
Ngày hôm đó tôi cùng chồng vừa ký xong giấy đặt cọc mua căn hộ chung cư đầu tiên của hai vợ chồng. Sau gần 10 năm tích góp, nhịn từng đồng, cuối cùng giấc mơ “an cư” sắp thành hiện thực.
Nhưng mọi chuyện chẳng bao giờ dễ dàng như thế — chúng tôi còn thiếu đúng 50 triệu để đủ tiền thanh toán đợt cuối. Chỗ bạn bè thân thiết thì đã vay hết rồi nên giờ cũng khó. Lúc đầu 2 vợ chồng thống nhất là không phiền tơí bố mẹ đôi bên.
Nhưng lúc này chồng tôi nói: “Hay em thử hỏi mẹ xem? Mẹ cũng có tiền tiết kiệm, 50 triệu đâu phải nhiều.”
Tôi ngập ngừng. Từ ngày về làm dâu, mẹ chồng chưa từng cười với tôi trọn vẹn một lần. Nhưng nghĩ vì tương lai, tôi vẫn đánh liều hỏi mẹ chồng. Chiều ấy bà đi chơi về tôi lễ phép thưa:
“Mẹ ơi, con với anh Tuấn đang mua căn hộ, còn thiếu 50 triệu nữa, mẹ cho con vay ít bữa, sau khi nhận nhà bọn con bán xe cũ trả mẹ ngay ạ.”
Bà ngước lên, liếc tôi từ đầu đến chân, rồi cười khẩy:
“Vay mượn gì, cho chị vay là mất. Cái loại đàn bà như chị, tiền đưa ra rồi thì có ngày bay theo nhà ngoại. Cứ liệu mà lo, ai bắt chị mua nhà sang làm gì.”
Không khí lặng đi. Tôi cúi đầu, mặt nóng bừng. Đúng lúc đó, mẹ đẻ tôi tình cờ đến nhà thông gia để chơi vơí cháu ngoại, nghe thấy mọi chuyện, bà bước vào đặt túi quà xuống bàn, giọng vẫn nhẹ nhàng nhưng sắc lạnh:
“Vâng, nếu bà đã nói thế thì thôi khỏi vay. Để tôi bảo ông nhà tôi nó chuyển luôn cho con Hạnh 1 tỷ. Con mua nhà xong tiền thừa mẹ cho con mua thêm cái ô tô mà đi cho sướng. Chứ hỏi vay mẹ chồng 50 triệu mà bị khinh thế này thì đúng là trên đơì cũng hiếm có”.
Căn phòng im phăng phắc. Mẹ chồng đang uống trà sặc suýt nghẹn, mắt trợn tròn:
“Cái… cái gì? Một tỷ á?”
Mẹ tôi rút điện thoại ra, bình thản gọi:
“Ông ơi, chuyển ngay cho con bé Hạnh 1 tỷ vào tài khoản đi, nó cần thêm tiền lấy nhà. À, chuyển thẳng hôm nay nhé, không lại bị người ta khinh là nhà quê không có tiền.”
Bà mẹ chồng tím mặt, còn chồng tôi cũng ngơ ngác không kịp hiểu chuyện gì.
Chưa đầy 5 phút sau, điện thoại tôi ting một tiếng — 1.000.000.000 VND hiện rõ trên màn hình.
Mẹ tôi mỉm cười, nói chậm rãi, từng chữ như dao cứa:
“Con gái mẹ không bao giờ cần đi vay ai cả. Nhưng mẹ vẫn dạy nó rằng: Giàu nghèo là chuyện của tiền bạc, còn nhân cách là chuyện của lòng người. Hôm nay mẹ đến chơi, không ngờ lại học được bài học đắt giá thế này.”
Bà quay sang tôi:
“Thu xếp đi con, cuối tuần mẹ nhờ chú làm bên showroom chọn cho con cái xe nhỏ. Có nhà rồi thì phải có xe, mẹ không muốn con gái mình bị ai coi thường nữa.”
Nói rồi, mẹ tôi bước vào trong nhà chơi vơí cháu ngoại. Căn phòng vẫn im lặng đến rợn người. Bà mẹ chồng mặt c//ắt không còn gi//ọt m//áu, ngồi thừ ra, miệng lẩm bẩm:
“Nhà bên ấy… có tiền thật à…”
“Bố con chuyển tiền rồi đó mẹ” trả lơì bà xong tôi đi thẳng vào trong nhà.