
Ngày tôi quyết định ly hôn, tôi không còn cảm xúc gì với chồng nữa. Chỉ muốn lấy giấy kết hôn, vài giấy tờ tài sản, làm cho xong.
Chồng tôi đi công tác xa, két sắt đặt trong phòng làm việc của anh ta. Tôi biết mật khẩu vì trước kia từng cần lấy sổ đỏ.
Tôi mở két.
“RÀO—”
Một tập hồ sơ rơi xuống sàn. Tôi cúi xuống nhặt lên, thì bất ngờ một tập phong bì dày cộp trượt ra theo.
Tò mò, tôi mở nó.
Tôi chưa bao giờ tin có cảm giác tim rơi xuống dạ dày cho đến giây phút ấy.
Trong phong bì là hàng trăm tấm ảnh, phân loại theo từng năm, từng tháng…
Mỗi bức đều là tôi, đang ngủ, nhưng là ngủ trong… phòng tắm.
Không phải một lần. Mà nhiều lần.
Các góc chụp rất thấp, nghiêng, như từ một góc khuất… như thể ai đó lén đặt camera.
Tôi run rẩy lật từng tấm.
Và rồi đến tấm thứ 37, tôi bủn rủn tay chân, toàn thân lạnh buốt:
Trên góc ảnh, tôi thấy một miếng gạch bể hình tam giác trên tường.
Không phải ở khách sạn.
Không phải ở nhà tôi.
Đó là…
nhà mẹ chồng.
Cái phòng tắm bên tay trái, gần bếp.
Cái góc gạch đó… tôi nhớ rất rõ.
Vì chính tôi là người từng trượt chân, quệt phải nó cách đây 4 năm.
Vậy thì…
Vì sao tôi đang ngủ trong phòng tắm nhà mẹ chồng?
Ai bế tôi đến đó?
Và ai chụp những bức ảnh này?
Tôi còn chưa kịp lấy lại hơi thở thì một bức ảnh khác rơi khỏi phong bì, mặt úp xuống sàn.
Tôi nhặt lên.
Mặt sau bức ảnh có ghi một dòng chữ run rẩy:
“Lần thứ 12. Cô ấy không nhớ gì cả.”
Tôi buông bức ảnh, hai tai ù đi.
Không chỉ là chụp lén.
Không chỉ là biến thái.
Mà là ai đó đã khiến tôi bất tỉnh – nhiều lần – và đưa vào phòng tắm để chụp ảnh.
Tôi run run mở thêm tập cuối cùng… bên trong có một tờ giấy A4 gập làm ba.
Khi mở ra, tôi choáng váng đến ngồi phịch xuống đất.
Đó là bản in từ camera an ninh:
Một bóng người đội mũ trùm đầu… đang bế một người phụ nữ bất tỉnh – là tôi – đi ngang qua sân, hướng vào cửa sau nhà mẹ chồng.
Phía dưới có dòng chữ:
“Giao cho bà lần này. Đừng để con dâu phát hiện.”
Ký tên: chính chồng tôi.
Tôi ngồi bệt xuống sàn, tờ giấy run rẩy trong tay.
Trong đầu tôi chỉ có một câu hỏi lặp đi lặp lại:
Vì sao?
Tại sao chồng tôi lại làm như vậy?
Và vì sao… mẹ chồng tôi cũng dính vào chuyện này?
Tôi cố ép mình bình tĩnh. Nếu lúc này hoảng loạn, tôi sẽ không thể hiểu được chuyện gì đang xảy ra.
Tôi nhặt lại tất cả những bức ảnh rơi trên sàn, xếp chúng lên bàn.
Một điều rất lạ: tất cả các bức ảnh đều được chụp khi tôi đang ngủ trong phòng tắm, đầu dựa vào tường, mắt nhắm nghiền, người gần như không có phản ứng.
Không có bức nào tôi tỉnh.
Không có bức nào tôi mở mắt.
Như thể… tôi đã bị làm cho bất tỉnh.
Tôi cố nhớ lại những lần đến nhà mẹ chồng.
Có vài lần tôi thật sự cảm thấy choáng váng sau khi ăn cơm xong. Tôi từng nghĩ là do say xe hoặc mệt.
Nhưng bây giờ nghĩ lại…
Những ngày đó tôi thường ngủ li bì rất lâu.
Tim tôi đập mạnh.
Tôi lấy điện thoại, chụp lại toàn bộ ảnh và giấy tờ trong két sắt.
Nếu chuyện này thật sự tồi tệ như tôi nghĩ… tôi cần bằng chứng.
Tôi đang định đóng két thì phát hiện phía dưới còn một ngăn nhỏ.
Bên trong chỉ có một cuốn sổ tay màu đen.
Tôi mở ra.
Trang đầu tiên ghi một dòng chữ quen thuộc — nét chữ của chồng tôi.
“Thử nghiệm bắt đầu – năm thứ nhất.”
Tay tôi lạnh toát.
Tôi lật tiếp.
Trang sau ghi chi chít những dòng:
“Liều lượng 1: cô ấy ngủ 2 tiếng.”
“Liều lượng 2: cô ấy không nhớ gì sau khi tỉnh.”
“Liều lượng 3: mẹ nói cần thử thêm vài lần.”
Tôi cảm thấy dạ dày mình quặn lại.
Đây không phải trò đùa.
Không phải biến thái.
Mà giống như… một thí nghiệm.
Tôi lật đến trang cuối.
Ở đó chỉ có một dòng:
“Nếu thành công, mọi tài sản sẽ không bao giờ rơi vào tay cô ta.”
Tôi chết lặng.
Trong khoảnh khắc ấy, tôi hiểu ra một điều đáng sợ.
Chồng tôi… chưa từng xem tôi là vợ.
Tôi chỉ là một phần trong kế hoạch của anh ta.
Ngay lúc đó, cửa nhà bật mở.
Tôi giật mình.
Giọng chồng tôi vang lên từ phòng khách:
“Anh về sớm.”
Tôi đứng cứng người.
Anh ta… đáng lẽ phải đi công tác ba ngày nữa.
Bước chân anh ta tiến dần đến phòng làm việc.
Tôi vội vàng nhét lại tập hồ sơ vào két.
Nhưng chưa kịp đóng thì cánh cửa phía sau lưng tôi mở ra.
Chồng tôi đứng ở đó.
Ánh mắt anh ta lướt qua két sắt đang mở.
Rồi nhìn xuống tập ảnh trên bàn.
Không khí trong phòng đặc quánh.
Anh ta không hề tỏ ra hoảng loạn.
Chỉ khẽ nhíu mày.
“Em không nên mở cái đó.”
Tôi cảm thấy cổ họng mình khô khốc.
“Những thứ này… là gì?”
Anh ta thở dài, như thể tôi vừa làm một chuyện rất phiền phức.
Rồi anh ta nói một câu khiến máu trong người tôi đông cứng lại:
“Đáng lẽ em không bao giờ biết.”
Anh ta bước thêm một bước.
Giọng trầm xuống.
“Vì nếu em biết… mẹ anh sẽ không để em sống đến bây giờ.”
Tôi đứng chết lặng.
Câu nói của anh ta khiến cả căn phòng như đông cứng lại.
“Anh… vừa nói gì?”
Tôi hỏi, giọng khản đặc.
Anh ta nhìn tôi một lúc lâu. Không hề hoảng loạn. Không hề chối cãi.
Chỉ là… một ánh mắt lạnh đến mức tôi chưa từng thấy ở người đàn ông từng ngủ cạnh mình suốt ba năm.
“Em vốn không nên tò mò.”
Anh ta bước vào phòng, khép cửa lại phía sau.
“Tại sao lại mở két?”
Tôi không trả lời.
Tay tôi vẫn nắm chặt cuốn sổ tay màu đen.
“Những thứ này là gì?” – tôi lặp lại, giọng run nhưng rõ từng chữ.
Anh ta nhìn những tấm ảnh trên bàn, rồi cười rất khẽ.
“Em thật sự không nhớ gì sao?”
Tôi cảm thấy sống lưng mình lạnh buốt.
“Nhớ… cái gì?”
Anh ta kéo ghế ngồi xuống đối diện tôi, chống hai khuỷu tay lên bàn.
“Những lần em ngủ ở nhà mẹ anh.”
Tôi nuốt khan.
“Những lần đó… em luôn ngủ rất sâu.”
Anh ta gật đầu.
“Đúng.”
Rồi anh ta nói một câu khiến tim tôi như ngừng đập.
“Vì mẹ anh bỏ thuốc vào đồ ăn của em.”
Tôi lùi lại một bước.
“Anh điên rồi à?!”
Anh ta nhún vai.
“Không. Chỉ là… cẩn thận thôi.”
Tôi cảm thấy đầu óc quay cuồng.
“Cẩn thận cái gì?”
Anh ta không trả lời ngay.
Thay vào đó, anh ta lấy một tấm ảnh trên bàn, giơ lên trước mặt tôi.
“Em biết vì sao anh cưới em không?”
Tôi nhìn anh ta.
Trong khoảnh khắc đó, tôi bỗng thấy mình như đang đứng trước một người hoàn toàn xa lạ.
Anh ta chỉ vào bức ảnh.
“Vì em rất giống một người.”
Tôi lạnh người.
“Giống… ai?”
Anh ta không trả lời.
Chỉ mở ngăn kéo bàn làm việc.
Bên trong có một khung ảnh nhỏ.
Anh ta đặt nó trước mặt tôi.
Tôi nhìn xuống.
Trong khung là ảnh của một cô gái trẻ.
Khuôn mặt…
gần như giống hệt tôi.
Chỉ khác là mái tóc cô ấy dài hơn.
Và ánh mắt… buồn hơn.
Tôi cảm thấy cổ họng nghẹn lại.
“Cô ấy là ai?”
Anh ta nhìn bức ảnh, giọng trầm xuống.
“Chị anh.”
Tôi sững sờ.
“Chị anh?”
Anh ta gật đầu.
“Cô ấy chết cách đây sáu năm.”
Tôi thì thầm:
“Chuyện đó… liên quan gì đến tôi?”
Anh ta im lặng vài giây.
Rồi nói chậm rãi:
“Trước khi chết, chị anh để lại toàn bộ tài sản cho… người giống cô ấy nhất.”
Tôi không hiểu.
“Ý anh là gì?”
Anh ta nhìn thẳng vào mắt tôi.
“Chị anh mắc một chứng bệnh rất kỳ lạ. Cô ấy tin rằng nếu tìm được người giống mình nhất, người đó sẽ thay cô ấy sống tiếp.”
Tôi cảm thấy tim mình đập mạnh.
“Và… người đó là tôi?”
Anh ta gật đầu.
“Luật sư nói rằng nếu em sống trong gia đình này đủ năm năm… toàn bộ tài sản của chị anh sẽ chuyển sang cho em.”
Tôi đứng chết lặng.
“Nhưng nếu em chết trước năm năm đó…”
Anh ta nhếch môi.
“Thì tài sản sẽ quay lại cho gia đình anh.”
Căn phòng im phăng phắc.
Tôi nhìn cuốn sổ tay trên bàn.
“Vậy nên… anh và mẹ anh đã bỏ thuốc tôi?”
Anh ta không phủ nhận.
“Chỉ để thử xem em có vấn đề sức khỏe gì không.”
“Và những bức ảnh?”
Anh ta nhún vai.
“Chỉ là… bằng chứng.”
Tôi cảm thấy dạ dày mình quặn lại.
“Bằng chứng… cái gì?”
Anh ta nhìn tôi, ánh mắt lạnh lẽo.
“Bằng chứng rằng em có vấn đề tâm thần.”
Toàn thân tôi đông cứng.
Anh ta nói tiếp, giọng bình thản đến đáng sợ:
“Sau năm năm, nếu em chết… hoặc bị đưa vào bệnh viện tâm thần…”
“Tài sản vẫn thuộc về gia đình anh.”
Tôi nhìn anh ta, không tin nổi.
“Anh… định giết tôi?”
Anh ta bật cười.
“Không.”
Rồi anh ta nói một câu khiến tôi rùng mình.
“Anh chỉ cần mọi người tin rằng em… điên.”
Không khí trong phòng đặc quánh.
Anh ta đứng dậy, tiến lại gần tôi.
“Nhưng bây giờ em đã biết quá nhiều.”
Tôi lùi lại.
“Anh muốn làm gì?”
Anh ta nhìn tôi một lúc lâu.
Rồi nói rất khẽ.
“May cho em là… hôm nay anh về sớm.”
Tôi cảm thấy tim mình như rơi xuống vực.
“Vì mẹ anh… đang trên đường đến đây.”
Tôi chưa kịp phản ứng thì…
chuông cửa vang lên.
“DING—DONG.”
Tôi đứng cứng người.
Chồng tôi nhìn về phía cửa rồi quay lại nhìn tôi, ánh mắt bình thản đến lạnh lẽo.
“Chắc mẹ anh đến rồi.”
Từng bước chân của anh ta đi ra phòng khách nghe như tiếng búa gõ vào đầu tôi.
Tôi hiểu một điều.
Nếu tôi còn đứng ở đây, tôi sẽ không bao giờ ra khỏi căn nhà này an toàn.
Tôi nhìn nhanh quanh phòng.
Két sắt.
Những bức ảnh.
Cuốn sổ.
Tôi lập tức nhét tất cả vào túi xách.
Bên ngoài, tôi nghe tiếng cửa mở.
Giọng mẹ chồng vang lên:
“Con bé đâu?”
Tôi nín thở.
Chồng tôi trả lời:
“Nó đang trong phòng làm việc.”
Tiếng bước chân của hai người tiến lại gần.
Trong tích tắc, tôi mở cửa sổ phía sau phòng.
May mắn là phòng làm việc ở tầng một.
Tôi nhảy xuống sân sau.
Khi chân vừa chạm đất, tôi nghe tiếng cửa phòng bật mở phía trên.
“Cô ta đâu rồi?”
Tôi không quay đầu lại.
Tôi chạy.
Chạy ra khỏi cổng sau, chạy thẳng ra đường.
Tay run run, tôi lấy điện thoại.
Tôi gọi 112.
Giọng tôi lạc đi:
“Tôi muốn báo cảnh sát… chồng tôi và mẹ chồng tôi đã bỏ thuốc tôi nhiều lần… họ có bằng chứng trong nhà…”
Tôi gửi ngay toàn bộ ảnh và file vừa chụp.
Hai ngày sau.
Cảnh sát khám xét nhà.
Họ tìm thấy:
• camera giấu trong phòng tắm nhà mẹ chồng
• thuốc an thần trong tủ bếp
• cuốn sổ ghi chép thử nghiệm
• và hàng trăm bức ảnh.
Chồng tôi bị bắt ngay trong ngày.
Mẹ chồng tôi cũng vậy.
Khi bị còng tay, bà ta vẫn hét lên:
“Con bé đó chỉ là đồ thế thân!”
Nhưng mọi thứ đã quá muộn.
Một tháng sau.
Tôi ngồi trong phòng luật sư.
Ly hôn được giải quyết rất nhanh.
Toàn bộ tài sản của người chị chồng — người phụ nữ giống tôi trong bức ảnh — thực sự được để lại cho tôi, vì tôi là người duy nhất được ghi tên trong di chúc.
Luật sư nói với tôi:
“Có lẽ cô ấy chưa từng nghĩ gia đình mình sẽ làm ra chuyện như vậy.”
Tôi im lặng.
Ngoài cửa sổ, trời đang mưa nhẹ.
Tôi mở điện thoại.
Trong album vẫn còn bức ảnh của cô gái giống tôi.
Tôi nhìn rất lâu.
Rồi thì thầm:
“Cảm ơn chị.”
Nhưng đêm đó…
Khi tôi về nhà mới.
Tôi mở hộp đồ cũ mang từ nhà chồng ra.
Trong đáy hộp có một phong bì nhỏ mà tôi chưa từng thấy.
Tôi mở ra.
Bên trong là một bức thư viết tay.
Nét chữ… không phải của chồng tôi.
Cũng không phải của mẹ chồng.
Ở cuối thư ký tên:
“Chị của anh ấy.”
Tôi đọc dòng đầu tiên.
Và tim tôi chợt lạnh đi.
Bức thư viết:
“Nếu em đang đọc lá thư này… nghĩa là em đã phát hiện ra sự thật.
Nhưng có một điều mà em vẫn chưa biết…
Người đầu tiên bỏ thuốc cho em… không phải là mẹ anh ấy.”
Tay tôi run lên.
Dòng chữ cuối cùng viết:
“Hãy nhìn lại bức ảnh thứ 37.
Em sẽ thấy… còn một người khác trong phòng tắm hôm đó.”
Ngoài trời…
gió bắt đầu thổi mạnh.