
“Mưa to quá, đường tắc hết rồi, chắc anh ngủ lại công ty nhé, mai về.”
Đọc xong, tôi hơi khựng lại. Lòng dấy lên một cảm giác lạ – linh cảm chẳng lành. Không hiểu sao, thay vì an tâm, tôi thấy ngực nghẹn nghẹn.
Nằm mãi không ngủ được, tôi mở điện thoại, vô thức lướt Facebook. Tò mò, tôi nhấp vào tài khoản của anh Minh, kéo xuống phần bạn bè, rồi vào mục tin nhắn. Chính khoảnh khắc đó, tôi như bị sét đánh ngang tai.
Trên màn hình là đoạn hội thoại giữa anh và một đồng nghiệp nữ. Tin nhắn còn hiện rõ:
Anh Minh: “Tối nay mưa to thế, em có ngại không nếu anh qua chỗ em cho tiện? Ở lại công ty chán lắm.”
Cô ấy đáp: “Em để cửa nhé, anh đi cẩn thận.”
Tôi sững người, bàn tay run bần bật, mắt nhòe đi không đọc nổi nữa. Bao nhiêu hình ảnh xấu nhất ập đến trong đầu. Nhưng rồi tôi lại chần chừ… Liệu mình có nghĩ quá không? Có thể họ chỉ là đồng nghiệp thân thiết? Có thể chỉ là hiểu lầm?
Nằm trong bóng tối, tôi thấy trái tim mình vừa đau, vừa hoang mang. Cả đêm không chợp mắt nổi.
Sáng hôm sau, anh Minh về nhà, mặt vẫn tỉnh bơ như không có chuyện gì. Vừa bước vào, anh cười:
“Em ăn sáng chưa? Anh mua bánh giò cho này.”
Tôi nhìn hộp bánh giò trên tay chồng, mà thấy nghẹn đắng. Không kìm được nữa, tôi hỏi thẳng:
“Đêm qua anh ngủ ở công ty thật không?”
Anh Minh hơi sững lại, rồi gật đầu:
“Ừ, chứ em nghĩ anh đi đâu?”
Tôi rút điện thoại, mở đoạn tin nhắn giữa anh và cô đồng nghiệp, đưa thẳng trước mặt. Anh tái mặt, ấp úng:
“Em… em xem trộm điện thoại anh?”
Tôi nghẹn giọng:
“Đừng lảng tránh. Nói thật đi, anh ở đâu đêm qua?”
Không khí trong nhà căng như dây đàn. Sau một lúc im lặng, anh Minh thở dài:
“Ừ… anh có qua nhà cô ấy thật. Nhưng không phải như em nghĩ. Anh và Hằng – đồng nghiệp – đang cùng làm một dự án quan trọng. Hôm qua cô ấy kẹt xe, không về kịp, anh qua phụ soạn tài liệu. Chỉ là công việc thôi.”
Tôi cười nhạt:
“Qua nhà đồng nghiệp nữ lúc nửa đêm, ngủ lại đến sáng, gọi là công việc? Anh coi tôi là ngốc à?”
Anh Minh im lặng, không nói được thêm lời nào. Còn tôi, tim đau nhói nhưng trong đầu lại lóe lên một ý nghĩ khác: Có thể mình đã đúng, hoặc cũng có thể… vẫn còn một bí mật chưa hé lộ.
Và đúng lúc đó, điện thoại tôi rung lên. Một tin nhắn từ một số lạ:
“Chị là vợ anh Minh phải không? Em là bạn cùng phòng trọ với Hằng. Chị nên biết sự thật đêm qua…”
Tôi nhìn màn hình, toàn thân lạnh toát. Sự thật ấy rốt cuộc là gì?
Tôi hít một hơi thật sâu rồi mở tin nhắn.
Người lạ viết rất ngắn:
“Đêm qua anh Minh đúng là có đến phòng trọ tụi em. Nhưng không phải chỉ có hai người. Cả nhóm dự án bốn người đều ở đây làm việc xuyên đêm vì sáng nay phải nộp hồ sơ gấp. Em nhắn cho chị chỉ để chị đừng hiểu lầm anh ấy.”
Tôi đọc xong mà tay vẫn run. Tim như vừa được kéo ra khỏi vực sâu.
Tôi quay sang nhìn chồng. Anh Minh vẫn đứng đó, vẻ mặt mệt mỏi nhưng bình tĩnh.
Tôi hỏi khẽ:
“Vậy… sao anh không nói rõ ngay từ đầu?”
Anh thở dài:
“Anh biết nói ra kiểu gì em cũng nghi ngờ. Với lại anh không nghĩ em lại xem tin nhắn của anh.”
Căn phòng im lặng vài giây.
Tôi đặt điện thoại xuống bàn, lòng vừa nhẹ nhõm vừa xấu hổ. Hóa ra cả đêm qua tôi đã tự dằn vặt mình bằng những suy nghĩ tồi tệ nhất.
Anh Minh khẽ đẩy hộp bánh giò lại gần tôi, nói nhỏ:
“Ăn đi, còn nóng đấy.”
Tôi nhìn anh, rồi khẽ gật đầu.
Ngoài trời, cơn mưa đêm qua đã tạnh từ lúc nào. Đường phố vẫn còn ướt, nhưng bầu trời bắt đầu hửng sáng.