
Mùi thuốc sát trùng, mùi khăn ẩm mốc, và cái mùi ngai ngái đặc trưng của người bệnh nằm lâu ngày… đó là “mùi vị” cuộc đời tôi suốt 10 năm qua.
Tôi là Lan, 38 tuổi, nhưng nhìn vào gương, ai cũng tưởng tôi đã ngoài 50. Mắt trũng sâu, da sạm nám, đôi bàn tay chai sạn thô ráp. Tất cả là vì Tuấn – chồng tôi. Mười năm trước, một vụ tai nạn lao động đã biến người đàn ông vạm vỡ, trụ cột gia đình trở thành một người sống thực vật. Bác sĩ bảo não anh bị tổn thương nặng, khả năng tỉnh lại gần như bằng không. Anh nằm đó, vô tri vô giác, chỉ còn nhịp thở thoi thóp và đôi mắt thi thoảng mở trừng trừng nhìn lên trần nhà vô định.
Mọi người khuyên tôi gửi anh vào trại điều dưỡng hoặc buông xuôi để tìm hạnh phúc mới. Tôi còn trẻ, còn cả tương lai phía trước. Nhưng lương tâm tôi không cho phép. Nghĩ đến tình nghĩa vợ chồng bao năm mặn nồng, tôi gạt nước mắt, cắn răng chịu đựng.
Mỗi ngày của tôi bắt đầu từ 4 giờ sáng và kết thúc lúc 12 giờ đêm. Lau người, thay bỉm, xay cháo, đút cháo, lật người anh để chống lở loét… Quy trình ấy lặp đi lặp lại như một cỗ máy suốt 3650 ngày. Tôi làm việc cật lực, nhận thêm hàng về gia công tại nhà để có tiền mua thuốc, mua bỉm cho chồng. Hàng xóm láng giềng ai cũng tấm tắc khen tôi là “Bồ Tát sống”, là tấm gương liệt nữ.
Trong số những người hàng xóm, có cô Hạnh – người phụ nữ góa chồng ở sát vách là hay qua lại giúp đỡ tôi nhất. Hạnh phốp pháp, trắng trẻo, hay sang nói chuyện cho tôi đỡ buồn, thi thoảng còn trông chừng Tuấn giúp để tôi chạy đi chợ hay đi lấy hàng. Tôi biết ơn Hạnh lắm, coi cô ta như chị em ruột thịt.
Hôm vừa rồi là giỗ đầu của bố đẻ tôi ở dưới quê. Đáng lẽ tôi không định về vì không ai lo cho Tuấn, nhưng mẹ tôi gọi điện khóc hết nước mắt, bảo cả năm có ngày giỗ cha mà con không về thắp được nén nhang thì tội lắm. Cực chẳng đã, tôi nhờ Hạnh sang trông chồng giúp 2 ngày. Hạnh đon đả nhận lời ngay: “Chị cứ về lo việc hiếu nghĩa cho trọn đạo, ở nhà em lo cho anh Tuấn, chị đừng ngại. Em cũng coi anh chị như người nhà mà.”
Tôi cảm động nắm tay Hạnh dúi cho cô ấy 500 nghìn tiền công nhưng cô ấy nằng nặc không nhận. Tôi bắt xe về quê mà lòng như lửa đốt, cứ lo chồng ở nhà lên cơn co giật…
Đám giỗ dự kiến kéo dài 2 ngày, nhưng đến chiều ngày thứ nhất, linh tính tôi cứ nóng ran, bồn chồn không yên. Ăn xong bữa cơm cúng, tôi xin phép mẹ bắt xe lên thành phố ngay trong đêm. Lúc đó đã là 11 giờ đêm.
Về đến ngõ, trời tối om như mực. Căn nhà cấp 4 của tôi im lìm, chỉ có ánh đèn ngủ mờ mờ hắt ra từ khe cửa sổ phòng Tuấn. Tôi rón rén mở cổng, định bụng sẽ vào thật khẽ để không làm phiền nếu Hạnh đang ngủ trông chừng Tuấn.
Nhưng vừa bước đến bậc thềm, tôi khựng lại.
Đôi giày cao gót màu đỏ của Hạnh vứt chỏng chơ ngay trước cửa chính, bên cạnh là… đôi dép da của đàn ông. Đôi dép này tôi mua cho Tuấn từ 10 năm trước, anh chưa đi mòn đế thì đã gặp nạn, tôi cất kỹ trong tủ giày làm kỷ niệm. Tại sao nó lại nằm ở đây?
Tim tôi bắt đầu đập thình thịch. Một nỗi sợ hãi mơ hồ len lỏi dọc sống lưng. Tôi tra chìa khóa vào ổ, vặn nhẹ hết mức có thể. Cánh cửa gỗ kẽo kẹt hé mở.
Không gian phòng khách im ắng, nhưng từ phía phòng ngủ – nơi chồng tôi nằm liệt giường 10 năm nay – vọng ra những âm thanh lạ.
“Ú… ớ… ư… ư…”
Tiếng rên rỉ. Không phải tiếng rên đau đớn của người bệnh. Nó là tiếng thở dốc, tiếng ú ớ xen lẫn tiếng cười khúc khích đê mê.
Chân tôi như đeo chì. Tôi lảo đảo bám vào tường. Chẳng lẽ trộm? Hay Hạnh dẫn trai về nhà tôi hú hí trong lúc tôi vắng nhà? Cơn giận bùng lên, tôi vơ lấy cái chày gỗ giã cua để ở góc bếp, lao thẳng về phía phòng ngủ.
Cánh cửa phòng ngủ khép hờ. Ánh đèn ngủ màu vàng vọt mờ ảo nhưng đủ để tôi nhìn thấy tất cả.
Trên chiếc giường y tế chuyên dụng mà tôi đã chắt chiu từng đồng để mua cho chồng, hai bóng người đang quấn lấy nhau. Tôi đánh rơi chiếc chày gỗ xuống sàn nhà.
“Cộp!”
Tiếng động làm hai kẻ trên giường giật bắn mình. Chúng buông nhau ra, quay phắt lại nhìn tôi.
Là Tuấn!
Người chồng “thực vật” nằm bất động 10 năm nay của tôi đang… ngồi bật dậy, mặt đỏ gay, mồ hôi nhễ nhại. Anh ta không hề có vẻ gì là một người liệt. Cơ bắp tuy có teo đi ít nhiều nhưng vẫn cử động linh hoạt. Anh ta nhìn tôi, đôi mắt mở to, không còn vẻ đờ đẫn vô hồn mọi ngày mà sắc lạnh, tinh ranh và… hoảng hốt.
– “Lan… Cô… Sao cô về giờ này?” – Giọng Tuấn khàn khàn, nhưng rõ ràng từng chữ.
Tôi chết lặng, cảm giác như đất trời sụp đổ ngay dưới chân. Cổ họng tôi nghẹn đắng, không thốt nên lời. Tôi chỉ tay vào mặt Tuấn, rồi chỉ sang Hạnh – kẻ đang vội vàng vơ quần áo che thân, mặt cúi gằm nhưng không giấu được vẻ trơ trẽn.
– “Anh… anh biết nói? Anh cử động được? 10 năm qua… là sao?” – Tôi gào lên trong tuyệt vọng.
Tuấn biết không thể giấu được nữa. Hắn ta thay đổi thái độ nhanh chóng. Từ vẻ hoảng hốt, khuôn mặt hắn trở nên trâng tráo đến đáng sợ. Hắn vơ lấy cái áo mặc vào, thản nhiên ngồi ở mép giường, châm một điếu thuốc – hành động mà 10 năm nay tôi chưa từng thấy.
– “Thì như cô thấy đấy. Tôi tỉnh rồi. Tỉnh từ 3 năm trước cơ.”
– “Tỉnh… 3 năm trước? Vậy mà anh vẫn nằm đó? Anh để tôi hầu hạ, bón từng thìa cháo, thay từng cái bỉm… Anh nhìn tôi tàn tạ héo mòn vì anh… Anh là con người hay con quỷ hả Tuấn???” – Tôi lao đến định cào cấu hắn nhưng bị hắn hất mạnh ngã dúi dụi xuống sàn.
– “Cô thì biết cái gì!” – Tuấn rít lên. – “Tôi tỉnh lại nhưng người yếu nhớt, làm được cái gì? Ra đường bốc vác à? Hay đi chạy xe ôm? Nằm đó có cô lo cơm bưng nước rót, tiền bảo hiểm xã hội, tiền từ thiện người ta cho… sướng hơn không? Còn chuyện với cô Hạnh, ừ thì… đàn ông mà, nằm một chỗ nhu cầu sinh lý nó bứt rứt. Cô thì suốt ngày cắm mặt vào làm, người nồng nặc mùi mồ hôi, tôi nhìn đã chán. Cô Hạnh cô ấy thương tôi, chiều chuộng tôi…”
Tôi nghe mà ù cả tai. Từng lời nói của hắn như những mũi dao tẩm độc đâm thẳng vào tim tôi.
Hóa ra, 10 năm thanh xuân, 10 năm hy sinh của tôi chỉ là một vở bi hài kịch cho hắn hưởng thụ. 3 năm gần đây, hắn đã hồi phục, hắn giả vờ nằm im khi tôi ở nhà. Khi tôi đi lấy hàng, đi chợ, hắn và Hạnh – ả hàng xóm tốt bụng – lại lén lút vụng trộm ngay trên chiếc giường bệnh, ngay trong căn nhà tôi nai lưng ra trả nợ. Hắn coi tôi như một con ôsin cao cấp, một con lừa ngu ngốc để hắn bòn rút sức lao động.
Tôi nhìn sang Hạnh. Ả ta lí nhí: “Chị Lan, em xin lỗi… Tại… tại anh Tuấn ảnh cứ gạ gẫm em… Em…”