Skip to content

Tin Nhanh 24/7

Menu
  • Trang Mẫu
Menu

Thấy vợ mặc đồ c::ũ đi tiệc, người chồng GĐ n::ém 300k: “Cô đi mua ngay cái váy khác thay cho tôi”

Posted on 09/01/2026 by CTV

Tôi tên Vân, 34 tuổi, từng là một biên tập viên sách, nhưng sau khi sinh bé thứ hai, tôi lui về làm tự do và bán hàng online để tiện chăm sóc gia đình. Chồng tôi – Thành – hiện là Giám đốc Sáng tạo của một tập đoàn truyền thông lớn.

Trong mắt mọi người, Thành là biểu tượng của sự thành đạt: vest phẳng lỳ, nước hoa mùi gỗ đàn hương, phong thái đĩnh đạc. Còn tôi, trong mắt anh dạo gần đây, chỉ là một nốt trầm nhạt nhòa bên cạnh bản nhạc rực rỡ của anh.

Hôm nay là tiệc “Year End Party” của tập đoàn, tổ chức tại một trung tâm hội nghị sang trọng bậc nhất Sài Gòn. Chủ đề là “The Shine” (Sự Tỏa Sáng). Thành dặn tôi phải chuẩn bị thật kỹ vì sếp tổng người Pháp sẽ tham dự.

Tôi đứng trước gương, vuốt phẳng chiếc váy lụa màu xanh cổ vịt. Đây không phải váy mới, nó là món quà tôi tự thưởng cho mình 4 năm trước khi nhận nhuận bút cuốn sách đầu tay. Tôi đã khéo léo đính thêm một chiếc cài áo ngọc trai để che đi vết sờn nhỏ ở eo. Với tôi, nó vừa vặn, thanh lịch và mang nhiều kỷ niệm.

Cánh cửa phòng bật mở. Thành bước vào, đang chỉnh lại chiếc cà vạt Her/mès. Anh liếc nhìn tôi qua gương, nụ cười trên môi tắt ngấm. Anh quay người lại, nhíu mày: – Em định mặc cái này đi thật đấy à? – Em thấy nó vẫn đẹp mà anh. Màu này tôn da, với lại… – Đẹp gì mà đẹp! – Thành gắt lên, cắt ngang lời tôi – Cái váy này em mặc đi đám cưới cái Lan năm ngoái, rồi tiệc đầy tháng con sếp Hùng em cũng mặc. Em không thấy nhàm chán à? Vợ Giám đốc Sáng tạo mà ăn mặc như mấy bà cô đi họp phụ huynh thế?

Tôi sững sờ, tay vô thức nắm chặt tà váy. – Nhưng giờ sát giờ rồi, em…

Thành thở hắt ra, rút ví. Anh rút ra một tờ 100 ngàn và 1 tờ 200 ngàn, vò nhẹ rồi ném xuống mặt bàn trang điểm. Tờ tiền trượt đi, rơi xuống sàn gạch lạnh lẽo. – Cầm lấy 300 đi. Xuống ngay cái cửa hàng ở sảnh chung cư, mua tạm cái váy nào nhìn mốt một chút. Đừng để người ta bảo anh kiệt sỉ không lo nổi cho vợ. Nhanh lên, anh xuống xe đợi.

Tiếng cánh cửa đóng sầm lại khiến tôi giật mình. Tôi nhìn 2 tờ tiền nằm chỏng chơ dưới đất. 300 ngàn cho một sĩ diện của chồng. Anh nghĩ tôi là ai? Một con ma-nơ-canh cần đắp vải mới lên để anh nở mày nở mặt? Mà 300 nghìn của anh thì mua được cái gì mốt??

Sự tự ái dâng lên nghẹn đắng cổ họng. Tôi muốn xé nát tờ tiền đó, hoặc thay đồ ngủ ở nhà luôn cho xong. Nhưng lý trí của một người phụ nữ trưởng thành giữ tôi lại. Tôi nhặt tờ tiền lên, đặt ngay ngắn lại vào ngăn kéo bàn. Tôi không đi mua váy.

Tôi ngồi xuống, tô lại son môi màu đỏ rượu đậm hơn một chút, búi tóc cao lên để lộ chiếc cổ thanh mảnh và đeo đôi khuyên tai ngọc trai mẹ tặng ngày cưới. Tôi nhìn thẳng vào mình trong gương: “Mày là Vân, không phải là món phụ kiện của ai cả.”

Tôi bước xuống xe, Thành nhìn lướt qua tôi. Thấy tôi vẫn mặc chiếc váy cũ, mặt anh tối sầm lại nhưng vì đang ở sảnh đông người, anh không tiện quát tháo. Anh nghiến răng thì thầm: – Cô giỏi lắm. Lát nữa đừng có đi lung tung, ngồi yên một chỗ cho tôi nhờ. Về rồi tôi sẽ nói chuyện với cô.

Bước vào khán phòng lộng lẫy, ánh đèn pha lê rực rỡ khiến tôi hơi choáng ngợp. Xung quanh là những bộ đầm dạ hội lấp lánh, những chiếc túi hiệu đắt đỏ. Mùi nước hoa thơm nức mũi. Thành nhanh chóng hòa vào đám đông, tay bắt mặt mừng với các đối tác, bỏ mặc tôi đứng lạc lõng.

Tôi tìm một góc khuất gần bàn tiệc buffet, lặng lẽ quan sát. Thi thoảng, vài đồng nghiệp của Thành đi cùng vợ lướt qua. Họ chào tôi xã giao, ánh mắt lướt nhanh qua chiếc váy “lỗi mốt” rồi quay sang thì thầm to nhỏ. Tôi nghe loáng thoáng: “Vợ sếp Thành đấy à? Trông giản dị quá nhỉ, hay là keo kiệt?”, “Chắc ở nhà chỉ biết nội trợ thôi…”

Tôi nhấp một ngụm vang, mỉm cười chua chát.

Cao trào của buổi tiệc là phần giao lưu với ngài Tổng giám đốc khu vực. MC bất ngờ thông báo: – Hôm nay, ông Pierre muốn nghe chia sẻ về chủ đề “Hậu phương vững chắc”. Chúng tôi xin phép được mời ngẫu nhiên một người vợ hoặc chồng của nhân viên lên sân khấu để chia sẻ về cách họ giữ lửa cho người bạn đời của mình tỏa sáng.

Đèn sân khấu quét qua khán phòng. Tim tôi đập thình thịch, thầm cầu mong nó đừng dừng lại ở mình. Nhưng trớ trêu thay, ánh đèn spotlight dừng lại ngay góc tôi đang đứng, khi tôi đang cầm ly nước cam.

MC reo lên: – Ồ, xin mời chị! Một người phụ nữ có vẻ đẹp rất Á Đông. Xin hỏi chị là người nhà của ai ạ?

Mọi ánh mắt đổ dồn về phía tôi. Thành đang đứng ở phía xa, mặt cắt không còn giọt máu. Anh ra hiệu lắc đầu nhẹ, ý bảo tôi từ chối đi. Anh sợ tôi làm anh mất mặt. Anh sợ chiếc váy cũ của tôi sẽ làm hỏng hình ảnh hoàn hảo của anh.

Nhưng nhìn thái độ đó của chồng, sự kiêu hãnh trong tôi bùng dậy. Tôi hít sâu, bước thẳng lên sân khấu.

Cầm chiếc micro, tôi thấy bàn tay mình hơi run, nhưng giọng nói cất lên lại vang và rõ ràng đến lạ. – Xin chào mọi người, tôi là Vân, vợ của anh Thành – Giám đốc Sáng tạo.

Cả khán phòng vỗ tay lẹt đẹt. Vài tiếng xì xào vang lên về bộ đồ tôi mặc.

– Khi bước lên đây, tôi biết nhiều người đang nhìn vào chiếc váy tôi mặc. Nó không phải hàng hiệu, không đính đá quý, và thú thật, nó đã theo tôi được 4 năm rồi. Thậm chí trước khi đi, chồng tôi đã rất lo lắng và muốn tôi thay một chiếc váy mới.

Tôi nhìn thẳng về phía Thành. Anh cúi gằm mặt, tay siết chặt ly rượu.

– Nhưng tôi đã từ chối. Vì sao ư? – Tôi mỉm cười, chạm tay vào vết cài áo ngọc trai bên hông – Vết sờn nhỏ dưới chiếc cài áo này là do tôi bị vướng vào cạnh bàn làm việc khi thức trắng đêm cùng chồng chỉnh sửa bản kế hoạch tranh cử chức Giám đốc 3 năm trước. Lúc đó, anh ấy muốn bỏ cuộc, và tôi đã mặc chiếc váy này, ngồi bên cạnh pha cà phê, đọc lại từng dòng proposal cho anh ấy nghe.

Cả hội trường im phăng phắc. Ông Pierre chăm chú nhìn tôi, gật đầu nhẹ.

– Tôi không chọn khoác lên mình một bộ váy 5 triệu hay 10 triệu chỉ để rực rỡ trong 2 tiếng đồng hồ. Tôi chọn mặc chiếc váy này như một lời nhắc nhở: Rằng giá trị của một người vợ không nằm ở nhãn mác trên lưng áo, mà nằm ở những vết sờn, những nếp nhăn đã trải qua cùng người đàn ông của mình.

Giọng tôi trầm xuống, chân thành nhưng đầy uy lực: – Các anh có thể tỏa sáng rực rỡ ở ngoài kia nhờ những ý tưởng triệu đô. Nhưng xin đừng quên, ánh sáng đó được thắp lên từ những ngọn nến bình dị, cũ kỹ và kiên nhẫn ở nhà. Sự sang trọng thực sự không phải là việc chúng ta đắp lên người bao nhiêu tiền, mà là chúng ta trân trọng những gì đã cùng nhau gây dựng như thế nào.

Tôi kết thúc bài nói. Một giây im lặng bao trùm. Rồi tiếng vỗ tay vang lên. Bắt đầu từ ông Pierre, rồi lan ra cả khán phòng như sấm dậy. Những người phụ nữ sang trọng ở dưới nhìn tôi với ánh mắt khác hẳn – không còn soi mói, mà là sự nể phục và đồng cảm. Ông Pierre bước lên, bắt tay tôi và nói bằng tiếng Việt lơ lớ: – “Cảm ơn bà. Bà mới chính là ‘The Shine’ của đêm nay.”

Tiệc tàn. Tôi không còn là “cái bóng” của Thành nữa. Rất nhiều đồng nghiệp nữ đến xin số điện thoại, hỏi tôi về bí quyết chăm sóc gia đình, về những cuốn sách tôi từng biên tập.

Trên đường về, chiếc xe hơi chìm trong im lặng. Thành không bật nhạc như mọi khi. Về đến nhà, khi tôi đang tháo đôi bông tai trước bàn trang điểm, Thành bước vào. Anh đứng sau lưng tôi rất lâu, nhìn vào hình ảnh phản chiếu của hai vợ chồng trong gương.

Anh nhẹ nhàng đặt tay lên vai tôi, nơi lớp vải lụa cũ sờn. – Vân à… – Anh muốn đưa em 500 ngàn nữa để mai đi mua váy bù à? – Tôi hỏi, giọng bình thản.

Thành lắc đầu, giọng lạc đi: – Không. Anh xin lỗi. Anh đã quá quen nhìn vào hào quang ảo ảnh mà quên mất ai là người cầm đèn cho anh. Hôm nay em đẹp lắm. Thật sự rất đẹp.

Anh cúi xuống, hôn nhẹ lên tóc tôi, rồi lấy từ trong ví ra 300 ngàn lúc chiều tôi để lại trong ngăn kéo. Anh xé đôi nó ra, bỏ vào thùng rác. – Từ nay, anh sẽ không bao giờ định giá em bằng những tờ tiền ngu ngốc này nữa.

Tôi nhìn chồng, thấy khóe mắt anh hoe đỏ. Tôi biết, chiếc váy cũ hôm nay không chỉ cứu vớt danh dự của tôi, mà còn vá lại một lỗ hổng lớn trong cuộc hôn nhân đang dần rạn nứt vì phù phiếm này.

Có những thứ càng cũ càng quý, và có những bài học, phải đánh đổi bằng sự xấu hổ mới có thể khắc cốt ghi tâm.

Bài viết mới

  • ‼️CÔNG AN VÀO CUỘC XỬ LÝ VỤ NGƯỜI PHỤ NỮ BỊ HÀNH HUNG TẠI CHUNG CƯ Ở HÀ NỘI
  • Người phụ nữ bị hanhhung ở chung cư Trần Hữu Dực đã nhập viện, đoạn camera 5 phút đủ sức đưa cả nhà hàng xóm mất Tết: Xem mà phẫn nộ
  • Xôn xao cảnh cô dâu, chú rể bị tặng m:ắm🦞 ngay trên sân khấu lễ cưới ở Ninh Bình: Công an vào cuộc, đã tìm ra hung thủ, hé lộ nguyên nhân sự việc
  • Vợ bỏ đi khi hai con mới tròn 3 tuổi, một mình ông Tiến nuôi con khôn lớn…khi các con thành đạt người vợ xuất hiện đòi 1 tỷ tiền cấp dưỡng…
  • Tôi bị chị chồng cấ::m dự đám cưới vì “ngh::èo h::èn” và cái cúi chào của chú rể khiến cả họ nhà chồng ng::ã ng::ửa

Bình luận gần đây

Không có bình luận nào để hiển thị.

Lưu trữ

  • Tháng 1 2026
  • Tháng 12 2025
  • Tháng mười một 2025
  • Tháng 10 2025
  • Tháng 9 2025
  • Tháng 8 2025
  • Tháng 7 2025
  • Tháng 6 2025
  • Tháng 3 2025
  • Tháng 2 2025
  • Tháng 1 2025
  • Tháng 12 2024
  • Tháng 10 2024

Danh mục

  • Chưa phân loại
©2026 Tin Nhanh 24/7 | Design: Newspaperly WordPress Theme
Popup ×