
Căn nhà 3 tầng khang trang của bà Phán hôm nay u ám đến lạ thường, trái ngược hoàn toàn với cái vẻ hân hoan giả tạo đang hiện diện trên khuôn mặt bà. Lan – con dâu bà, đang quỳ gối lau từng viên gạch dưới sàn, trong khi Tuyết – ả hàng xóm lẳng lơ, kẻ vừa được bà Phán rước về bằng kiệu hoa vô hình – đang ngồi vắt chân trên ghế sofa, tay xoa xoa cái bụng lùm lùm, miệng cười cợt nhả.
Bà Phán khao khát có cháu đích tôn đến mờ mắt. Lan lấy Minh đã ba năm mà bụng vẫn phẳng lì. Sự kiên nhẫn của bà cạn kiệt. Một đêm mưa gió cách đây hai tháng, bà đã bày ra một kế hoạch tàn nhẫn. Bà chuốc cho Minh say mềm bằng loại rượu ngâm thuốc bắc “gia truyền”, rồi mở cửa sau cho Tuyết lẻn vào phòng con trai mình. Sáng hôm sau, khi Lan đi trực đêm về, cô chết lặng thấy chồng mình đang nằm cạnh người đàn bà khác.
Minh tỉnh dậy, đau đầu như búa bổ, ngơ ngác không hiểu chuyện gì. Nhưng sự đã rồi, Tuyết khóc lóc ỉ ôi, còn bà Phán thì đay nghiến Lan là “cây độc không trái”, ép cô phải chấp nhận sự thật.
Hai tháng sau, Tuyết chìa ra tờ giấy siêu âm thai đôi. Bà Phán mừng như bắt được vàng, lập tức tuyên bố đón Tuyết về nhà để “dưỡng thai cho cháu đích tôn”. Bà bắt Lan dọn xuống phòng kho ẩm thấp, nhường phòng ngủ chính cho “mợ hai”.
Từ ngày Tuyết về, Lan sống không bằng người ở. Sáng sớm cô phải dậy nấu yến, hầm gà, bưng tận giường cho kẻ cướp chồng mình. Tuyết ỷ thế có cái thai, hành hạ Lan đủ đường. Hễ món ăn hơi mặn, ả hất cả bát canh nóng vào chân Lan. Hễ nhà có hạt bụi, ả lại kêu đau bụng, dọa sảy thai để bà Phán lao vào mắng nhiếc con dâu không tiếc lời.
Minh trong suốt thời gian đó dường như biến thành một người câm. Anh lầm lũi đi làm, tối về lại chui vào phòng làm việc, mặc kệ mẹ và nhân tình muốn làm gì thì làm. Sự im lặng của Minh khiến Lan đau đớn đến tột cùng, cô nghĩ anh đã thay lòng, đã bị cái thai kia làm mờ mắt. Còn Tuyết thì đắc ý, nghĩ rằng mình đã nắm trọn được trái tim người đàn ông này và cả gia sản nhà bà Phán.
Đêm hôm ấy, trời mưa tầm tã. Tuyết bỗng dưng nổi hứng muốn “dạy dỗ” Lan một bài học nhớ đời để khẳng định vị thế chủ mẫu tương lai. Trong bữa cơm tối, Tuyết nũng nịu với bà Phán: “Mẹ à, con nghe người xưa nói, nhà mà có người ‘xui xẻo’, ‘tuyệt tự’ ở chung thì cháu đích tôn khó khỏe mạnh lắm. Đêm nay là đêm mùng 1, con muốn làm lễ trừ tà.”
Bà Phán mắt sáng rực: “Con muốn làm thế nào? Mẹ chiều hết.”
Tuyết liếc nhìn Lan đang bưng mâm cơm, nhếch mép cười độc địa: “Con nghe thầy bảo, phải lấy thứ gì ô uế nhất đổ lên đầu kẻ xui xẻo kia để xua đuổi vận hạn. Ở sau nhà có hầm phân lợn ủ cho vườn cây, hay là…”
Lan chết sững người, đánh rơi cả đôi đũa. Cô không ngờ lòng dạ con người có thể thâm độc đến mức ấy. Bà Phán thoáng chút ngập ngừng nhưng nhìn cái bụng của Tuyết, bà tặc lưỡi: “Được, miễn là tốt cho cháu bà. Thằng Minh, mày ra sau nhà múc một xô vào đây!”
Minh nãy giờ vẫn ngồi im như tượng, nghe mẹ sai bảo, anh từ từ đứng dậy. Lan nhìn chồng, ánh mắt tuyệt vọng và van lơn, nhưng Minh không nhìn cô. Anh lẳng lặng đi ra sau nhà dưới trời mưa. Năm phút sau, Minh trở lại với một xô chất thải bốc mùi nồng nặc. Cả căn phòng sực lên mùi xú uế khiến Tuyết phải bịt mũi nhưng ánh mắt ả vẫn ánh lên vẻ thích thú bệnh hoạn.
“Anh đổ lên đầu nó đi! Để cho con chúng ta được bình an!” Tuyết hét lên, chỉ tay vào mặt Lan. Bà Phán cũng hùa theo: “Làm nhanh đi con, rồi còn cho vợ con đi nghỉ.”
Lan nhắm nghiền mắt, nước mắt trào ra, cô cắn chặt môi chờ đợi sự nhục nhã ê chề nhất cuộc đời. Cô nghe tiếng bước chân Minh đến gần. Một bước. Hai bước. Hơi lạnh từ người anh và mùi hôi thối xộc thẳng vào mũi cô.
“ÀO!”
Tiếng nước đổ mạnh, kèm theo đó là tiếng hét thất thanh xé toạc màn đêm. Nhưng Lan không thấy lạnh, cũng không thấy bẩn. Cô mở bừng mắt ra.
Trước mặt cô, Tuyết đang gào thét điên cuồng, toàn thân từ đầu đến chân phủ đầy thứ chất thải nhớp nhúa. Mái tóc uốn lọn cầu kỳ, bộ váy lụa đắt tiền giờ đây bê bết phân lợn. Ả vuốt mặt, nôn thốc nôn tháo ngay tại chỗ. Bà Phán chết trân tại chỗ, há hốc mồm: “Mày… mày làm cái gì thế hả Minh? Mày điên rồi sao? Đó là con trai mày, là cháu tao mà!”
Minh ném cái xô rỗng xuống sàn nhà tạo nên tiếng “keng” chói tai. Anh bước lại gần Lan, rút khăn tay lau nước mắt cho vợ, rồi quay sang nhìn hai người đàn bà kia với ánh mắt sắc lạnh chưa từng thấy. “Con trai tôi?” Minh cười khẩy, giọng nói vang lên đầy uy lực. “Mẹ, mẹ muốn có cháu đến mức lú lẫn rồi sao?”
Anh rút trong túi áo ngực ra một phong bì đã nhàu nát, ném thẳng vào mặt Tuyết đang run rẩy vì lạnh và nhục nhã. “Đêm đó, mẹ chuốc say tôi, nhưng mẹ quên mất một điều. Tôi bị dị ứng với thành phần trong thuốc rượu của mẹ nên tôi đã nôn sạch ngay khi vào phòng vệ sinh. Tôi giả vờ say để xem mẹ định làm gì. Và cô…” Minh chỉ tay vào mặt Tuyết, “Cô nghĩ tôi không biết cô lẻn vào sao? Đêm đó tôi ngủ dưới sàn, cô nằm trên giường, tôi chưa hề chạm vào móng chân của cô!”
Tuyết mặt cắt không còn giọt máu, lắp bắp: “Anh… anh nói dối! Cái thai…”. “Cái thai?” Minh ngắt lời, giọng đanh thép. “Tôi đã âm thầm theo dõi cô. Cô qua lại với thằng Hùng ‘cờ bạc’ đầu ngõ bao lâu nay, túng thiếu quá nên mới hùa với mẹ tôi dựng lên màn kịch này để đào mỏ. Chính nó đã xác nhận với tôi là cô có thai với nó trước cái ngày cô cùng mẹ tôi dựng lên màn kịch này. Cái thai trong bụng cô không có chút huyết thống nào với nhà họ Nguyễn này cả!”
Bà Phán run rẩy ngã quỵ xuống ghế, mặt mày xám ngoét. Bà đã rước một con hồ ly tinh về, cung phụng nó như bà hoàng, lại còn hùa với nó hành hạ đứa con dâu hiếu thảo. Minh quay sang Tuyết, giọng lạnh lùng: “Cút ngay khỏi nhà tôi trước khi tôi gọi công an tội lừa đảo. Và mang theo cả cái mùi xú uế của nhân cách cô ra khỏi đây.”
Tuyết nhục nhã ê chề, không dám ho he nửa lời, ôm cái bụng bầu lấm lem phân lợn chạy thục mạng ra khỏi nhà, lao vào màn mưa đen kịt. Trong nhà giờ chỉ còn lại ba người. Không khí im lặng đến rợn người. Bà Phán co rúm lại, không dám nhìn thẳng vào mắt Lan. Minh nắm chặt tay vợ, kiên quyết nói:
“Lan, anh xin lỗi vì đã để em chịu khổ thời gian qua. Anh cần thời gian để thu thập đủ bằng chứng vạch mặt ả, để mẹ trắng mắt ra. Từ mai, chúng ta sẽ ra ở riêng. Anh không thể để em sống trong ngôi nhà này thêm một ngày nào nữa.”
Lan nhìn chồng, nước mắt lại trào ra, nhưng lần này là giọt nước mắt của sự giải thoát và hạnh phúc. Cô nhìn bà mẹ chồng đang ngồi gục đầu hối hận muộn màng, rồi quay lưng bước theo Minh lên phòng thu dọn hành lý. Đêm đó mưa vẫn rơi, nhưng trong lòng Lan, bão tố đã tan.