
Đêm mưa bão năm 1997, sấm chớp rạch ngang bầu trời thị trấn nhỏ miền núi, át đi tiếng gào thét đau đớn trong phòng sinh của bệnh viện huyện.
Bà Lan nhập viện trong tình trạng nguy kịch. Cái thai đôi 36 tuần, ngôi ngược, cộng thêm thể trạng bà vốn yếu. Ông Minh, chồng bà, đứng bên ngoài hành lang, hai tay bám chặt vào song sắt cửa sổ, mắt đỏ ngầu nhìn vào cánh cửa đóng kín.
“Cạch”. Cửa mở.
Bác sĩ bước ra, mồ hôi đầm đìa, trên tay bế một bọc tã nhỏ xíu. Ông dúi đứa bé vào tay ông Minh, giọng gấp gáp, lạc đi vì căng thẳng: – Một bé trai. Cầm lấy! Vợ anh bị băng huyết, vỡ tử cung, chúng tôi phải cấp cứu ngay lập tức. Không được vào!
Chưa kịp để ông Minh hỏi câu nào: “Còn đứa nữa đâu?”, cánh cửa phòng mổ đã đóng sầm lại. Bên trong, tiếng máy móc kêu tít tít dồn dập, tiếng y lệnh quát tháo vang lên hỗn loạn.
Đêm đó là một cơn ác mộng. Bà Lan được chuyển tuyến gấp lên bệnh viện tỉnh để cầm máu. Trong cơn mê man thập tử nhất sinh, bà vẫn lờ mờ nhớ mình đã nghe thấy hai tiếng khóc chào đời, chứ không phải một. Nhưng khi tỉnh lại sau 3 ngày hôn mê, bên cạnh bà chỉ có ông Minh và đứa con trai nhỏ – thằng Tùng.
Khi ông Minh quay lại bệnh viện huyện để hỏi về đứa con còn lại, hồ sơ bệnh án ghi vỏn vẹn: “Siêu âm nhầm lẫn, chỉ có một thai nhi”. Thời đó, máy móc siêu âm ở huyện còn lạc hậu, chuyện nhầm lẫn bóng nước ối hay nhầm tim thai không phải hiếm. Bác sĩ đỡ đẻ hôm ấy đã chuyển công tác ngay sau đêm bão. Mọi manh mối đi vào ngõ cụt.
Nhưng bà Lan không tin. Suốt 27 năm, chưa một ngày nào bà thôi day dứt. Mỗi lần sinh nhật Tùng, bà đều âm thầm mua hai chiếc bánh kem. Một chiếc để Tùng thổi nến, chiếc còn lại bà mang ra ban công, thắp nến rồi ngồi khóc. Bà bảo: “Mẹ nghe thấy tiếng nó khóc, mẹ cảm nhận được nó đạp trong bụng. Làm sao mà mất được?”
Thằng Tùng lớn lên, khỏe mạnh, giỏi giang nhưng tính tình trầm lặng. Có một điều lạ lùng là Tùng thường xuyên bị đau thắt ngực trái vào những ngày trở trời, dù đi khám tim mạch kết quả hoàn toàn bình thường. Cậu cũng hay mơ thấy mình đang soi gương, nhưng người trong gương lại không làm động tác giống cậu.
Biến cố xảy ra vào năm Tùng 27 tuổi.
Trong một lần đi khảo sát công trình, Tùng bị tai nạn lao động nghiêm trọng, giàn giáo sập đè nát một bên chân và gây chấn thương nội tạng nặng, mất máu cấp. Nhóm máu của Tùng là nhóm máu hiếm (AB Rh-). Kho máu bệnh viện cạn kiệt, ông Minh và bà Lan đều không cùng nhóm máu để truyền cho con.
Giữa lúc tính mạng Tùng ngàn cân treo sợi tóc, một bác sĩ thực tập trẻ tên là Lâm, vừa mới chuyển về bệnh viện này được 2 tháng, tình cờ đi ngang qua phòng cấp cứu. Nhìn thấy thông báo khẩn cấp trên bảng tin, Lâm sững lại. Cậu cũng mang nhóm máu AB Rh-.
Lâm tình nguyện hiến máu. Khi dòng máu từ cơ thể Lâm chảy sang người Tùng, các chỉ số sinh tồn của Tùng dần ổn định. Nhưng điều khiến cả kíp trực cấp cứu và sau đó là ông bà Lan “chết lặng” không phải là phép màu y học, mà là khi Lâm tháo khẩu trang bước ra khỏi phòng lấy máu.
Bà Lan đang ngồi rũ rượi ở ghế chờ, vừa ngẩng đầu lên nhìn vị ân nhân cứu con mình, bà đã ngất lịm ngay tại chỗ. Ông Minh thì đứng chôn chân, miệng há hốc, tay run rẩy chỉ vào mặt Lâm.
Lâm giống Tùng như hai giọt nước. Từ đôi mắt một mí, sống mũi cao thẳng cho đến cái nốt ruồi nhỏ xíu dưới đuôi mắt trái. Sự khác biệt duy nhất là Lâm gầy hơn và đeo kính cận.
Sau khi Tùng qua cơn nguy kịch và bà Lan tỉnh lại, một cuộc gặp mặt chấn động đã diễn ra tại phòng giám đốc bệnh viện. Trước mặt gia đình ông Minh và chàng bác sĩ trẻ tên Lâm là một người phụ nữ trạc 60 tuổi, dáng vẻ khắc khổ – mẹ nuôi của Lâm, bà Hạnh.
Bà Hạnh quỳ sụp xuống chân bà Lan, khóc nấc lên từng tiếng. Sự thật của 27 năm về trước dần được hé lộ qua lời thú tội đẫm nước mắt.
Đêm đó, bà Hạnh là hộ lý quét dọn tại bệnh viện huyện. Bà bị vô sinh, chồng bỏ, khao khát có một đứa con đến cháy bỏng. Khi bác sĩ đỡ đẻ cho bà Lan, đứa bé thứ hai ra đời tím tái, không khóc, tim đập cực kỳ yếu ớt. Trong tình cảnh hỗn loạn “cứu mẹ bỏ con”, bác sĩ trưởng khoa đã đặt tạm nó vào cái khay y tế ở góc phòng để tập trung cầm máu cho sản phụ.
Bà Hạnh len lén vào dọn dẹp. Bà thấy đứa bé ngọ nguậy yếu ớt, tím ngắt vì lạnh. Lương tâm và lòng tham trỗi dậy. Bà nghĩ đứa bé sẽ bị vứt bỏ như rác thải y tế nếu nó chết. Bà đã lén giấu đứa bé vào thùng quần áo bẩn và mang về nhà trọ.
Điều kỳ diệu là dưới bàn tay chăm sóc vụng về nhưng đầy tình thương của bà, cùng với chút sữa xin được từ hàng xóm, đứa bé (Lâm) đã sống sót. Vì sợ bị phát hiện, bà Hạnh ôm con bỏ xứ đi nơi khác, thay tên đổi họ, làm đủ nghề cực nhọc để nuôi Lâm ăn học thành tài. Bà luôn dạy Lâm phải trở thành bác sĩ để cứu người, như một cách chuộc lại lỗi lầm năm xưa.
– “Tôi biết tội tôi đáng chết…” – Bà Hạnh nức nở – “Nhưng thằng Lâm là mạng sống của tôi. Khi thấy nó hiến máu cứu người giống hệt nó, tôi biết ông trời đã sắp đặt để trả nó về với anh chị.”
Không khí trong phòng chùng xuống, nặng nề. Ông Minh nắm chặt tay, gân xanh nổi lên. Ông giận, giận người đàn bà đã chia cắt gia đình ông, khiến vợ ông sống trong nước mắt suốt gần 30 năm. Nhưng bà Lan thì khác. Bà gượng dậy, bước đến đỡ bà Hạnh dậy. Rồi bà quay sang nhìn Lâm – đứa con trai bằng da bằng thịt đang đứng đó, bối rối và bàng hoàng.
Bà Lan run rẩy chạm tay vào khuôn mặt Lâm. Cảm giác thân thuộc máu mủ ùa về mãnh liệt. Đây chính là đứa trẻ bà đã nghe tiếng khóc đêm mưa bão ấy. – Con ơi… – Bà thốt lên, nước mắt tuôn rơi lã chã.
Lâm đứng lặng người. Suốt bao năm qua, cậu luôn cảm thấy mình lạc lõng, luôn tự hỏi tại sao mình không giống mẹ Hạnh chút nào. Và những cơn đau ngực vô cớ, những giấc mơ kỳ lạ… giờ đây đã có lời giải đáp. Đó là sợi dây liên kết vô hình của song sinh. Khi Tùng đau, Lâm cũng cảm thấy đau.
– Mẹ… – Lâm nghẹn ngào, tiếng gọi ngập ngừng nhưng xuất phát từ sâu thẳm trái tim.
Hai anh em Tùng (đang nằm trên giường bệnh) và Lâm nắm chặt tay nhau. Dòng máu đang chảy trong người Tùng là máu của Lâm, và linh hồn họ, sau 27 năm lưu lạc, cuối cùng đã trọn vẹn.
Ông Minh nhìn cảnh tượng đó, cơn giận tan biến, chỉ còn lại sự xúc động nghẹn ngào. Ông nhìn bà Hạnh: – Bà đã lấy đi của chúng tôi 27 năm. Nhưng bà cũng đã trả lại cho chúng tôi một chàng trai tuyệt vời, một bác sĩ cứu người. Cảm ơn bà… vì đã giữ nó sống sót.
Bà Lan ôm chầm lấy cả hai đứa con trai. 27 năm chờ đợi, 27 năm linh cảm của người mẹ không hề sai. Đêm nay, tại phòng bệnh này, gia đình họ lại có một đêm mất ngủ, nhưng không phải vì đau đớn hay chia ly, mà vì hạnh phúc đoàn tụ quá lớn lao.