
Tôi lấy chồng xa, công việc bận rộn nên ít có thời gian ở nhà chăm sóc bố chồng. Thấy bạn thân lâu năm đang cần việc, tôi thương tình nhận về làm giúp việc, trả hẳn lương cả chục triệu một tháng. Vừa là có người tin tưởng, vừa coi như giúp bạn có thêm thu nhập.
Mới đầu mọi thứ đều êm ấm, nhưng chỉ sau 2 tuần tôi bắt đầu thấy có điều lạ. Bố chồng vốn trước đây suốt ngày kêu mệt, ăn uống thất thường, vậy mà nay lại tươi tỉnh khác thường, sáng nào cũng dậy sớm, thậm chí còn huýt sáo vui vẻ. Trái lại, bạn thân tôi thì gầy rộc, mặt tái xanh tái nhợt, có hôm tôi hỏi thăm thì cô ấy chỉ cười gượng:
– “Không sao đâu, chắc em chưa quen việc…”
Nhưng càng ngày tôi càng để ý thấy những ánh mắt tránh né, những buổi tối đóng cửa phòng hơi lâu, và những lần bạn tôi đi ngang qua bố chồng thì lại lặng im đến rợn người.
Đỉnh điểm là hôm đó, bố chồng bỗng nằng nặc đòi chồng tôi sửa lại căn nhà, nhất quyết phải xây thêm một căn phòng cách âm, khóa từ bên trong. Cả nhà tôi ngơ ngác, không hiểu một ông cụ tuổi thất thập còn cần phòng cách âm để làm gì.
Linh cảm có điều chẳng lành, tôi gọi bạn thân ra ngoài hỏi thẳng. Cô ấy tái mét, đôi môi run rẩy, mãi mới thốt được vài chữ:
– “Tớ xin lỗi… nhưng bác… bác bắt tớ… mỗi đêm đều phải…”
Câu nói ấy như tiếng sét đánh ngang tai, tôi lạnh sống lưng, hai chân mềm nhũn không đứng nổi. Hóa ra, bấy lâu nay, người bạn thân mà tôi tin tưởng giao phó việc nhà lại trở thành “nạn nhân” trong chính căn nhà mình, dưới bàn tay của bố chồng!
Và rồi, ngay lúc tôi còn chưa kịp hoàn hồn, bạn tôi nghẹn ngào nói thêm một câu khiến tôi chết lặng:
“Không chỉ có mình tớ… bác từng làm điều này với cả… người giúp việc trước, nhưng cô ấy biến mất không để lại dấu vết. Giờ tớ mới hiểu, cô ấy không bỏ đi… mà có thể đã…”
Tôi hít sâu một hơi, cố giữ bình tĩnh để nghe bạn nói hết. Cô ấy run rẩy kể rằng suốt hai tuần qua, đêm nào bố chồng tôi cũng tìm cách gọi cô vào phòng với đủ lý do: lúc thì nhờ xoa bóp, lúc thì bảo đau lưng. Ban đầu cô tưởng chỉ là việc chăm sóc người già, nhưng rồi mọi chuyện dần vượt quá giới hạn. Vì sợ làm rối tung gia đình tôi và cũng sợ mất việc, cô cố chịu đựng.
Nhưng khi ông bắt đầu nhắc chuyện xây phòng cách âm, cô mới thật sự hoảng sợ. Cô nói thêm rằng người giúp việc trước kia từng kể lấp lửng với cô vài điều trong lúc bàn giao công việc, nhưng chưa kịp nói rõ thì đã nghỉ đột ngột.
Nghe xong, tôi vừa giận vừa xấu hổ. Tôi biết nếu xử lý nóng vội sẽ chỉ khiến mọi thứ rối hơn. Tôi dặn bạn cứ bình thường như cũ, còn mình âm thầm kiểm tra lại mọi chuyện.
Tối hôm đó, tôi nói với chồng rằng muốn lắp camera an ninh trong nhà vì dạo này khu phố có trộm. Chồng tôi đồng ý ngay. Hai ngày sau, vài chiếc camera nhỏ được gắn ở phòng khách và hành lang trước phòng bố chồng.
Đêm thứ ba, điều tôi lo sợ đã xảy ra. Trên màn hình điện thoại, tôi thấy bố chồng mở cửa phòng rồi gọi nhỏ tên bạn tôi. Nhưng lần này cô không vào, vì tôi đã dặn cô khóa cửa phòng mình từ trước. Ông đứng ngoài một lúc rồi bỏ về phòng.
Sáng hôm sau, tôi nói chuyện thẳng thắn với chồng và cho anh xem đoạn camera. Chồng tôi chết lặng. Anh vốn luôn nghĩ bố mình chỉ là người già khó tính, không ngờ lại có hành vi như vậy.
Hai vợ chồng quyết định giải quyết ngay. Chồng tôi nói chuyện nghiêm túc với bố, yêu cầu ông dừng mọi hành vi không đúng mực và đồng ý để chúng tôi thuê người chăm sóc chuyên nghiệp theo ca ban ngày. Bạn tôi thì xin nghỉ việc, nhưng tôi vẫn đưa cô một khoản tiền và xin lỗi vì đã vô tình đẩy cô vào hoàn cảnh khó xử.
Vài tuần sau, chúng tôi tìm lại được số điện thoại của người giúp việc trước qua người quen trong khu phố. Hóa ra cô ấy không hề biến mất, chỉ là bỏ việc gấp và về quê vì không chịu nổi môi trường trong nhà.
Nghe vậy, tôi vừa nhẹ nhõm vừa thấy xót xa. Từ đó tôi hiểu rằng nhiều khi những chuyện khó nói trong gia đình nếu cứ im lặng che giấu, chúng chỉ khiến mọi thứ tệ hơn.
Và tôi cũng nhận ra một điều: tin tưởng ai đó không có nghĩa là bỏ mặc họ trong một hoàn cảnh mà mình chưa thật sự hiểu rõ.