
Tiếng xe máy dần nhỏ lại khi tôi rẽ vào con đường làng quen thuộc. Mấy năm xa quê, tưởng mình đã quên bẵng mùi khói bếp, mùi đất ẩm và tiếng chim trưa réo rắt, nhưng tất cả bỗng ùa về như một luồng nước lạnh đánh thẳng vào ngực. Tôi tự nhủ: “Chỉ về thăm mẹ thôi, tạo bất ngờ một chút. Chị dâu cũng nên biết thế nào là chịu khó một lần.”
Vừa đặt chân tới cổng, một âm thanh sắc lẹm như dao bổ ngang tai tôi:
“Ăn gì mà lắm thế! Đã không làm ra tiền rồi còn báo hại tôi phải chăm sóc cả ngày như thế này à? Tôi chán cái cảnh này lắm rồi!”
Tôi đứng sững, tim đập mạnh. Chị dâu tôi, người vốn hay tươi cười dịu dàng trong những bức hình trên mạng xã hội, giờ đây giọng mắng mỏ như muốn xé toạc căn nhà. Tôi bước vào, cố giữ giọng điềm tĩnh:
“Chị… chị đang nói gì vậy? Mẹ già đang ở trong nhà, chị có nghĩ tới mẹ không?”
Chị dâu quay lại, mắt lóe lên tia khinh bỉ, giọng mỉa mai:
“Ôi, anh từ thành phố về! Lại lo gửi tiền mỗi tháng năm triệu, để mẹ tôi khổ sở hằng ngày, bây giờ lại vờ như quan tâm à? Thương quá đi mất!”
Cơn giận dữ dâng trào, tôi nghiến răng:
“Chị đừng quên, tôi gửi tiền không phải để chị có quyền mắng mẹ hay xem thường tôi! Anh trai tôi cũng đâu chỉ biết làm ngơ trước những gì chị gây ra!”
Anh trai tôi xuất hiện, gương mặt lúng túng, giọng run:
“Thôi mà… bình tĩnh đi… chuyện này… không cần làm lớn…”
Tôi bật cười cay đắng, giọng khàn đặc:
“Không làm lớn ư? Chị đã làm lớn mọi chuyện từ lâu rồi, còn định giấu tôi đến bao giờ?”
Chị dâu lùi lại, thở hắt ra, từng chữ như nhổ ra tất cả nỗi bất mãn:“Anh ở đâu mà biết tôi khổ thế nào? Tôi đã chịu đựng cả năm trời rồi. Không làm ra tiền, phải nuôi mẹ chồng, lại còn nghe anh lên giọng dạy đời!”
Tôi cảm thấy mắt mình nóng ran, lồng ngực như sắp vỡ ra. Bàn tay siết chặt, từng cơn tức giận trào ra như núi lửa. Tôi hất mạnh tay vào ghế, tiếng va chạm vang lên trong căn nhà cũ, khiến mẹ già run rẩy:
“Đủ rồi! Tôi sẽ tự chăm mẹ, không cần ai bảo!”
Ngày hôm sau, tôi bày hết đồ đạc vào chiếc xe cũ, cảm giác vừa nhẹ nhõm vừa nặng nề. Mẹ già nhìn tôi, ánh mắt vừa lo lắng vừa mừng rỡ:“Con… sao lại về sớm thế này?”
Tôi mỉm cười, giọng ấm áp lần đầu tiên trong nhiều năm:
“Con về chăm mẹ, mẹ đừng lo nữa. Ai nói gì mặc kệ, quan trọng là mẹ ổn.”
Chị dâu đứng ngoài cửa, nhìn tôi như muốn nói điều gì, nhưng rồi im lặng, gương mặt méo mó, đầy cay nghiệt. Anh trai tôi thở dài, cúi gằm mặt xuống đất, không dám nhìn thẳng tôi.
Tôi biết mình sẽ phải đối mặt với nhiều khó khăn hơn nữa, nhưng lần này, tôi không chạy trốn. Tôi đã thấy rõ bản chất con người, và giờ là lúc phải bảo vệ gia đình theo cách riêng. Từng bước chân trên sàn gỗ cũ, tôi cảm nhận từng nhịp đập của trái tim, vừa giận vừa quyết tâm.
Buổi sáng hôm sau, ánh nắng xuyên qua khe cửa sổ, rọi lên khuôn mặt mẹ già với những nếp nhăn hằn sâu. Tôi nhìn bà, lòng dâng lên vừa thương vừa hối hận vì những năm tháng xa quê, không ở bên chăm sóc. Mẹ khẽ thở dài:
“Con về rồi… mẹ mừng quá… nhưng chị ấy… vẫn hay cau có lắm.”
Tôi cười khẽ, giọng nghiêm nghị:
“Con không quan tâm nữa, mẹ cứ yên tâm. Chỉ cần mẹ khỏe, những chuyện khác con sẽ lo.”
Chị dâu tôi vẫn lảng vảng quanh nhà, miệng lẩm bẩm như muốn châm chọc:
“Về chăm mẹ à? Ha ha… Vậy mà lâu nay gửi tiền cũng chẳng giúp được gì, giờ về thì có khác gì đâu!”
Tôi hít một hơi thật sâu, nhịn cơn giận đang bùng lên:
“Chị muốn nói gì cứ nói thẳng, đừng giở trò mỉa mai. Con về là để chăm mẹ, không phải để nghe chị than vãn.”
Anh trai tôi đứng ngoài hiên, im lặng nhìn hai chị em đối thoại. Tôi biết anh cũng cảm thấy bối rối, nhưng sự nhún nhường quá lâu khiến anh trở thành kẻ bị chi phối. Tôi buột miệng, giọng vừa mỉa mai vừa cay đắng:“Anh có định đứng nhìn mà không nói gì không? Hay là cũng muốn mẹ phải khổ thêm vài năm nữa?”
Anh trai tôi quay đi, lưỡi như cắn chặt:
“Im… im đi… thôi mà… chuyện này… không đáng…”
Nhưng sự im lặng ấy lại như dầu đổ vào lửa. Chị dâu quay sang tôi, đôi mắt lấp lánh vẻ thách thức:
“Ha ha… Vậy giờ con về là để chứng tỏ ai giỏi hơn ai à? Hay là muốn làm người hùng trong mắt mẹ?”
Tôi nín thở, từng lời cô ta như mũi dao chĩa thẳng vào tim:
“Không phải! Tôi về không phải để chứng tỏ ai giỏi hơn ai. Tôi về vì mẹ, vì gia đình, không phải để nghe chị dùng lời cay nghiệt dạy đời.”
Những ngày đầu về quê, tôi vừa chăm mẹ vừa phải đối mặt với những lời nói châm biếm hàng ngày. Mỗi bữa cơm, chị dâu lại cố gắng nói những câu kiểu:
“Ngày xưa ở thành phố hẳn con cũng bận lắm nhỉ? Giờ về đây mới thấy chăm mẹ thật sự không dễ dàng đâu.”
Tôi chỉ mỉm cười gượng gạo, nhủ lòng phải bình tĩnh:
“Mỗi câu chị nói như một thử thách, nhưng con sẽ không để nó phá hỏng niềm vui được chăm mẹ.”
Một buổi chiều, khi tôi đang gọt củ quả, mẹ già nhìn tôi, mắt rưng rưng:
“Con… con thật sự đã thay đổi… mẹ mừng quá… nhưng… chị ấy…”
Tôi đặt tay lên vai mẹ, giọng ấm áp nhưng cương quyết:
“Con sẽ không để ai làm mẹ khổ. Mẹ cứ yên tâm, mọi chuyện sẽ ổn.”
Chị dâu xuất hiện, giọng mỉa mai, nhưng có chút lo sợ len lỏi:
“Ừ thì… chăm mẹ… xem ai chăm tốt hơn thôi… nhưng đừng nghĩ con mình có thể đứng ngoài mọi chuyện mà an toàn.”
Tôi nghiến răng, cảm thấy máu nóng trào lên:
“Con đã đứng ngoài quá lâu rồi. Giờ, con sẽ trực tiếp đối diện, không ai thao túng tình cảm gia đình tôi nữa.”
Anh trai tôi lặng lẽ quan sát, đôi mắt đầy xót xa. Tôi nhận ra anh cũng đang đấu tranh giữa sự nhún nhường và trách nhiệm. Tôi bước tới, giọng mềm lại một chút:
“Anh… hãy nhìn thẳng vào mẹ. Chúng ta không còn là trẻ con để né tránh nữa. Ai cũng có lỗi, nhưng giờ là lúc phải chịu trách nhiệm.”
Anh trai tôi cúi mặt, chỉ thở dài, và lần đầu trong nhiều năm, không còn giấu đi cảm giác tội lỗi.
Một buổi tối, khi ánh đèn dầu nhảy múa trên tường, tiếng cãi vã lại bùng lên. Chị dâu đứng giữa phòng khách, đôi tay run run, giọng mỉa mai nhưng như muốn bộc lộ cơn giận dồn nén:
“Vậy giờ con về, con định làm gì? Chỉ biết chăm mẹ? Hay muốn giành quyền kiểm soát cả gia đình?”
Tôi hít một hơi thật sâu, giọng vừa bình tĩnh vừa sắc bén:
“Không phải kiểm soát! Con chỉ muốn mẹ được yên ổn, không còn phải chịu những lời mỉa mai, cay nghiệt nữa.”
Anh trai tôi bước ra, giọng run run nhưng đầy trách nhiệm:
“Chúng ta… chúng ta đều có lỗi… đã để mẹ khổ… đã để chuyện gia đình bị đẩy đi quá xa.”
Chị dâu lùi lại, mắt nhấp nháy, rồi bật cười khẩy:
“Anh… chỉ biết đứng ngoài nhìn… còn bảo mình là sai… Ha ha… thật buồn cười!”
Tôi nhíu mày, giọng cương quyết:
“Đủ rồi! Ai cũng có lỗi, nhưng bây giờ là lúc phải chịu trách nhiệm. Nếu không, ai sẽ chăm mẹ?”
Mẹ già từ trong phòng bước ra, tay run run, giọng yếu ớt nhưng đầy uy lực:
“Các con… đã lớn cả rồi… đừng để những giận hờn chia rẽ gia đình. Mẹ… mẹ chỉ cần con cháu bên cạnh, không phải tranh cãi mãi.”
Chị dâu đứng im, cúi gằm mặt, không dám đáp. Trong khoảnh khắc ấy, không khí như nặng trĩu, từng người đều cảm nhận sự thật phũ phàng của những năm tháng thờ ơ và cay nghiệt.
Tôi tiến lại gần, giọng dịu lại nhưng vẫn đầy quyết tâm:
“Con sẽ ở lại, chăm sóc mẹ, không ai có thể ngăn con. Nhưng đồng thời, con muốn mọi người phải nhìn thẳng vào lỗi lầm, sửa sai và đối diện với nhau.”
Anh trai tôi nhấc mắt, ánh mắt ẩm ướt:
“Con… cảm ơn con… đã về… đã cho anh thấy điều quan trọng… gia đình…”
Chị dâu, sau một hồi im lặng, giọng run run:
“Có… có lẽ… tôi đã quá nghiệt ngã… Tôi… xin lỗi… mẹ… và… các anh.”
Tôi gật nhẹ, cảm giác vừa nhẹ nhõm vừa mệt nhoài:
“Đừng nói nữa. Hãy bắt đầu từ hôm nay. Mẹ là quan trọng nhất, còn lại… chúng ta sẽ cùng sửa chữa.”
Những ngày tiếp theo, không khí trong nhà dần thay đổi. Chị dâu vẫn còn đôi chút cay nghiệt, nhưng bớt đi những lời châm biếm. Anh trai bắt đầu tham gia chăm sóc mẹ, không còn đứng ngoài nhìn. Mỗi buổi chiều, mẹ già ngồi ngoài hiên, nhìn con cháu quây quần, đôi mắt rạng rỡ như trẻ lại.
Một buổi tối, khi gió thổi nhẹ qua khe cửa, tôi đứng cạnh mẹ, nhìn ra dòng sông quen thuộc, lòng cảm giác yên bình lần đầu sau nhiều năm. Mẹ nắm tay tôi, giọng yếu ớt mà ấm áp:
“Con… mẹ… hạnh phúc quá… có con ở đây, mẹ yên tâm rồi.”
Tôi mỉm cười, đôi mắt lấp lánh niềm xúc động:
“Con sẽ không rời mẹ nữa. Bao nhiêu năm xa cách… con sẽ bù đắp lại tất cả. Gia đình là quan trọng nhất.”
Cuối cùng, mọi mâu thuẫn không biến mất ngay lập tức, nhưng những vết nứt được hàn gắn. Chúng tôi học cách nhìn nhau với lòng bao dung, nhìn thấy giá trị thực sự: gia đình không chỉ là máu mủ mà còn là tình yêu thương, sự quan tâm và trách nhiệm. Và tôi, người từng chỉ gửi tiền qua tháng, giờ đã ở lại, trực tiếp chăm sóc và bảo vệ những người thân yêu, với một quyết tâm không ai có thể phá vỡ.
‼️‼️‼️LƯU Ý❌❌❌: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.
Bà Hường, 77 tuổi, nhập viện vì tai biến. Bốn người con lần lượt đến thăm, giả lả quan tâm nhưng lại lén bàn chuyện chia đất. Chỉ có con trai út – từng bị coi là “ăn bám” – túc trực bên mẹ. Một hôm, bác sĩ gọi cả nhà vào và một tin tức bất ngờ đã khiến họ toát mồ hôi hột.
Bà Hường nằm trên giường bệnh, ánh mắt mờ đục nhìn lên trần nhà trắng toát. Căn phòng yên ắng, chỉ có tiếng máy theo dõi nhịp tim nhấp nháy đều đặn. Hơi thở bà nặng nhọc, mỗi lần gắng cất tiếng như một cuộc chiến. Bác sĩ dặn người nhà chuẩn bị tinh thần, vì sau cơn tai biến này, sức bà yếu hẳn đi. Trong lòng bà, nhiều điều chất chứa chưa kịp nói ra.
Người con cả, ông Thành, bước vào với gương mặt lo lắng giả vờ. Ông cầm tay mẹ, hỏi han vài câu rồi liếc nhìn quanh như đo đạc căn phòng chứ không hẳn quan tâm đến sức khỏe bà. “Mẹ yên tâm nghỉ ngơi, chuyện nhà cửa cứ để tụi con lo,” ông nói, giọng ngọt như rót mật. Nhưng trong ánh mắt thoáng lên tia tính toán khiến bà Hường thấy lạnh lòng. Bà chớp mắt, khẽ quay đi, tránh đối diện với ánh nhìn đó.
Sau Thành, đến lượt bà Thu – con gái thứ hai – kéo ghế ngồi sát mép giường. Bà nói năng nhỏ nhẹ, liên tục thở dài rồi lau nước mắt như thể thương mẹ vô cùng. “Mẹ ráng khỏe, con còn chưa kịp đưa mẹ về nhà con chơi lâu,” bà nắm chặt tay bà Hường. Thế nhưng, vừa ra khỏi phòng, bà Thu liền gọi điện cho chồng, thì thào: “Đất chia chắc cũng phải có phần nhà mình, không thể để mấy anh em khác ôm hết.” Lời lẽ ấy rơi vào tai đứa cháu gái đi ngang, khiến nó giật mình.
Người con thứ ba, ông Phúc, từ xa về, dáng vẻ vội vã. Ông mang theo giỏ trái cây, đặt lên bàn rồi kể lể chuyện công việc bận rộn. “Mẹ đừng lo cho tụi con, lo giữ sức khỏe thôi,” ông nói, nhưng mắt cứ liếc nhìn những xấp hồ sơ trên kệ góc phòng. Ông gợi ý anh chị em nên sớm bàn bạc chuyện đất đai, để sau này khỏi tranh cãi. Bà Hường nghe những lời đó, chỉ thấy ngực mình nặng trĩu thêm.
Chỉ có con trai út – Khải – ngồi lặng lẽ bên giường, không nói nhiều. Anh chăm mẹ từng muỗng cháo, lau trán khi bà vã mồ hôi, thay áo khi bà lấm tấm nước. Khải không có gia đình riêng, không sự nghiệp ổn định, từng bị anh chị dè bỉu là “ăn bám mẹ”. Thế nhưng, chính đôi tay ấy giờ đang giữ cho bà Hường chút ấm áp cuối đời. Bà khẽ nắm lấy tay con, siết nhẹ như lời tri ân.
Một buổi chiều, bà Hường thở gấp hơn thường ngày. Cả bốn người con đều có mặt, đứng quanh giường, lo lắng xen lẫn căng thẳng. Bác sĩ bước vào, giọng nghiêm trọng, yêu cầu gia đình chuẩn bị cho tình huống xấu nhất. Không khí đặc quánh, mỗi người im lặng nhưng trong đầu đều cuộn sóng toan tính. Chỉ có Khải cúi đầu, giấu đi hàng nước mắt chực rơi.
Bà Hường ra hiệu muốn nói chuyện. Giọng bà khàn đặc, ngắt quãng, từng chữ rơi ra khó nhọc. “Các con… lại gần… mẹ.” Họ áp sát bên giường, mỗi người mang tâm trạng khác nhau. Thành nghĩ đến di chúc, Thu chờ đợi lời phân chia, Phúc cau mày, còn Khải chỉ nắm tay mẹ, run rẩy.
Bà đưa mắt nhìn từng đứa con, dừng lại lâu nhất ở Khải. Nước mắt lăn dài nơi khóe mắt già nua, bà thều thào: “Mẹ biết… ai thật lòng thương mẹ… ai chỉ thương đất.” Cả phòng chấn động, không ai dám lên tiếng. Thu mở miệng muốn giải thích, nhưng nghẹn lại. Thành thì cắn môi, quay đi tránh ánh mắt mẹ.
Bác sĩ mở tập hồ sơ, lấy ra một xấp giấy tờ có đóng dấu đỏ. Ông đặt lên bàn, chậm rãi: “Bà Hường đã hoàn tất thủ tục sang tên toàn bộ đất đai cho người con út. Đây là nguyện vọng của bà, có công chứng đầy đủ.” Những lời ấy rơi xuống như sét đánh ngang tai ba người còn lại. Thu bật khóc, Phúc trố mắt, Thành đập mạnh tay xuống bàn. Chỉ có Khải bàng hoàng, không tin nổi tai mình.
“Không thể như vậy được, mẹ đâu có nói với con gì!” Thành gắt gỏng, giọng pha lẫn tức tối và thất vọng. “Mẹ thiên vị, mẹ có nghĩ đến công sức tụi con không?” Thu khóc nức nở, vừa trách vừa nài nỉ. Phúc cau mày, đập bàn: “Đất đó phải chia, đâu thể để một mình nó hưởng hết!” Cả phòng rối loạn, chỉ trừ giường bệnh nơi bà Hường yếu ớt nằm.
Bà gắng hít một hơi, đôi mắt mờ nhòe nhưng vẫn kiên định. “Ai thương mẹ… thì ở lại. Ai chỉ cần đất… thì về đi.” Giọng bà run, yếu ớt nhưng dứt khoát như lưỡi dao cắt ngang tranh cãi. Cả ba người con im bặt, cứng họng không phản bác được. Trong giây phút ấy, mọi tính toán đều trở nên vụn vỡ.
Khải ngồi thụp xuống, ôm lấy bàn tay gầy guộc. Anh nức nở: “Mẹ, con không cần đất… con chỉ cần mẹ sống thôi.” Bà vuốt nhẹ tóc anh, mỉm cười trong mỏi mệt. “Mẹ yên tâm… có con, mẹ không sợ gì.” Bà nhắm mắt, an lòng khi biết mình đã trao đúng người.
Sau khi bác sĩ cho cả nhà ra ngoài để bà nghỉ ngơi, hành lang bệnh viện lặng lẽ. Thành, Thu, Phúc ngồi ghế dài, mỗi người một vẻ. Thành thì bực bội, than thở mất hết công sức bao năm. Thu vẫn sụt sùi, trách mẹ bất công. Phúc lặng im, ánh mắt đầy uất nghẹn nhưng không thể làm gì vì giấy tờ đã hoàn tất.
“Cũng chỉ tại mày bám mẹ, làm mẹ xiêu lòng.” Thành hằn học nhìn Khải, giọng chua chát. “Đúng đó, tụi tao mới là người lo toan ngoài kia, còn mày chẳng có gì.” Thu phụ họa, tay lau nước mắt. Khải chỉ cúi đầu, không đáp, nỗi đau trộn lẫn tủi nhục. Anh biết mọi lời bào chữa lúc này đều vô nghĩa.
Đêm xuống, Khải trải tấm chiếu dưới đất nằm ngay cạnh giường mẹ. Anh nghe từng tiếng thở khò khè, lòng nặng như đá. “Mẹ ơi, con sẽ ở đây với mẹ, dù thế nào đi nữa,” anh thì thầm. Bà Hường khẽ mở mắt, nắm tay anh, khóe môi mỉm cười yếu ớt. Trong cơn mê man, bà vẫn cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay con út.
Ngày hôm sau, khi bác sĩ báo tình hình không khá hơn, Thành và Phúc bàn nhau về việc thuê luật sư. “Biết đâu còn cách lật lại giấy tờ,” Phúc nói, giọng đầy hy vọng. Thành gật gù, quyết không chịu thua. Thu thì lại nửa tin nửa ngờ, sợ mang tiếng bất hiếu nếu kiện tụng. Những toan tính lại tiếp tục, không dứt.
Khải nghe hết, lòng chua xót nhưng không tranh cãi. Anh chỉ nghĩ đến mẹ, đến những ngày còn lại bên bà. Anh mua cháo, nấu nước lá tắm cho bà, chỉnh từng nếp gối chăn. Những việc nhỏ nhặt ấy, anh làm bằng cả trái tim. Bởi anh hiểu, tình mẫu tử không thể đổi bằng đất cát.
Bà Hường dần yếu đi, nhưng tâm trí vẫn sáng suốt. Một chiều, bà gọi cả bốn người lại. “Mẹ không mang gì đi được, chỉ muốn để lại tình yêu thương. Nếu các con còn giành giật, mẹ sẽ không nhắm mắt yên.” Lời nói ấy như nhát dao xoáy vào lòng từng đứa con. Thành cúi gằm mặt, Thu bật khóc nức nở, Phúc im lặng, còn Khải siết chặt tay mẹ.
Trong căn phòng bệnh viện, ánh nắng chiều nghiêng qua khung cửa. Tiếng chim ríu rít ngoài kia như đối lập với không khí nặng nề bên trong. Bà Hường nhắm mắt, môi khẽ mấp máy cầu mong các con hòa thuận. Khải đặt tay lên ngực mẹ, cảm nhận nhịp tim yếu ớt nhưng vẫn kiên cường. Trong khoảnh khắc ấy, anh hiểu vì sao mẹ chọn mình.
Ngày bà Hường nhắm mắt, không còn sức để nói, Khải gục bên giường òa khóc. Thành, Thu, Phúc cũng rơi nước mắt, nhưng nước mắt ấy xen lẫn tiếc nuối. Họ không chỉ mất mẹ, mà còn mất đi mảnh đất họ từng thèm khát. Căn phòng vắng lặng, chỉ còn lại ký ức của những ngày cuối. Khải ôm di ảnh mẹ, thề sẽ giữ gìn nơi bà an nghỉ.