, một người phụ nữ ăn mặc sang trọng xuất hiện trước cửa.

Là mẹ ruột của họ.

Bà nhìn hai con từ đầu đến chân, ánh mắt vừa ngỡ ngàng vừa tính toán. Sau vài câu hỏi han hời hợt, bà thẳng thừng nói:

“Dù sao tôi cũng là mẹ đẻ. Giờ tôi già rồi, các con phải phụng dưỡng. Nếu không, mỗi đứa đưa cho tôi 1 tỷ, coi như tiền dưỡng già.”…nghe xong 2 người con gái lập tức lên tiếng

…Cả căn nhà lặng như tờ.

Hai cô gái nhìn nhau. Không ai khóc. Cũng không ai tức giận. Chỉ có một sự bình tĩnh lạnh đến lạ.

Người chị cả – cô giáo – là người lên tiếng trước. Giọng cô nhẹ nhưng rõ ràng:

— “Cô nói đúng. Cô là người sinh ra chúng tôi.
Nhưng người nuôi chúng tôi lớn lên… là ba.”

Cô quay sang ông Tiến, cúi đầu thật thấp:
— “Ba, cho con nói nốt.”

Ông Tiến khẽ gật đầu, mắt đỏ hoe.

Cô tiếp tục, ánh mắt nhìn thẳng người mẹ ruột đã bỏ đi hai mươi năm trước:

— “Hai mươi năm qua, cô có biết chúng tôi học trường nào không?
Cô có biết khi chúng tôi sốt cao co giật, ba đã cõng từng đứa chạy bộ mấy cây số không?
Cô có biết ba từng bán máu để đóng học phí cho chúng tôi không?”

Người phụ nữ khựng lại, môi mím chặt.

Cô em út – tiếp viên hàng không – bước lên, giọng trầm nhưng kiên quyết:

— “Cô hỏi tiền cấp dưỡng à?
Theo luật, người bỏ con không nuôi suốt 20 năm không có quyền đòi chu cấp ngược lại.”

Bà ta gắt lên:
— “Luật lệ gì? Tao là mẹ tụi mày!”

Cô em mỉm cười, rất buồn:
— “Danh xưng ‘mẹ’ không mua được bằng tiền.
Nó phải trả bằng hai mươi năm ở lại.”

Người chị cả lấy trong túi ra một phong bì, đặt lên bàn.

— “Trong này là 200 triệu. Không phải tiền cấp dưỡng.
Là tiền chúng tôi trả cho sự im lặng.”

Người phụ nữ sáng mắt:
— “200 triệu? Tao nói mỗi đứa 1 tỷ!”

Cô giáo lắc đầu:
— “Không. 200 triệu là đủ.
Vì nếu cô kiện ra tòa, cô sẽ phải bồi hoàn tiền nuôi dưỡng mà ba đã gánh suốt 20 năm.
Chúng tôi đã nhờ luật sư tính rồi.”

Không khí đặc quánh.

Cô em út nói câu cuối, chậm rãi:

— “Cô cầm tiền rồi đi đi.
Từ nay, đừng quay lại tìm chúng tôi nữa.
Ba chúng tôi… không cần phải nhìn thấy cô thêm lần nào.”

Người phụ nữ đứng chết lặng.

Ông Tiến lúc ấy mới lên tiếng. Giọng ông khàn đi:

— “Tôi nuôi hai đứa không phải để chúng trả nợ cho ai.
Nhưng tôi tự hào vì… chúng biết phân biệt đúng – sai.”

Bà ta cầm phong bì, quay lưng bỏ đi, bước chân vội vã hơn lúc đến.

Hai chị em cùng quỳ xuống trước ông Tiến.

— “Ba ơi… tụi con xin lỗi vì để ba phải đối diện chuyện này.”

Ông Tiến xoa đầu hai con, nước mắt rơi xuống mái tóc con gái:

— “Ba không trách.
Ba chỉ thấy… mình đã không nuôi con uổng phí một ngày nào.”

Ngoài sân, nắng chiều rơi lên mái nhà cũ.

Không có 1 tỷ nào được đưa ra.
Nhưng có một thứ đắt hơn tất cả tiền bạc:

👉 Một người cha đã thắng trọn vẹn trong vai trò làm cha.

Bài viết mới

  • B:ắt qu:ả ta:ng chồng ‘tằ:ng tị:u’ ngay đêm tân hôn, người vợ có pha xử lý quá cao tay….
  • Mẹ chồng gửi thùng đồ ăn ở quê lên, vừa mở ra con dâu đã né::m vội ra thùng rác
  • B:ố th:í 500k cho bố vợ tiêu Tết, chàng rể tím mặt khi thấy 100 mâm cỗ khao làng và cơ ngơi thật sự của nhà vợ.
  • ‼️CÔNG AN VÀO CUỘC XỬ LÝ VỤ NGƯỜI PHỤ NỮ BỊ HÀNH HUNG TẠI CHUNG CƯ Ở HÀ NỘI
  • Người phụ nữ bị hanhhung ở chung cư Trần Hữu Dực đã nhập viện, đoạn camera 5 phút đủ sức đưa cả nhà hàng xóm mất Tết: Xem mà phẫn nộ

Bình luận gần đây

Không có bình luận nào để hiển thị.

Lưu trữ

  • Tháng 1 2026
  • Tháng 12 2025
  • Tháng mười một 2025
  • Tháng 10 2025
  • Tháng 9 2025
  • Tháng 8 2025
  • Tháng 7 2025
  • Tháng 6 2025
  • Tháng 3 2025
  • Tháng 2 2025
  • Tháng 1 2025
  • Tháng 12 2024
  • Tháng 10 2024

Danh mục

  • Chưa phân loại
©2026 Tin Nhanh 24/7 | Design: Newspaperly WordPress Theme
Popup ×