
Cưới nhau được 3 năm, tôi sinh cho Hùng một cô công chúa đáng yêu. Nhưng thay vì hạnh phúc, tôi rơi vào trầm cảm nặng sau sinh. Áp lực kinh tế, sự vô tâm của chồng cộng với việc con quấy khóc đêm ngày khiến tôi như người điên dại. Tôi đầu bù tóc rối, người nồng nặc mùi sữa, lúc nào cũng lầm lì, ít nói hoặc khóc lóc vô cớ.
Hùng – chồng tôi – thay vì động viên, chia sẻ, lại tỏ ra chán ghét ra mặt. Anh ta thường xuyên vắng nhà, viện cớ đi công tác, tiếp khách, nhưng thực chất là để trốn tránh “cái ổ nợ” ở nhà.
Rồi Hùng có bồ. Cô ta tên là Ly, trẻ trung, sành điệu và đặc biệt là rất biết cách chiều chuộng đàn ông. Ly không đòi hỏi danh phận ngay, cô ta cứ ngọt nhạt bên Hùng, rót vào tai anh những lời đường mật về một cuộc sống tự do, hưởng thụ.
– “Anh nhìn vợ anh xem, khác gì con hủi không? Về nhà là thấy không khí tang tóc. Anh xứng đáng có một người phụ nữ biết làm đẹp mặt anh, chứ không phải một mụ vợ điên khùng.” – Ly thủ thỉ.
Những lời đó như giọt nước tràn ly. Hùng quyết định “đóng gói” trả tôi về nhà ngoại.
Ngày hôm đó, Hùng ném đống quần áo của tôi vào vali, lạnh lùng nói: – “Cô về nhà mẹ đẻ mà chữa bệnh đi. Tôi chịu đựng cô quá đủ rồi. Sống với cô tôi tổn thọ mất. Khi nào khỏi bệnh thì tính tiếp, còn giờ thì giải tán cho khuất mắt tôi.”
Tôi bế con, nước mắt lưng tròng, không nói được lời nào, lầm lũi bước ra khỏi căn nhà mà mình từng vun vén. Bố mẹ tôi thương con, xót cháu, đón hai mẹ con về mà lòng đau như cắt.
Vừa tống cổ được vợ đi, Hùng lập tức đón Ly về nhà “sống thử” để tận hưởng cảm giác vợ chồng son. Căn nhà vắng tiếng khóc trẻ con, vắng bóng người vợ u sầu, thay vào đó là tiếng cười nói lả lơi của nhân tình. Hùng ngây ngất trong men tình, nghĩ rằng mình đã tìm thấy chân ái của cuộc đời.
Ly tỏ ra là một người phụ nữ hoàn hảo. Cô ta không chỉ xinh đẹp mà còn khoe có gia thế khủng, hứa hẹn sẽ đầu tư vốn để Hùng mở rộng công ty. Điều kiện duy nhất Ly đưa ra là: Hùng phải ly hôn dứt điểm với tôi và sang tên căn nhà hiện tại cho cô ta làm “quà cưới” để cô ta yên tâm về chung một nhà. Bù lại, Ly sẽ tặng Hùng một chiếc xe sang và rót 5 tỷ vào tài khoản công ty anh ngay sau khi thủ tục hoàn tất.
Mờ mắt vì tình và tiền, Hùng đồng ý ngay lập tức. Anh ta mang đơn ly hôn đến nhà mẹ đẻ tôi, ép tôi ký. Trong đơn, anh ta hào phóng ghi: “Để lại toàn bộ quyền nuôi con cho vợ”, nhưng về tài sản thì lấp liếm hòng chiếm đoạt căn nhà (vốn là tài sản chung nhưng anh ta đã lén lút sang tên cho Ly dưới dạng hợp đồng giả cách mua bán để làm tin với bồ).
Tôi nhìn tờ đơn, nhìn gã chồng tệ bạc, rồi cầm bút ký một mạch. Hùng cười đắc ý, giật lấy tờ đơn rồi phóng xe về khoe với Ly.
Ngày ra tòa nhận quyết định ly hôn cũng là ngày Hùng hí hửng tổ chức tiệc ăn mừng tại nhà, mời bạn bè đến chứng kiến màn cầu hôn với Ly.
Trong tiếng nhạc du dương, Hùng quỳ xuống trao nhẫn cho Ly: – “Làm vợ anh nhé. Từ nay chúng ta sẽ là cặp đôi hoàn hảo nhất.”
Ly cầm chiếc nhẫn, mỉm cười bí hiểm. Bất ngờ, cánh cửa bật mở. Tôi bước vào.
Nhưng không phải là người đàn bà trầm cảm, luộm thuộm ngày nào. Tôi mặc một chiếc váy đỏ rực rỡ, trang điểm sắc sảo, thần thái tự tin ngút ngàn. Đi bên cạnh tôi là luật sư và… bố mẹ Hùng.
Hùng há hốc mồm: – “Cô… cô đến đây làm gì? Chúng ta ly hôn rồi mà!”
Tôi mỉm cười, tiến lại gần Ly, khoác vai cô ả thân thiết: – “Đến để chúc mừng chồng cũ và… bạn thân của tôi chứ sao.”
– “Bạn thân?” – Hùng lắp bắp, mặt cắt không còn giọt máu.
Ly lúc này mới bật cười, tiếng cười giòn tan nhưng sắc lạnh. Cô ta tháo chiếc nhẫn trên tay ném toẹt xuống đất: – “Giới thiệu với anh, tôi là Khánh Ly, bạn cấp 3 của cái Ngân (tên tôi). Chúng tôi mất liên lạc đã lâu, tình cờ gặp lại khi thấy Ngân đi khám tâm lý. Nghe nó kể về anh, tôi không tin trên đời lại có gã đàn ông khốn nạn đến thế, nên tôi quyết định… thử xem sao.”
Hùng chết điếng người.
Ly tiếp tục: – “Và quả nhiên, anh không làm tôi thất vọng về độ đê tiện. Anh bỏ vợ trầm cảm, đuổi con ra đường để rước gái về. Anh còn tham lam định chiếm đoạt tài sản. Nhưng anh nhầm to rồi.”
Tôi rút trong túi ra một tập hồ sơ, ném lên bàn: – “Căn nhà này anh nghĩ anh đã sang tên cho Ly ư? Đúng, nhưng Ly đã làm thủ tục tặng cho lại con gái chúng ta rồi. Và với bằng chứng ngoại tình, cùng sự bội bạc của anh mà Ly đã quay clip, ghi âm lại suốt mấy tháng qua, anh ra đi tay trắng là cái chắc. Đơn ly hôn anh cầm trên tay chưa có hiệu lực đâu, vì tôi đã nộp đơn tố cáo anh tẩu tán tài sản chung trước đó rồi.”
Luật sư của tôi tiếp lời: – “Anh Hùng, hợp đồng anh ký với cô Ly thực chất là bẫy pháp lý. Giờ anh không những mất nhà, mà còn đang nợ cô Ly một khoản tiền ‘đặt cọc’ kinh doanh khống mà anh đã ký nhận nợ để làm tin. Giấy trắng mực đen, anh chuẩn bị tinh thần mà trả nợ.”
Hùng run rẩy, chân đứng không vững, khuỵu xuống sàn. Anh ta nhìn Ly – cô bồ nóng bỏng giờ biến thành “nữ sát thủ”, rồi nhìn tôi – người vợ trầm cảm giờ lột xác thành “phượng hoàng lửa”.
Bố mẹ Hùng, người mà anh ta giấu nhẹm chuyện bỏ vợ, giờ mới lên tiếng trong sự nhục nhã: – “Thằng nghịch tử! Mày làm khổ vợ con, giờ thì trắng mắt ra chưa? Tao không có thằng con như mày!”
Tôi nhìn Hùng đang vò đầu bứt tai trong tuyệt vọng, lòng nhẹ bẫng. Căn bệnh trầm cảm của tôi, một phần là do hormone, nhưng phần lớn là do sự u uất khi sống cạnh người chồng độc hại. Khi “được” anh ta đuổi đi, gặp lại Ly và lên kế hoạch này, tôi như được sống lại. Sự hả hê và mục tiêu trừng trị kẻ ác đã giúp tôi hồi phục thần kỳ.
– “Cảm ơn anh đã trả tôi về nơi tôi xứng đáng thuộc về. Còn anh, giờ anh mới thực sự thuộc về nơi dành cho anh: Sự cô độc và trắng tay.”
Tôi và Ly khoác tay nhau bước ra khỏi căn nhà, bỏ lại sau lưng gã đàn ông đang gào thét trong điên loạn. Màn kịch đã hạ, và cái giá phải trả cho kẻ phản bội chưa bao giờ là rẻ.