
Thấy vợ gọi tôi bằng thằng quá hỗn hào nên tôi gửi về nhà đẻ dạy dỗ, ai ngờ mẹ vợ nhận lại luôn con gái, còn bảo chúng tôi l-y hôn ngay lập tức
Đêm đó, tôi nằm một mình giữa căn phòng lạnh ngắt, chiếc gối bên cạnh vẫn còn hõm sâu nhưng đã nguội lạnh từ lâu. Ngoài kia, tiếng dế rả rích không át nổi khoảng trống trong lòng tôi — một khoảng trống do chính tôi tạo ra, với cái danh xưng ngạo mạn “Dạy lại vợ”.
Mọi chuyện bắt đầu từ một buổi chiều oi ả, tưởng chừng không có gì đặc biệt
“Thằng kia, lấy giùm tôi cái muỗng!”
Tôi khựng lại giữa gian bếp, tay đang cầm tô canh nóng hổi. Chén dĩa va vào nhau khẽ leng keng. Tôi quay đầu, nhìn cô ấy — người vợ tôi thương yêu — đang chống nạnh, tóc búi cao, mồ hôi lấm tấm trên trán, mắt vẫn dán vào nồi cá kho.
“C:ô vừa gọi tôi là gì?”
“Thì… là ‘thằng kia’. Gấp quá thôi, anh làm gì căng?”
Cô ấy nói như thể mọi chuyện là trò đùa, như thể tôi một người đàn ông, trụ cột trong nhà lại ch:ấp nhặt mấy chuyện nhỏ nhặt đó. Nhưng tôi không thấy nhỏ. Tôi là chồng cô ấy. Không phải em trai, càng không phải gia nhân.
“Hỗn hào! Cô về nhà mẹ đẻ vài hôm đi, ở đây tôi dạy không nổi nữa rồi!”
Tôi buột miệng, giọng lạnh như d;ao.
Cô ấy đứng sững lại, trong mắt lướt qua một tia kinh ngạc, rồi từ từ buông nồi cá xuống, lau tay. Cô không cãi, không khóc, chỉ lặng lẽ gom vài bộ quần áo vào túi, rồi bước ra khỏi cửa mà không ngoái đầu.
Tôi tưởng cô sẽ gọi, sẽ nhắn tin v;;a;n xin, sẽ quay về nói lờ;i xin lỗi. Nhưng một ngày trôi qua. Rồi hai ngày. Ba. Bốn…
Tôi bắt đầu thấy lòng mình trống hoác.
Một tuần sau, tôi gọi điện cho mẹ vợ, định hỏi han đôi chút, cũng là cách gián tiếp dò tình hình.
Nhưng không ngờ, chưa kịp nói gì, mẹ vợ đã cất giọng dứt khoát:
“Nó về đây rồi, tôi nhận lại nó luôn. Cậu khỏi phải dạy lại.”
Thấy vợ gọi tôi bằng thằng quá hỗn hào nên tôi gửi về nhà đẻ dạy dỗ, ai ngờ mẹ vợ nhận lại luôn con gái, còn bảo chúng tôi l-y hôn ngay lập tức
Đêm đó, tôi nằm một mình giữa căn phòng lạnh ngắt, chiếc gối bên cạnh vẫn còn hõm sâu nhưng đã nguội lạnh từ lâu. Ngoài kia, tiếng dế rả rích không át nổi khoảng trống trong lòng tôi — một khoảng trống do chính tôi tạo ra, với cái danh xưng ng:ạ;o mạ;:n: “Dạ;y lại vợ”.
Mọi chuyện bắt đầu từ một buổi chiều oi ả, tưởng chừng không có gì đặc biệt…
“Th;ằ;ng kia, lấy giùm tôi cái muỗng!”
Tôi khựng lại giữa gian bếp, tay đang cầm tô canh nóng hổi. Chén dĩa va vào nhau khẽ leng keng. Tôi quay đầu, nhìn cô ấy — người vợ tôi thương yêu — đang chống nạnh, tóc búi cao, mồ hôi lấm tấm trên trán, mắt vẫn dán vào nồi cá kho.
“C:ô vừa gọi tôi là gì?”
“Thì… là ‘th:ằ:ng kia’. Gấp quá thôi, anh làm gì căng?”
Cô ấy nói như thể mọi chuyện là trò đùa, như thể tôi — một người đàn ông, trụ cột trong nhà — lại ch:ấp nhặt mấy chuyện nhỏ nhặt đó. Nhưng tôi không thấy nhỏ. Tôi là chồng cô ấy. Không phải em trai, càng không phải gia nhân.
“H:ỗ;n h;à;o! Cô về nhà mẹ đẻ vài hôm đi, ở đây t;ôi d;ạy k:hô:ng nổi nữa rồi!”
Tôi buột miệng, giọng lạnh như d;a::;o.
Cô ấy đứng sững lại, trong mắt lướt qua một tia kinh ngạc, rồi từ từ buông nồi cá xuống, lau tay. Cô không cãi, không khóc, chỉ lặng lẽ gom vài bộ quần áo vào túi, rồi bước ra khỏi cửa mà không ngoái đầu.
Tôi tưởng cô sẽ gọi, sẽ nhắn tin v;;a;n xin, sẽ quay về nói lờ;i xin lỗi. Nhưng một ngày trôi qua. Rồi hai ngày. Ba. Bốn…
Tôi bắt đầu thấy lòng mình trống hoác.
Một tuần sau, tôi gọi điện cho mẹ vợ, định hỏi han đôi chút, cũng là cách gián tiếp dò tình hình.
Nhưng không ngờ, chưa kịp nói gì, mẹ vợ đã cất giọng dứt khoát:
“Nó về đây rồi, tôi nhận lại nó lu
Thấy vợ gọi tôi bằng thằng quá h-ỗ:n h-à;o nên tôi gửi về nhà đẻ dạy dỗ, ai ngờ mẹ vợ nhận lại luôn con gái, còn bảo chúng tôi l-y hôn ngay lập tức
Đêm đó, tôi nằm một mình giữa căn phòng lạnh ngắt, chiếc gối bên cạnh vẫn còn hõm sâu nhưng đã nguội lạnh từ lâu. Ngoài kia, tiếng dế rả rích không át nổi khoảng trống trong lòng tôi — một khoảng trống do chính tôi tạo ra, với cái danh xưng ng:ạ;o mạ;:n: “Dạ;y lại vợ”.
Mọi chuyện bắt đầu từ một buổi chiều oi ả, tưởng chừng không có gì đặc biệt…
“Th;ằ;ng kia, lấy giùm tôi cái muỗng!”
Tôi khựng lại giữa gian bếp, tay đang cầm tô canh nóng hổi. Chén dĩa va vào nhau khẽ leng keng. Tôi quay đầu, nhìn cô ấy — người vợ tôi thương yêu — đang chống nạnh, tóc búi cao, mồ hôi lấm tấm trên trán, mắt vẫn dán vào nồi cá kho.
“C:ô vừa gọi tôi là gì?”
“Thì… là ‘th:ằ:ng kia’. Gấp quá thôi, anh làm gì căng?”
Cô ấy nói như thể mọi chuyện là trò đùa, như thể tôi — một người đàn ông, trụ cột trong nhà — lại ch:ấp nhặt mấy chuyện nhỏ nhặt đó. Nhưng tôi không thấy nhỏ. Tôi là chồng cô ấy. Không phải em trai, càng không phải gia nhân.
Tôi buột miệng, giọng lạnh như dao.
Cô ấy đứng sững lại, trong mắt lướt qua một tia kinh ngạc, rồi từ từ buông nồi cá xuống, lau tay. Cô không cãi, không khóc, chỉ lặng lẽ gom vài bộ quần áo vào túi, rồi bước ra khỏi cửa mà không ngoái đầu.
Tôi tưởng cô sẽ gọi, sẽ nhắn tin v;;a;n xin, sẽ quay về nói lờ;i xin lỗi. Nhưng một ngày trôi qua. Rồi hai ngày. Ba. Bốn…
Tôi bắt đầu thấy lòng mình trống hoác.
Một tuần sau, tôi gọi điện cho mẹ vợ, định hỏi han đôi chút, cũng là cách gián tiếp dò tình hình.
Nhưng không ngờ, chưa kịp nói gì, mẹ vợ đã cất giọng dứt khoát:
“Nó về đây rồi, tôi nhận lại nó luôn. Cậu khỏi phải dạy lại.”